TIỂU THUYẾT:VỤ ÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI-6 [Tiểu thuyết]

Chủ nhật - 13/09/2015 12:39

     (HÌNH CHỈ CÓ TÍNH MINH HỌA)    6- Lúy mang án giết người bị xử 17 năm tù, thụ án 5 năm. Bỗng nhiên dân hai xã quê Lúy và người bị hại xôn xao, Lúy bị oan, sắp được tha,  kẻ giết Linh là anh trai nó. Người ta bàn bạc, tra...

 

 

 (HÌNH CHỈ CÓ TÍNH MINH HỌA)

  

6- Lúy mang án giết người bị xử 17 năm tù, thụ án 5 năm. Bỗng nhiên dân hai xã quê Lúy và người bị hại xôn xao, Lúy bị oan, sắp được tha,  kẻ giết Linh là anh trai nó. Người ta bàn bạc, tranh cãi, ngồi đâu cũng bàn vụ án, họ mừng cho ông Hoành, thương Lúy ngồi tù oan gần hai nghìn ngày, người nhao nhao hỏi nhau:    Sao lại thế?

- Do đêm tối, khi các con ông Hoành chạy ra, Linh sợ trốn vào bụi rậm, Lưu chạy đâu đó, một lát sau, bố con ông Hoành về hết. Linh chui ra chạy theo anh. Lưu tưởng con ông Hoành đuổi theo, rút dao đâm trúng ngực Linh. Khi nhận ra đâm nhầm em trai, quay lại ném lựu đạn vào cổng nhà ông Hoành, vẫy ô tô chở đến bệnh viện, Linh tắc thở do chảy nhiều máu.

- Đêm tối không ai biết, do xô xát với bố con ông Hoành, Lưu đổ riệt cho  họ.

- Khi điều tra, xem xét, phải có nhân chứng, vật chứng, sao  nghe một bên vội kết tội con ông Hoành.

- Lúy không giết người sao phải nhận tội, lĩnh án 17 năm tù? Là giảng viên đại học lại kém hiểu biết pháp luật . Mình không giết người không nhận ai làm gì ?

-Cán bộ điều tra phải xem xét tỉ mỉ động cơ, hung khí có phù hợp, sao làm  ẩu vậy, hay có uẩn khúc, hay Lúy nhận tội cho ai, vì lý do nào đó?

Người ta truy hỏi, lục vấn nhau, có người hỏi:

- Sao bây giờ lại biết Linh bị anh trai đâm?

-Do một người bạn tù cùng phòng Lúy mang tội đánh bạc hay buôn lậu, anh ta dò hỏi biết Lúy oan. Trong đời có người tài và tốt thế. Chả có họ hàng ruột thịt, ăn cơm nhà, giúp đỡ người dưng nước lã. Không may còn mang vạ vào thân. Thời nay vẫn còn những hiệp sĩ nghĩa hiệp như Trung cổ, với giỏ cơm bầu nước, nay đây mai đó giúp người yếu đuối bị bọn côn đồ hay kẻ cậy chức quyền ăn hiếp. Có khi phải hy sinh tính mạng, quyền lợi cá nhân.

-Đem cả gia sản  ra giúp đời, cứu người đáng trân trọng lắm, nhà ông Hoành gặp may , ông ấy khiếu kiện bao năm không kết quả. Các cơ quan công quyền hứa hẹn để đấy, chuyển đơn lòng vòng, chả cơ quan nào giải oan cho họ. Đúng lúc không còn hy vọng, chịu chết rũ trong tù, được người bạn tù tìm ra chứng cứ. Có người nói hung thủ giết người tưởng công an “mật” điều tra, đành khai tuột hết. Có cả chính quyền xã chứng thực.

- Đúng là công an “mật” về điều tra đấy, Viện Kiểm sát tối cao nhận đơn  ông Hoành, cho người điều tra bí mật?

- Không có đâu. Làm gì có chuyện đó, gián điệp, tình báo mới phải làm thế, cán bộ điều tra có quyền hành, đi đâu cũng cờ giong trống mở. Họ giơ giấy cơ quan có thẩm quyền, dọa sợ tè ra quần, phải khai hết. Việc gì phải làm kiểu ấy. Đi công khai được chính quyền sở tại giúp đỡ, còn chiêu đãi ăn uống phè phỡn, tội gì phải chui lủi, có phải thời “thuộc địa” hay “phong kiến”, “đế quốc”  phải đóng giả. Ngày xưa Vua Chúa vi hành điều tra dân tình và quan lại, phải đóng giả.Vì đi công khai dân sợ quan lại sở tại, không nói sự thật.Tai mách vạch rừng, biết đâu họ cánh hẩu với nhau, lòng người nham hiểm, nhiều người ngây thơ tưởng quan trên hỏi cứ tồng tộc nói ra, bị trả thù, ngẫm mới biết người xưa nói vạ từ miệng, thói đời điên đảo, người ngay kẻ gian lẫn lộn, thật giả trắng đen khó biết, bị một lần người ta rút bài học, lần sau  cạy răng cũng không mở miệng.

- Ngày nay cán bộ tiền hô hậu ủng, rầm rộ, xe chạy ầm ầm, biển số xanh cho oai, tội gì phải thế. Có khi còn báo, nhắn tin trước, có kẻ lợi dụng buôn bán tin kiếm lợi, có kẻ đe dọa cơ quan hoặc thân chủ làm tiền,bây giờ họ nhiều mánh khóe thủ đoạn, người ta lợi dụng địa vị chức quyền trục lợi.

