TIỂU THUYẾT :VUÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI-9 [Tiểu thuyết]

Thứ năm - 17/09/2015 10:32



 

 



9 -Túy đưa Thúy về cơ quan, báo cáo tổ chức họ yêu nhau, tìm hiểu xây dựng hạnh phúc, hợp pháp hóa quan hệ.

Nhiều người mừng cho họ, không ít kẻ ganh tị, ghen ghét, nhất là tay Trưởng phòng hành chính, bị Túy phá trong lần định cưỡng bức Thúy, tức tối ra mặt, hai người biết tảng lờ, cô không phải giấu giếm thân phận như trước,vụ án “oan” của anh cô nổi tiếng khắp nơi, ai cũng biết cô là em Lúy, rất ngưỡng mộ, cô không sống khép kín như trước. Cô cởi mở, vui vẻ, chan hòa với mọi người, hòa đồng cùng mọi người, do bản tính ít nói, kín đáo trước đám đông cô im lặng nghe mọi người bàn tán, hỏi han chuyện gia đình, chuyện anh trai. Giờ đây cô không còn lo lắng sợ mất việc như trước. Ngày mới đi làm, cô nơm nớp lo sợ bị đuổi, mất nguồn thu nhập. Dù đồng lương rất eo hẹp nhưng quý giá với gia đình cô : “Một miếng khi đói, bằng một gói khi no”.

Mọi người  ngưỡng mộ Túy vì trước đây anh dám cả gan đưa tin vụ án“oan” đụng chạm những người có quyền lực trong tỉnh, suýt bị quy kết, kỷ luật. Rồi họ biết chính anh đã viết bài bí mật gửi báo Tiền phong về: “Phiên tòa ngày mai”, nổi tiếng dư luận trong và ngoài nước. Lúc phóng viên báo Tiền phong về nhờ báo tỉnh giúp đỡ tìm người “Vô danh”. Có người nghi ngờ Túy là tác giả những bài báo, nhưng sợ làm khó dễ cho anh, không dám nói. Giờ thì công khai, không úp mở.

Họ thương anh vì chuyện gia đình vợ con, một dạo anh đau khổ chán nản, thất vọng. Họ mừng cho anh được cô gái trẻ xinh đẹp nết na thương yêu. Cuộc đời con người có luật bù trừ, mất cái nọ được cái kia. Ông trời có mắt đền bù cho anh. Một con người hướng thiện ngay thẳng chân chính.

Công khai yêu nhau, chưa chính thức thành vợ chồng được cơ quan đoàn thể, gia đình ủng hộ, họ nấu cơm ăn với nhau như vợ chồng, tối ai về phòng nấy ngủ, không phải vụng trộm. Thúy  trổ tài nội trợ của con gái quê biết nấu nướng từ nhỏ. Tuy chỉ biết làm vài món ăn bình dân nhưng ngon miệng và hợp khẩu vị. Ăn cơm xong ngồi uống nước trò chuyện hoặc dắt tay nhau dạo phố ngắm cảnh, ra vườn hoa thị xã ngồi.

Xã hội đổi mới, cởi mở không khắt khe, phong kiến như trước, hay nhòm ngó bàn luận đời tư người khác. Bây giờ ai cũng lo làm ăn, kiếm sống, không có thời gian buôn dưa lê. Cuộc sống nhộn nhịp, cảnh làm ăn kẻ bán người mua rất sôi động.

Họ có thể ăn ở với nhau như vợ chồng không ai ngăn cấm. Nhưng để tránh sự dị nghị, lời ong tiếng ve nên giữ khoảng cách. Túy mới li hôn, Thúy còn trẻ, họ chỉ góp gạo thổi cơm chung, giúp đỡ  nhau trong công việc và sinh hoạt hàng ngày… Có lúc Thúy muốn giữ Túy ở lại ngủ cùng khỏi cô đơn nhưng ngại lại thôi. Túy không muốn mọi người coi là kẻ lợi dụng mê hoặc gái trẻ chưa chồng. Biết đâu cuộc hôn nhân không thành để lại hậu quả cho cô.

Với bản tính mạnh mẽ hoang dã của cô gái quê trưởng thành, cơ thể sung mãn đòi hỏi mạnh mẽ, cô thường chủ động ôm hôn Túy rồi lần mò xuống dưới làm anh bị kích động, cái ấy dương lên, anh đỏ mặt, cô cài cửa chặt rồi kéo anh ra giường nghịch ngợm, tò mò tìm hiểu, khám phá. Mắt cô long lên, má nóng ran. Họ làm tình với nhau rất say sưa thú vị, có kinh nghiệm không như lần đầu. Cô biết tránh hậu quả xảy ra. Phương tiện bán đầy ngoài cửa hàng. Cô tự nguyện hiến dâng  cơ thể nồng nàn, tình yêu hạnh phúc, cô nhìn anh với ánh mắt say sưa, ngây ngất, choáng ngợp trước hạnh phúc, cô tận hưởng sự sung sướng thiên nhiên ban tặng.