-Anh kia dân thường, lại bị tù nếu không đóng giả sao tội phạm nó sợ chịu khai. Ấy là gặp kẻ gà mờ, rù rờ, gặp bọn sành sỏi nó không chịu. Ngay chính quyền xã cũng ngu nốt. Nếu cấp trên  phải có công văn giấy tờ giới thiệu mới làm việc. Bọn cha căng chú kiết cũng giúp đỡ thì loạn hết, may cho anh ta, ông Chủ tịch xã  không nắm luật chứng thực. Nếu không sẽ khó

- Không làm thế tội phạm nó không nhận.

- Nếu đúng kẻ thủ ác, đừng hòng thoát, không có tội còn phải nhận.

- Thế sao từ đầu không điều tra hỏi tay Lưu xem  có nhận tội ?

- Uổn khúc chính chỗ đó, sai lầm từ đó, kẻ phạm tội không bị điều tra xét hỏi,  đổ riệt cho bố con ông Hoành, kẻ phạm tội ung dung ngoài vòng pháp luật, người bị oan ngồi tù thay gần hai nghìn ngày, đó là yếu kém của ngành điều tra xét hỏi và cơ quan tư pháp nước mình, cách phá án của nước mình còn vụng về thô thiển, quan tòa dốt nát, luật pháp nước mình nhiều kẽ hở, một số cán bộ lại dốt nát  hay ăn hối lộ.

- Ở huyện Khuyến Châu,  Chánh án Lê Ngọc Chẩn xuất thân từ thằng chăn vịt, không học hành gì, không có kiến thức pháp luật, làm Chánh án vài chục năm, hắn mua bằng cấp ba bổ túc, khi các lớp tại chức mọc như nấm sau cơn mưa  theo lớp luật tại chức do tỉnh mở chủ yếu hợp pháp hóa bằng cấp cho cán bộ huyện tỉnh và bọn con ông cháu cha dốt nát chui vào cơ quan nhà nước có đủ hồ sơ hợp pháp củng cố địa vị ghế ngồi. Chúng có học hành, dùng tiền mua bài vở, thậm chí  đến điểm danh rồi về, thuê người học thay, nhân dân huyện Khuyến Châu nói thằng Chẩn ăn hai đầu, nhiều người khuynh gia bại sản, nó mặc cả trắng trợn với đương sự, không có chứng cứ,  không tố cáo được, nó chạy cho tất cả con cái trai gái dâu rể vào cơ quan nhà nước, con trai con dâu đều trong ngành tư pháp huyện, nhà nuôi gấu bất hợp pháp, chẳng ai hỏi. Chánh án như thế làm sao không nhiều oan sai, hắn  móc ngoặc với thằng Hùng Chủ tịch huyện, thằng này con lão Hữu Trưởng phòng thủy lợi chỉ đạo xây máng ở Tiên Châu nước chảy ngược, tốn bao tiền của nhà nước rồi bỏ không, hai bố con đều dốt nát nhất huyện, thằng Hùng dốt nát,  nhiều việc đến tay không dám quyết, thằng em rể  ‘’Chiến lé’’ bỏ tiền chạy chức cho anh vợ  được vài hợp đồng làm sân vận động không thu đủ tiền bỏ ra nên tức chửi anh vợ ngu như chó, miếng ăn đến miệng không biết đớp để người khác cướp? Hồi mới lên chức do phe phái bị thằng Hào “điên” rình chém ở cổng chợ Phủ, nhưng lại chém nhầm con vợ, con vợ nó cũng ghê gớm, chửi chồng ngu như chó, không coi bố con thằng Hùng ra gì.  Ở nông thôn ai hiểu luật pháp, nông dân ù cạc biết gì, đến cán bộ công chức nhiều người  không biết đầu cua tai nheo thế nào, khi va chạm, ở phương Tây đào tạo tuyển dụng cán bộ ngành tư pháp quy củ chặt chẽ không vơ bèo vợt tép như ta. Cứ xem cách bổ nhiệm Thẩm phán tối cao Hoa Kỳ thế nào?

- Chúng ta nên học tập họ, và phải có quy chế kiểm tra giám sát chặt chẽ việc xét xử mới tránh oan sai cho người dân, phải kiên quyết xử lý những kẻ làm sai luật mới tránh được hậu quả nặng nề. Chỉ hô khẩu hiệu suông: “Không bỏ lọt tội phạm, không làm oan sai người vô tội…”. Nhưng không có biện pháp và quy chế ràng buộc, chẳng có tác dụng gì, kiểu đánh trống bỏ dùi, đầu voi đuôi chuột, việc to thành nhỏ, nhỏ thành không có gì hoặc ngược lại, bé xé ra to.

- Hay nhà ông Hoành có thù oán với ai, họ lợi dụng hối lộ kẻ có quyền điều tra xét hỏi, khoác cho ông ta tội giết người dạy cho bài học. Hay Lúy làm mất lòng người có quyền lực bị trả thù răn đe. Hay có kẻ mê vợ anh ta, tìm cách cho anh ta đi tù để chiếm đoạt như trong chuyện Thủy Hử. Vợ Lâm giáo đầu bị con Cao Cầu say mê hãm hại, Lâm Xung phải đi tù, để chiếm đoạt vợ. Ngày nay khối kẻ như Cao Cầu. Chúng thủ đoạn tinh vi hơn Cao Cầu. Cao Cầu là tên đá cầu được vua sủng ái cho làm Tể tướng, đứng dưới một người, trên vạn người, ngày nay họ có trình độ bằng cấp cao, không dốt nát như Cao Cầu, học vấn đầy mình.