Túy có lúc lo lắng, dù  mơ hồ, giảm sự nhiệt tình, nhưng chỉ thoảng qua, anh cùng cô say sưa trong niềm hoan lạc tuyệt vời. Đã lâu anh không quan hệ với vợ, trước khi ly hôn,  ly thân mấy tháng, anh không còn nhớ những lần quan hệ với vợ. Dù xưa kia một thời yêu nhau say đắm. Vợ anh ham mê tình dục, cô tham lam, ham cái  mới lạ mất hạnh phúc gia đình.

 Người xưa nói: “Sông bao nhiêu nước cho vừa, trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng”.

Túy được hai người phụ nữ hiến dâng. Không ngờ may mắn, chiếm được tình cảm, tình yêu của cô gái trẻ trong sáng, hoang dại, mãnh liệt. Túy say sưa tận hưởng niềm hạnh phúc bất ngờ.

Cứ thế, thỉnh thoảng họ lại làm tình khi hứng thú nổi lên, khi cả hai đều ham muốn mãnh liệt. Thúy là người chủ động, yêu và ngưỡng vọng, thêm sự biết ơn  cô  sung sướng hạnh phúc. Túy hơi e dè lo lắng, băn khoăn, nhưng chỉ lúc đầu, sau đó vào cuộc lại hăng say, quên hết mọi sự, mọi lo toan bỏ ngoài cửa. Họ say sưa tận hưởng hạnh phúc kỳ diệu. Thúy rất nghịch ngợm, tuy lớn tuổi nhưng có lúc như trẻ con. Một lần cô cởi quần Túy vầy vò cho cương lên rồi cô lấy thước đo xem cái ấy dài bao nhiêu. Cô công bố của anh dài 19cm nhé, Túy cười vỡ bụng, cái ấy ngoẻo đi, co lại. Thúy lại đo và tuyên bố chỉ còn 10cm, sao lại thế nhỉ?... Cô không hiểu  vì sao cơ thể con người  có lúc  dài ra, to lên, lúc lại ngắn, bé lại, lúc cứng như thép, lúc mềm nhũn như con giun.

-Em như quỷ sứ, toàn vớ vẩn.

Thúy cười nắc nẻ, trêu trọc anh, hỏi hồi nhỏ em nghe người lớn nói với nhau: “Sợ són dái”, nó thế nào anh nhỉ, anh từng bị bao giờ chưa? Lúc sợ, chắc cái ấy sùn lại, quằn như con giun, Túy bực mình trả đũa, dằn cô xuống, cởi áo ngực vần vò đôi gò bồng đảo của cô. Da cô bánh mật, nhưng chỗ ngực lại trắng nuốt, gợi cảm. Hai bầu vũ tròn săn nhô lên trên bộ ngực nở nang  quyến rũ, giữa hai bầu vú một khe như rãnh nước. Những lúc cô mặc áo hơi trễ, cô thường bắt gặp ánh mắt đàn ông con trai nhìn như  cú vọ, cô đỏ mặt, rất tự hào. Cô có bộ ngực tuyệt  đẹp, chả thế  tay Trưởng phòng hành chính rất thích ngắm bộ ngực cô. Cô thấy anh ta thèm nhỏ rãi lúc gặp cô. Có lần đứng gần, anh ta cứ nhìn chằm chặp vào ngực cô như bị thôi miên cuốn hút, cô phải quay đi lảng tránh cặp mắt anh ta. Túy cũng  thích bộ ngực cô, nhìn bộ ngực cô, anh run lên xúc động, thằng nhỏ rục rịch dưới đũng quần, làm anh phải cố nén chiu.

Phụ nữ có bộ ngực đẹp hấp dẫn, kích thích ham muốn của đàn ông. Có hôm Túy cứ miết ngón tay vào cái rãnh giữa hai bầu vú , làm cô nhột quá, hất tay anh ra. Rồi cài cúc áo. Cô không hiểu sao đàn ông con trai say mê thích ngắm và sờ mó?