-Hoặc nhà ông Hoành đời trước có oán thù với ai, bây giờ con cháu họ có thế lực, quyền hành, trả nợ ân oán cá nhân từ đời trước.

-Thiếu gì lý do và cách trả thù một anh dân đen, thấp cổ bé họng.

- Nghe nói ông Hoành gian nan khiếu nại mấy năm, phải chịu đói rét, cực nhọc, mang gạo rang, bi đông nước vối ra Hà Nội nằm chờ thưa kiện. Con kiến kiện củ khoai. Có lần bị mất cắp, phải ăn xin nơi bến tàu, xe lấy tiền mang được cái thân tàn về quê, nằm liệt mấy ngày không dậy được.

- Nghe nói ông Hoành phải hiến cô con gái xinh đẹp cho ai đó ngoài tỉnh  giúp ông đi kiện, có được việc? Vô phúc nhà nào va chạm cánh quan tòa chỉ có chết rục trong tù, đừng hòng mang xác về, vào tù bị bọn “đầu gấu” ăn chặn, gia đình tiếp tế được ít nào rơi vãi qua bao cửa, vào đến nơi bị chúng trấn hết. May ra còn tí cơm thừa canh cặn, đồ ôi thiu, bị tra khảo đánh đập, khổ hơn chó.

- Sao bảo nhà nước mình dân chủ, tù sướng lắm, chế độ “thực dân, đế quốc”, tù mới khổ?

- Chế độ nào, nhà tù chả thế. Thời nào cũng  thằng tù, ăn đói mặc rét. Nghe nói không có giường chiếu, phải nằm như cá mòi ép trên sàn xi măng, bị muỗi đốt suốt đêm không ngủ được, bọn nhà giàu, kẻ có chức quyền tù mới sướng như vua, có người bưng cơm nước rót, ở phòng riêng như khách sạn. Mùa hè có cả tắm nóng lạnh điều hòa.

-Nghe nói có nhà bỏ nhiều tiền cho Giám thị, chỉ có tên trong tù, người ra ngoài sống ở khách sạn, làm ăn buôn bán hay ra nước ngoài sống nhởn nhơ sung sướng, có nhiều tiền mua tiên còn được nữa là mua “tù” ?

- Đã tù, sao phân biệt giàu nghèo, sang hèn, đẳng cấp?

- Lý thuyết thế. Thực tế nó khác các ông ạ. Nhân loại từ xưa ai không thích tiền. Cán bộ nhà giam sống bằng lương sao nổi. Trong khi kẻ có tiền sẵn sàng bỏ ra để con em khỏi khổ, mất gì của ai. Có kẻ tù nhưng lại suốt ngày đú đởn, hú hí  với gái mại dâm ngoài đời. Có người thay tên đổi họ vào làm việc nhà nước, có chức sắc hẳn hoi nhé. Còn tên thật vẫn ở trong trại giam.

- Làm gì có chuyện ?

- Cậu có tù mà biết, tớ nghe nhiều người tù về kể lại, đúng trăm phần trăm.

- Chắc toàn nghe hơi nồi chõ? Chuyện tù trốn lủi thay tên đổi họ đi nơi khác sinh sống lấy vợ sinh con, làm cán bộ xã hay nông trường có thật. Tớ có nghe chuyện ấy. Hình như báo chí có đăng, nhưng hy hữu . Thí dụ  trong “Những người khốn khổ” người tù khổ sai Giăng van Giăng thay tên đổi họ, làm Thị trưởng như ông Ma-đơ-len. Vẫn bị lật tẩy, bị bắt lại thành người tù khổ sai, đó là chuyện bịa, tiểu thuyết hư cấu, trong đời thực làm gì có. Những chuyện đóng giả, đóng thế  trong ngành gián điệp, tình báo thôi. Trong đời thường không có.Trong nhà tù điểm danh hàng ngày. Các cấp kiểm tra giám sát thường xuyên, định kỳ, sao có thể trốn tránh. Người tù có quyền tố giác, cán bộ trại bị kỷ luật, có khi phải đi tù.

- Họ thông đồng, bao che cho nhau, phải chia chác cùng làm ăn chứ. Giống như  xây dựng ấy. Giám sát thi công móc ngoặc với thi công rồi chia nhau bổng lộc. Ai biết mà tố giác.

- Làm thế nào thử vào tù xem thực hư ra sao?

- Khó chó gì, cậu cứ giết người được vào tù ngay, hay gây thương tích người khác, hay làm vụ trộm cửa hàng vàng có vũ khí, được vào  ngay.

- Hay chúng mình làm thử một cú ? Vừa có tiền cho vợ con, lại được “Mục sở thị” trong tù xem thế nào?

- Liệu có gan không? Làm được ngang với anh hùng đấy.

- Ở nước ngoài có chuyện một Cảnh sát trưởng đóng giả vào tù, rồi biến thành tù thật, ở ta chắc chả ai có can đảm, đang sống tự do không muốn lại thích vào tù, có họa điên.