Những cô ngực lép kẹp, phẳng lỳ thiệt thòi biết bao. Có cô mặt mũi không xinh lắm, nhưng bù lại, có bộ ngực đẹp hấp dẫn đàn ông không kém, nhiều hôm Túy chỉ thích áp môi má vào bộ ngực, sờ nắn làm mắt cô long lên sòng sọc, cô lại nổi hứng cởi quần anh ta vày vò cho cái ấy dựng lên như cột buồm, cô cười khúc khích trêu anh. Nó lại muốn rồi kìa, cô búng tay nói: Gượm đã rồi chị cho bú tí, ngoan nhé, cả hai bò ra cười quấn vào nhau, không thể tách rời, họ rất vui vẻ hòa hợp, say mê, không biết trời đất,Thúy có hứng thú mạnh mẽ trong chuyện ấy. Có đợt Túy đi công tác vắng vài tuần. Thúy rạo rực ham muốn, cô phải tìm cách tự sướng, cô đọc sách về các mệnh phu nhân của giới lãnh đạo Trung Hoa thời cách mạng văn hóa như Giang Thanh vợ ông Mao, Diệp Quần vợ Lâm Bưu, họ có người cao su to như thật,lúc hứng tình, họ làm tình với người cao su. Cô mường tượng không biết họ làm thế nào, có sung sướng như người thật, cô đọc thấy Giang Thanh trước khi lấy ông Mao, chung đụng nhiều người. Sống với nhiều đàn ông như vợ chồng. Bà ta đa dâm. Có lần mê mệt anh vận động viên có vợ, gọi anh ta đến phục vụ mấy ngày mới cho về. Sau giúp anh ta lên chức Bộ trưởng thể thao Trung Quốc. Bà ta ham muốn quyền lực và chuyện ấy ghê thật!

Với Thúy, cô ham muốn anh Túy, cô dửng dưng với những người đàn ông khác. Cô có tình cảm sâu nặng với anh bắt nguồn từ biết ơn, trong lúc gia đình gặp khó khăn, được anh giúp đỡ công ăn việc làm, được sống nơi phồn hoa đô hội, thay đổi cuộc đời, cô xúc động, biết ơn và kính trọng, yêu anh, ham muốn xuất phát từ tình cảm trong sang, khi biết anh tự do, cô quyết tâm chiếm đoạt làm của riêng. Cô khao khát ham muốn có lúc thái quá, trên mức bình thường, cô muốn hiến dâng vô điều kiện, không hề suy tính vụ lợi, anh là ân nhân,  đem lại cho cô cuộc sống, niềm vui và hạnh phúc kỳ diệu. Cô không ham muốn ai khác, manh là thần tượng của cô. Cô hiến dâng tình cảm trong sáng mạnh liệt cho anh, tỏ lòng biết ơn. Đối với cô anh là người tình, người anh, người cha tinh thần, cô phải báo đáp, cô muốn chiếm hữu, cũng vì thế sau này gây cho cô  đau buồn ghen tuông, bực bội.

Anh không là người tình bình thường như những người yêu nhau khác, mối tình của cô  mãnh liệt, cô sung sướng hạnh phúc, thấy an tâm khi ở bên anh, được hiến dâng, tin tưởng,  kính trọng, biết ơn, với cô anh là tất cả, cô cảm nhận tình cảm có lúc thái quá, nhưng hợp lý đúng mực. Cô không động chạm ai,  hại ai, ảnh hưởng quyền lợi ai. Cô yêu anh là quyền tự do cá nhân, anh dành cho cô tình cảm của người yêu, người tình, người anh, người cha, rất mực thương yêu, chiều chuồng cô. Cả hai biết ơn nhau. Anh cảm ơn cô đến với anh trong lúc cô đơn, gia đình tan vỡ, lòng tan nát. Cô đem lại cho anh niềm vui, tình yêu và cuộc sống, tin vào cuộc đời còn nhiều tốt đẹp, kỳ diệu.

Tình yêu của họ là điều kỳ diệu, họ chưa sống chung như vợ chồng, mỗi người một phòng, nhưng ngoài giờ làm việc, họ luôn ở bên nhau, động viên bù đắp cho nhau, họ làm tình say sưa nhưng kín đáo, không để ai biết, ăn cơm xong dắt nhau ra vườn hoa ngồi chơi tới khuya mới về. Lúc đầu có người để ý nhòm ngó nhưng họ yêu nhau chân thành không trái lẽ thường,  không  ai ngăn cản, ở cơ quan tay Trưởng phòng hành chính để ý theo dõi ghen tức, cũng chỉ hậm hực nói sau lưng, không dám ra mặt. Hắn vẫn rình rập chờ cơ hội, tỏ ra quan tâm, giúp cô những việc vớ vẩn, Thúy thường từ chối, lảng tránh, mặt lạnh băng. Cô biết hắn không có ý tốt đẹp, chỉ chờ cơ hội lợi dụng.