Người dân hai xã cứ bàn bạc, trao đổi tranh cãi chuyện oan trái nhà ông Hoành, trêu đùa, chọc nhau, nói kháy, chửi  thề  loạn xị, không ai biết thực hư thế nào. Đúng là chuyện lạ trong thiên hạ. Một chuyện hy hữu trong ngành tư pháp Việt Nam. Chấn động dư luận. Có thể đưa vào tuyển các truyện lạ thế giới trong thời đại ngày nay, có lẽ những cơ quan điều tra xét hỏi, ngành tư pháp sẽ đau đầu phải trả lời dư luận nhân dân, liệu họ có rút ra  bài học trong quá trình điều tra xét xử những vụ việc trước mắt và tương lai sau này. Không để xảy ra những vụ việc tương  tự, làm trò cười cho thiên hạ. Người dân hỏi nhau, rồi suy đoán, suy diễn nhiều về những tiêu cực. Phải có kẻ “sám hối” vì đã đẩy người lương thiện ngồi tù “oan”, làm tan nát bao gia đình, vùi dập bao cảnh đời oan trái. Họ phải cắn rứt lương tâm. Hay cứ dửng dưng vô cảm trước nỗi đau của nhân dân, sống phè phỡn trên sự đau khổ của đồng loại.


*


*       *



 

Thúy ăn cơm chiều xong, ngồi đọc báo, từ ngày đi làm có điều kiện tiếp cận báo chí. Tòa soạn có đủ các loại báo từ trung ương đến địa phương. Cô làm ở bộ phận văn phòng, báo chí thường qua tay, cô chỉ đọc một số tờ như: Tiền Phong, Phụ nữ, Lao động, và một số tạp chí, tập san. Sự đọc của cô vỡ vạc ra nhiều. Những năm học ở quê không có báo, ở đây  may mắn được tiếp xúc thông tin đa chiều, đầu óc  mở mang. Giá có điều kiện cô sẽ học nghề làm báo như anh Túy. Nhưng có nhiều lý do chưa thực hiện hoài bão, có lúc cô định tập viết xem sao. Cô viết riêng cho mình, chưa định gửi đăng. Sợ người ta cười, cô chép vào một quyển sổ cất kín không cho ai biết. Cô định hỏi anh Túy xem có thể học viết. Cô còn ngại chưa dám, có trình độ phổ thông, học văn khá. Cô nghĩ có thể học lắm. Nhưng đi học phải thi vào trường và không làm việc, chưa có điều kiện. Gia đình cô  khó khăn,sợ người ta không cho vì lý lịch có “vết đen”. Nếu có lớp tại chức theo học thì tốt, vừa làm vừa học. Đối với cô việc học xa vời.

Cô đang nghĩ vẩn vơ, anh Túy đến chơi  vẻ mặt căng thẳng, ưu tư và buồn rầu, cô hoảng quá, lo có chuyện xảy ra với anh hay gia đình cô.Túy hỏi cô có rỗi đi dạo với anh. Cô khóa cửa theo anh ra vườn hoa ngồi chơi. Họ ngồi trên một chiếc ghế dưới bóng cây phượng vĩ già. Hai người ngồi cách nhau đến nửa mét. Xung quanh những cặp nam nữ cùng ngồi chơi, họ là bạn bè, người yêu hoặc tình nhân. Ôm vai bá cổ thủ thỉ âu yếm, trời dần tối, bóng đêm ập xuống, các cặp tình nhân hối hả quấn quýt say đắm hôn nhau, sờ soạng, hơi thở hổn hển gấp gáp như sợ thời gian trôi  mất. Bóng đêm che giấu hành vi, người ta đỡ sượng với nhau và những người xung quanh.

Những cảnh đó đập vào mắt Thúy, cô xao xuyến thổn thức, có lần một mình ra ngồi chơi thấy xung quanh tình tứ cô vội đứng lên ra về, không dám nhìn, lòng  buồn tê tái khi nhận ra lẻ loi đơn chiếc không phù hợp ngoại cảnh.

Ngồi một lúc, không khí im lặng nặng nề, cô thấy anh Túy vẻ ưu tư, có chuyện muốn nói, chưa cất lời như còn cân nhắc, cô im lặng chờ đợi, không hiểu chuyện gì. Túy nhìn ra xa, giọng đột ngột buồn bã:

- Vợ chồng anh ly hôn.

- Thế ạ,Thúy hoảng hốt, lâu chưa anh, em nghĩ, Túy không để ý thái độ cô, lòng nặng trĩu thở dài, như muốn trút gánh nặng trong long.

Thúy im lặng không biết nói gì, hồi lâu mới hỏi:

- Cháu bé thế nào?

- Tòa xử mẹ nó nuôi. Anh định giành nuôi nhưng nghĩ đi suốt, ai trông, tòa không xử anh nuôi. Theo luật con nhỏ ở với mẹ. Có được nuôi phải gửi về quê nhờ ông bà. Thành thử  để mẹ nó nuôi, anh thỉnh thoảng thăm cháu. Anh thương nó quá, Thúy ơi!