Cô nói với Túy thái độ của anh ta làm cô khó chịu. Túy khuyên cô cứ lờ, mặc xác hắn. Cố gắng không tiếp xúc, nhất là nơi vắng vẻ. Cô thấy anh hơi ghen với hắn, có lúc anh ta làm cô xúc động, tim thổn thức, nhưng chỉ thoáng qua. Cô   hạnh phúc bên người yêu, có anh bên cạnh, không lo lắng, anh chiều chuộng cô,  cô giận hay lo lắng, anh tìm mọi cách làm cô vui.


 


*


*     *

 



 

 

Lại nói chuyện gia đình ông Hoành sau khi Tòa án nhân dân tối cao về xử phiên tái thẩm duy nhất từ trước tới nay của ngành tư pháp. Một vụ án hy hữu mà người lật lại không phải cán bộ trong ngành. Một người tù tội ăn trộm hai tạ phân đạm của một cửa hàng mua bán trong lúc quá túng quẫn vì con đi bệnh viện. Hai tạ phân cho hai năm tù, một cái giá quá đắt. Hơn bảy trăm ngày đi tù vì 4 bao phân. Tính ra cứ mỗi ki-lô-gam phân anh ta phải trả giá hơn ba ngày tù, luật pháp vốn vô tình, nếu theo luật hình sự mới giá trị vật chất đó chưa đủ để truy cứu trách nhiệm hình sự. Nhưng lúc bấy giờ nó thế, đành phải chịu, biết làm sao. Có người trộm con gà, con chó nơi làng quê còn bị tù. Luật pháp còn sơ khai. Người ta lý luận trị tội trộm cắp, là ý thức, không tính giá trị vật chất. Là tính chất vụ việc. Định tính không định lượng.

Vụ án “oan” xôn xao một thời gian rồi qua đi. Dư luận xã hội bao giờ cũng thế. Con người vốn hiếu kỳ, nhưng ai cũng phải lo miếng cơm manh áo. Mọi sự kinh động tinh thần tư tưởng, xúc động tình cảm trôi  theo thời gian.

Sau cơn binh lửa, mặt đất bình yên gia đình ông Hoành trở lại mọi hoạt động bình thường. Những gì mất, không lấy lại được, may tính mạng con người không sao.

Người con trai lớn bị đày ải công tác xa, lại được chiếu cố về gần nhà. Người con trai út, sau khi trải qua  đau đớn hụt hẫng nhưng còn trẻ, ở ngoài xã hội, bình tâm trở lại, tìm việc ở nông trường, gặp gỡ tình yêu mới. Xây dựng hạnh phúc gia đình. Vết thương đã lên da thành sẹo chai cứng ít đau đớn hơn anh trai, vì không bị giam cầm và tách biệt với cuộc sống con người. Dễ hòa nhập hơn người sống trong tù trở về. Anh quên quá khứ đau buồn, coi là số phận cay đắng của đời người, ai cũng có lúc trải qua. Người ta khôi phục Đảng tịch cho anh.

Lúy chờ phục hồi  danh dự và quyền lợi. Trường Đại học gọi trở lại và hứa hẹn cho đi bồi dưỡng kiến thức. Anh đắn đo cân nhắc,  đấu tranh tư tưởng, quyết định không đi, vì mặc cảm quá lớn. Nỗi đau quá lớn, bị tổn thương không sao hồi phục, không có niềm tin vào tương lai. Một cú sốc ngoài sức tưởng tượng của anh. Cú va đập quá mạnh thui chột mọi ngoài bão ước mơ, niềm hy vọng  cuộc sống, không có cái nhìn lạc quan yêu đời. Anh sợ ảnh hưởng các thế hệ học trò, phải dạy dỗ giáo dục. Mình tự giáo dục không được, làm sao giáo dục dạy dỗ người khác. Dù rất tiếc, anh nghỉ ngơi một thời gian cho tâm hồn yên tĩnh, sự thăng bằng trở lại, sau hai ngàn ngày oan trái, tìm việc kiếm sống, ở gần giúp đỡ vợ con. Gia đình ông Hoành, anh em, vợ con không ai thúc ép, khuyên nhủ, họ tôn trọng ý kiến anh. Mong anh sống  như người bình thường là tốt. Không ai kỳ vọng cuộc đời anh.  Anh như người chết sống lại. Bị tách biệt với bên ngoài hai nghìn ngày, giờ khó theo kịp thời đại. Lúc xã hội biến đổi mạnh mẽ, thời gian như chạy nhanh hơn, nhịp sống gấp gáp hơn, không ao tù nước đọng thời bao cấp. Luồng gió đổi mới xua đuổi con người về phía trước, ai chậm chân lạc hậu bảo thủ không theo kịp.