Cô thương anh vô cùng, tự nhiên nước mắt chảy ra. Cô tiến lại gần anh gục vào vai anh khóc. Nước mắt thấm ướt áo anh. Đáng lẽ anh là người được an ủi, anh lại an ủi cô. Cô khóc nức nở, một vài người thấy lạ ngoái nhìn họ. Túy im lặng nắm lấy bàn tay cô. Cô để yên trong tay anh. Khóc một hồi, cô lau nước mắt. Trời tối hẳn không nhìn rõ mặt. Cô vẫn nức nở: Em thương anh quá, rồi cô ngả hẳn người vào lòng anh, vuốt má anh, sờ cằm anh, ngước nhìn anh âu yếm. Cô toài ra nằm trên ghế, đầu gối vào lòng anh thỏ thẻ. Em không hiểu sao chị ấy  bỏ anh. Nếu là em, không bao giờ bỏ anh. Cô vòng tay ôm người anh. Anh im lặng nghĩ ngợi. Cô vuốt bàn tay anh, da thịt cô mềm mại êm ái, trời tối họ chỉ nhìn thấy mặt nhau mờ mờ ảo ảo. Bỗng Thúy nói: Anh biết không, em yêu anh từ lâu rồi nhé – cô nói nhổm dậy bá cổ  anh, hôn vào má, vào môi, lúc đầu Túy hơi ngỡ ngàng rụt rè, không dám động đậy, mặc cô làm gì thì làm. Cặp môi nóng bỏng mềm mại chạm môi giúp anh có dũng khí, anh ôm lấy cô, họ hôn nhau say đắm như cặp tình nhân yêu nhau từ lâu. Phải một lúc mới buông nhau ra. Túy định nói gì đó, cô vội lấy tay che miệng anh. Túy hiểu không nói gì lúc này, họ cứ im lặng từ từ hưởng vị ngọt ái tình. Xung quanh các cặp trai gái hôn nhau say đắm. Họ như hòa vào không khí ái tình lãng mạn, không gian yên lặng, thỉnh thoảng có tiếng cười ré lên của cô gái nào đó, chắc bị người yêu cù nghịch. Thúy như ngất ngây trong hạnh phúc của tình yêu đầu đời. Túy hơi băn khoăn suy nghĩ, cô còn trẻ,  mình  sắp già, liệu có đem lại hạnh phúc cho cô. Trước kia anh coi cô như em gái. Từ ngày vợ chồng ly thân, anh  quan tâm đến cô. Có lúc đã nghĩ, nhưng lại gạt đi. Hôm nay cô tỏ tình với anh. Cô ngây thơ trong trắng, anh có thể chấp nhận tình yêu của cô. Anh cũng yêu,một cô gái ngây thơ trong trắng xinh đẹp trẻ trung, có duyên, ai  không yêu, nhưng anh chợt nghĩ, gia đình, bố mẹ, các anh cô có chấp nhận, bây giờ anh là người tự do. Anh có quyền tìm hạnh phúc, làm lại cuộc đời. Nhưng có  vội vàng. Người ta nghĩ về anh thế nào. Cho anh có nhân tình rồi bỏ vợ, anh bị mang tiếng, có lẽ  từ từ, bí mật một thời gian, anh phải giấu cô và mọi ngừời, không  tỏ thái độ, giữ quan hệ bình thường, anh mới ly hôn, dù vợ anh lừa dối, nhưng nếu anh vội vàng người ta nghi anh thay đổi, không phải vợ anh. Thúy vô tư không nghĩ, từ lâu anh lờ mờ nhận thấy tình cảm của cô dành cho anh. Anh phải tỏ ra không biết. Anh có vợ con, không muốn gây đau khổ, làm hại đời cô, không mang lại hạnh phúc cho cô. Anh băn khoăn, gia đình chú Hoành và bạn bè có thể nghĩ sai về anh, coi anh đòi Thúy phải trả ơn, khống chế cô. Ai biết lòng người? Mặc dù Thúy chủ động đến với anh, anh không hề nghĩ ơn huệ. Chuyện đòi người chịu ơn lấy mình, yêu mình từ xưa vẫn xảy ra, để lại nhiều bi kịch đau đớn, anh biết, Thúy còn trẻ, ngây thơ chưa từng trải, không nghĩ, nhưng người ngoài  nghĩ, sao thanh minh. Lúy nghĩ thế nào? Lúy nghĩ anh có ý định từ trước, giúp cô vào làm ở  báo. Gia đình chú Hoành có nghĩ, rồi bạn bè, vợ con anh, cô ta sẽ xỉa xói, thì ra anh có ý đồ từ trước, thảo nào. Cô ta chua ngoa đanh đá sẽ bịa ra, đổ tội anh,  lấp liếm tội mình, phụ nữ họ ghê gớm ranh ma trong việc này, cô ta biến ngay thành gian,thật giả lẫn lộn. Ai hiểu đâu là sự thật.

Bao chuyện phải lo đối phó, Túy lo lắng, trong lúc Túy nghĩ ngợi, Thúy nằm gối đầu lên đùi anh, mắt nhắm nghiền, cô say sưa với hạnh phúc bất ngờ. Cô yêu vụng giấu thầm từ lâu, khao khát từ lâu. Giờ có cơ hội bất ngờ, dù chưa hỏi anh có yêu cô, cô mặc nhiên thừa nhận, giờ anh là người tự do, anh sẽ yêu cô, cô chủ quan, biết đâu anh không, anh lợi dụng trong lúc gia đình khủng hoảng chơi bời, nếu anh thế, cô sẽ đau khổ?Anh lo chuyện hai người sau này có vướng mắc trục trặc, anh biết nói thế nào với cô, nói với gia đình chú Hoành, với bạn anh. Họ sẽ cho anh đểu cáng, lợi dụng trong lúc gia đình họ gặp khó khăn, phá hoại đời con gái, anh sẽ mắc tội, anh phải nói rõ với cô mọi chuyện, Thúy chợt mở mắt nhìn anh dò hỏi:

- Anh nghĩ gì thế?

Anh vuốt má cô âu yếm!

- Không có gì, anh thấy hơi buồn.

Cô hỏi giọng hơi ghen tị:

- Anh tiếc à? Chị ấy lừa dối anh bao năm rồi?

- Không, anh tiếc gì, anh lo chuyện khác, chuyện của anh và em…

- Có gì phải lo?

- Anh lo chú Hoành và Lúy nghĩ thế nào,  trong lúc gia đình em.

- Tưởng gì, anh không phải lo, em sẽ giải thích. Do em chủ động, không phải anh. Em hiểu anh lo, em chỉ cần anh yêu em, thương em,  mọi việc khác không quan trọng, anh là ân nhân của em, của gia đình em.

- Chính thế, người ta cho anh lợi dụng, anh đòi trả ơn.

- Anh coi em thế nào. Là đồ ế ? Không xứng đáng, chỉ trả ơn.

- Anh không có ý, anh sợ mọi người hiểu lầm tình cảm vô tư của anh.

- Em hiểu, anh không phải lo, đã có em, nếu ai thắc mắc em  giải thích, em nghĩ bố mẹ, anh chị em không ai nghĩ, họ trải qua cay đắng, hiểu rõ cuộc đời và con người. Em yêu anh từ lâu, anh có gia đình, em không dám phá hạnh phúc gia đình anh. Bây giờ anh hoàn toàn tự do, em mới nói.

Túy thấy an tâm, họ ngồi chơi một lúc rồi về.

Cả đêm không ngủ, suy nghĩ về nhau, hạnh phúc bất ngờ, tình yêu có đường  riêng, không ai giống ai. Thúy say sưa trong hạnh phúc. Cô mỉm cười trong giấc mơ đẹp, cô nghe loáng thoáng  anh cô sắp ra trại, có người tìm ra kẻ thủ ác, không phải anh cô  giết người. Cuộc đời cô sắp sang trang, gia đình cô sắp thay đổi. Anh cô sắp trở về. Phúc có trùng lai, bĩ cực rồi thái lai.


*


*      *

 

 



 

Biết tin Lúy được tha. Thúy rủ anh Túy về chia vui với gia đình. Họ hẹn nhau phải giữ kín chuyện tình cảm riêng tư, lúc này chưa thể công khai. Thúy về trước, hôm sau Túy mới về, lúc cả nhà đang liên hoan, Túy giẫm lên xác pháo đầy thềm bước vào nhà. Ông Hoành mừng rỡ đón anh.

- Ồ, chào cháu!

- Xin chào tất cả.

 Túy bắt tay ông Hoành đưa mắt tìm dò hỏi:

- Lúy đâu chú?

- Đó. Nó đó, ông chỉ tay về Lúy.

Lúy đứng lên từ lúc anh bước vào nhà, không nhận ra. Lúy gầy nhiều, người nhỏ lại. Mặt xám,  sưng phù, lợi co, chân răng lộ ra. Năm năm trong tù, anh biến dạng. Túy chợt nhớ khuôn mặt hồng hào, tươi trẻ đầy tin yêu của anh trong đợt nghỉ tết năm 83. Trước khi xảy ra vụ oan trái. Mới 33 tuổi, trông anh già quá, mặt đầy nếp nhăn, đuôi mắt đầy vết chân chim sâu hoắm, má hóp như ông già bảy mươi, tóc đỏ quạch, xơ xác, mắt vô hồn, thiếu sinh khí, người quắt queo như vỏ đậu, mấy năm trong tù tàn tạ không tưởng tượng. Nếu không ra sớm, thụ hết án, còn sống khéo giống bộ xương biết đi.

- Cậu không nhận ra mình?

Túy lắc đầu. Mới 5 năm đã thế, 17 năm sống sao nổi? Có sống đến ngày ra tù chắc chỉ có bộ xương với da, anh mừng cho Lúy bị oan, nay được ra, chú Hoành vỗ tay:

- Thôi chuyện để đó đã. Đây là bữa liên hoan mừng nó về. Nào chúng ta mừng Lúy mạnh khỏe, sau gần “Hai ngàn ngày oan trái”, tiếng cốc va chạm lách cách kéo Túy quay về thực tại. Uống một hơi, chợt nhớ ra người muốn tìm  hỏi:

- Anh ấy đâu chú?

- Anh nào?- Chú Hoành ngơ ngác.

- Anh làm sáng tỏ sự việc, minh oan cho Lúy.

Chú Hoành “à” một tiếng, rồi móc túi đưa hai tờ giấy. Một cái tự thú, một cái ghi tang vật giết người bằng dao găm được ông Chủ tịch xã Nghĩa Xương chứng thực, đóng dấu ủy ban, ký tên.