Lúy nhận thấy khó hòa nhập cuộc sống hiện tại. Thần kinh bị tê liệt trước biến cố khốc liệt của đời người phải rất lâu mới trở lại bình thường. Cô gái út ông Hoành bỏ học do biến cố của gia đình, mọi người khuyên cô học lại. Nhưng lớn tuổi cô học bổ túc, thi vào Sư phạm Trung cấp ra trường dạy học như anh cả… Thúy tìm thấy tình yêu và ổn định công việc, sắp xây dựng gia đình với anh phóng viên báo tỉnh. Ông Hoành  yên tâm, vui vẻ, sống nốt quãng đời còn lại sau bao năm gian nan vất vả vì con cái, thanh thản bình yên bên con cháu, không có ước vọng cao xa...Hình ảnh “ông già đi kiện” dần mờ nhạt trong con mắt mọi người. Không ai quan tâm. Không ai nhớ hình ảnh vai khoác sà cột, bi đông nước, gói gạo rang… Mải miết khiếu nại mấy năm trời. Trở thành ông già hiền lạnh ít nói nơi thôn xóm, ít ra ngoài, suốt ngày vui vầy bên con cháu. Thỉnh thoảng chợt nhớ lại ngày gia đình gặp nạn rùng mình thảng thốt, người bần thần, quá khứ xa xăm như cuộn phim quay lại, lùi vào dĩ vãng, một quá khứ đau buồn tủi nhục, may vượt qua được.


*


*       *

 



 

 

Vợ Túy sau ly hôn vẫn theo đuổi tay Trưởng khoa, bị vợ anh ta đánh ghen ầm ỹ bệnh viện, không dám công khai trơ trẽn như trước. Họ lén lút quan hệ vụng trộm. Cô ta ham muốn nhưng anh bác sỹ Trưởng khoa no xôi chán chè, con ong đã tỏ đường đi lối về, thêm vợ con gây ầm ỹ nên lảng, tránh mặt cô. Vợ Túy rất tức giận, chửi anh Trưởng khoa  ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván.

Trước đây cô nghĩ bỏ chồng, ép anh ta bỏ vợ, hai người sống với nhau. Giờ  anh ta lảng ra, tránh mặt, cô tức giận, không biết làm thế nào. Có lần nhắn gặp không được, cô đến phòng chửi anh ta một trận, trước mặt mọi người. Bảo vệ phải lôi về. Cơ quan họp kiểm thảo, buộc cô hứa không gây lộn xộn. Từ đó cô kiềng mặt anh ta, nói xấu anh ta khắp nơi. Lôi chuyện anh ta và gia đình kể cho mọi người. Trước kia hai người có những vụ làm ăn với nhau, cô lôi ra hết.

Túy nghe chuyện, im lặng, không tỏ thái độ. Anh không ngờ, vợ cũ anh tồi tệ thế. Cô ta bộc lộ hết những xấu xa của con người, thật quá đáng, nghĩ trước kia họ yêu nhau say đắm, anh không tưởng tượng nổi, anh không hiểu vì sao cô ta đến nông nỗi, anh không hiểu đàn bà, Thúy nghe chuyện vợ cũ của anh, thương xót cô ta. Cô có hạnh phúc không biết giữ. Thả mồi bắt bóng. Nhưng nghĩ vì thế cô có anh Túy. Cô không biết buồn hay vui. Đôi lúc cô lo lắng trong lòng. Cô thấy Túy trầm ngâm nghĩ ngợi suy tư, cô không biết anh nghĩ gì, dù sao họ cũng sống hạnh phúc với nhau mấy năm. Cô ta là người đến trước. Họ có sự ràng buộc bởi đứa con. Thỉnh thoảng cô thấy có điều lởn vởn trong đầu, suy nghĩ lung tung, có đêm nằm mơ thấy Túy trở lại với vợ cũ, cô sợ hãi hét toáng, cô nghĩ hay bàn bạc tổ chức đám cưới, sống với nhau, đêm dài lắm mộng, ai biết lòng người thế nào. Nhưng sợ vội vàng như lời Túy nói anh mới hy hôn, hai người mới  công khai quan hệ, tuy trong lòng tình cảm cô dành cho anh từ lâu. Danh chính ngôn thuận mới mấy ngày. Có lần về nhà, bố