Túy xem vừa nghe chú Hoành kể:

- Anh ấy trạc 40, da đen, mắt sáng như sao, chân tình ấm áp, ăn mặc bình thường như người thợ. Anh ấy thân chinh đến nhà đưa giấy và dặn chú giữ cẩn thận bản gốc. Bản chụp gửi đến các cơ quan thẩm quyền. Chú vừa đọc vừa khóc  xúc động. Chú quì xuống chắp tay lạy. Anh  hoảng hốt  kéo chú dậy: “Âý chết, chú đừng làm thế, cháu giảm thọ, cháu chỉ đáng tuổi con cái, việc cháu làm bình thường giúp đỡ người hoạn nạn trong lúc khó khăn, có gì to tát mà chú phải thế’’. Chú lau nước mắt, hai tay nắm chặt tay anh nói:

- Cháu có bíêt chú cất công lặn lội ra Hà Nội mấy năm trời, đến bao nhiêu cửa, gặp gỡ bao nhiêu người có chức quyền. Có cơ quan quan công quyền nào ở Hà Nội chú không đến. Biết bao ngày ăn gió nằm sương, màn trời chiếu đất để kêu oan cho Lúy. Chú bị mất cắp, phải ngửa tay ăn xin, chết đi sống lại bao nhiêu lần, có được việc? Còn bị chính quyền địa phương đe dọa nếu còn đi kiện, Lúy bỏ xác trong tù. Bọn côn đồ gây sự. Cả gia đình chú cực nhục mấy năm ròng. Cháu có biết việc làm của cháu quan trọng. To lớn thế nào? Cháu cứu gia đình chú. Ơn này đời đời kiếp kiếp chú và gia đình không trả nổi. Nhất là Lúy, ơn cứu mạng của cháu như khai sinh nó lần thứ hai, vợ con nó cũng phải biết ơn cháu vô cùng. Nếu không có cháu, Lúy sẽ để lại nắm xương tàn trong tù, sao trở về . Công lao của cháu to lớn như trời biển. Có lẽ từ lúc cha sinh mẹ đẻ chú chưa từng gặp. Ông trời có mắt mang cháu  cho gia đình chú.

Nghe chú nói anh cứ ngây ra đứng giữa nhà nhìn chú thông cảm, dòng nước mắt chảy dài. Chú không hiểu có người tấm lòng Bồ Tát thế. Người dưng nước lã, không có quan hệ, không quen biết, cất công lặn lội tìm chứng cứ  minh oan cho gia đình chú. Không biết anh mất bao công sức, tiền bạc vào việc này? Nếu không cẩn thận bị trả thù, chú đàng hoàng là người bị nại  khiếu nại còn bị dọa, anh có thể là Bao công tái thế với gia đình chú. Tìm chứng cứ để lật lại vụ án,  các cấp xét xử, có phải chuyện đùa. Chơi với lửa . Vuốt râu hùm.

Chú ngắm anh vô cùng thán phục và kính trọng. Tìm dưới gầm trời này đâu ra người thứ hai hả cháu. Chú dặn vợ con Lúy sau này sống tết, chết giỗ anh mới yên lòng. Ở đời làm ơn có thể không nhận, nhưng chịu ơn phải trả mới là con người cháu ạ. Nếu không là kẻ vô ơn bạc nghĩa, bị trời chu, đất diệt.

Bữa ấy chú hỏi tên và địa chỉ, anh chỉ cười xòa. Cả nhà giữ ăn cơm anh ấy  không ở. Tay nhón mấy điếu thuốc lào, “Cho cháu xin”, rồi từ biệt ra đi.

Bây giờ chú muốn tìm anh ấy, nhưng chim trời cá nước biết đâu, đáng nhẽ bữa ấy chú phải hỏi rõ họ tên và địa chỉ, nhưng chú xúc động quá, sung sướng quá, hạnh phúc quá, đầu óc mụ mị.

Nhìn vợ Lúy gắp thức ăn cho chồng, bà mẹ  khóc, nhắc Lúy nhai kỹ, bao khuôn mặt những người thân thích chứa chan hạnh phúc trong ngày đoàn tụ, lòng Túy xúc động nghẹn ngào. Nếu không có con người “da đen mắt sáng” ấy, đời Lúy sẽ ra sao?  Giờ này vẫn thui thủi trong tù, chờ ngày mãn hạn, những mười mấy năm, ít ỏi gì?

Già nửa đời người ra khỏi chốn lao tù, chắc gì sống được đến ngày đó. Không riêng anh chịu khổ. Bao người liên lụy, lo lắng  đến mất ăn mất ngủ. Túy thấy Thúy cứ nhìn anh trai ăn cơm, không ăn, không nói, cô xúc động, thương anh, thỉnh thoảng cô chiếu ánh mắt nhìn Túy âu yếm, ý nhị. Họ phải giấu giếm, chưa tiết lộ công khai cho mọi người biết. Túy mới ly hôn, trong lòng  nhiều băn khoăn vướng mắc. Thực ra anh chưa biết có yêu Thúy, hay chỉ là tình cảm thương yêu của người anh với em gái. Anh còn  chút vương vấn với người vợ không chung thủy. Họ từng một thời yêu nhau say đắm, đổ vỡ làm anh đau đớn, vết thương chưa liền. Anh sợ tình yêu đột ngột, bất ngờ  vội vàng, dù Thúy thương yêu anh từ lâu. Nhưng cô còn trẻ, chưa yêu, trái tim cô gái mới lớn chưa định hình, tình cảm  bồng bột. Nhỡ sau này gặp ai, trái tim cô thay đổi, tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình, anh hiểu Thúy yêu anh chân thành tha thiết, do cảm tính hơn lý tính, anh lại một đời vợ, có con riêng, không phải trai tân. Một lần đổ vỡ, anh lo lắng, anh biết yêu được Thúy quá tốt. Thúy xinh đẹp, thùy mị, nết na, chín chắn, không đua đòi ăn chơi  như những cô gái khác.

Do hoàn cảnh, ảnh hưởng tính cách lối sống, tính tình của cô. Với hoàn cảnh khác cô không thế. Anh  băn khoăn khi Thúy thổ lộ tình yêu, lúc anh vừa  ly hôn,  thấy khó xử. Gia đình chú Hoành, các anh chị em nghĩ thế nào? Lúy chứng kiến tình yêu của vợ chồng anh. Lúy có ghen tị cho em gái  khi nghĩ đến quá khứ? Lúc nào phải tâm sự với Lúy, lòng anh mới thanh thản, mới xây dựng hạnh phúc với Thúy. Anh cần thời gian để Thúy  kiểm nghiệm thử thách trái tim cô gái mới trưởng thành, chưa yêu ai, anh lo Thúy thiệt thòi, anh không ích kỷ. Anh lo sợ do tính chất công việc nghề nghiệp, làm khổ Thúy. Khi yêu Thúy chưa thấy. Sau này sống với nhau, sẽ hối hận, cũng may mấy năm cô sống và làm việc ở tòa báo, hiểu và thông cảm. Thúy từng có ý muốn học làm báo, nhưng chưa có điều kiện và  mặc cảm chuyện gia đình, lý lịch. Giờ vướng mắc bị loại.

 Đưa trả hai tờ giấy cho chú Hoành, Túy hỏi Lúy:

- Quyết định tha đâu?

Chú Hoành lục lọi xà cột, vật bất ly thân mấy năm chú theo kiện khắp nơi, lấy  tờ quyết định số 126/HS  ngày 21/12/1987 của TAND tối cao do ông Chánh án Phạm Hưng ký, nội dung:

1. Tạm đình chỉ thi hành bản án hình sự phúc thẩm số 222 ngày 28 tháng 4 năm 1984 của Tòa phúc thẩm TAND tối cao, vụ Nguyễn Sỹ Lúy bị phạt 17 năm tù tội giết người.

2. Trại cải tạo và giáo dục phạm nhân số 3 TK, tỉnh NT tạm tha ngay Nguyễn Sỹ Lúy nếu không cần giam giữ vì lý do khác.

Đọc xong quyết định của TAND tối cao, Túy hiểu ngôn ngữ lập lờ nước đôi của ngành tư pháp, họ không bao giờ nhận sai, nói:

- Đây là lệnh tạm tha, chưa trả lại quyền công dân. Chú Hoành lắc đầu.

- Chưa, nhận được hai giấy tự thú của thằng Lưu, chú chụp gửi ra TAND tối cao, cấp trên cử một ông Vụ trưởng và một ông Chánh án, gọi Lưu dựng lại hiện trường, sau đó ông Vụ trưởng hỏi nguyện vọng chú. Chú nói  mong tha Lúy, và nhanh chóng mở phiên tòa công khai xét xử tội thủ phạm.

 Nguyện vọng của chú Hoành được cấp có thẩm quyền đáp ứng nhanh chóng trong vòng một tuần. Lúy được tha, phiên tòa chưa mở.

Túy hiểu thủ tục pháp lý còn rườm rà và phức tạp không như mong muốn của dân. Họ làm oan sai người dân, ai cũng trốn tránh trách nhiệm, ai chịu nhận lọ mắm thối. Quyền lực trong tay họ, anh biết, con người luôn tự ái và sĩ diện cá nhân. Nhất là những người nắm quyền lực trong tay. Quan tòa không bao giờ nhận làm oan sai người dân. Họ tìm mọi cách đổ lỗi người khác, đổ lỗi cho đương sự, cho khách quan. Tại các cơ quan điều tra xét hỏi, quan tòa không xử nhau, bảo vệ nhau.

Túy đang nhẩm tính viết bài báo: “Phiên tòa ngày mai”, nhưng phải gửi báo Tiền Phong, không đăng báo tỉnh. Phải dùng bút danh, anh  nhớ lần bị hoạnh họe vì đưa tin vụ án gây khó chịu cho các nhà chức trách của tỉnh, anh tin phiên tòa sớm muộn phải mở và  xét xử kẻ phạm tội chính trong vụ án. Phải công bố Lúy vô tội, theo thủ tục pháp lý.

 Những người tham gia điều tra xét xử oan sai người dân cũng phải bị xét xử. Điều này chắc chưa? Còn nhiều ràng buộc, lý do ngụy biện, thoái thác, bảo vệ lẫn nhau của giới quan tòa. Dù ngọn gió đổi mới tràn vào đất nước làm chuyển động xã hội, thay đổi những tư tưởng bảo  thủ trì trệ cố hữu từ bao năm nay. Phong trào nói thẳng nói thật rung động lòng người. “Những việc cần làm ngay”, được nhân dân khắp hàng cùng ngõ hẻm hưởng ứng. Nhưng nhiều rào cản, chưa dễ thực hiện ngay.

Tư tưởng con người nhiều khi không theo kịp sự biến đổi của thời cuộc.


*


*       *

(CÒN NỮA)

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước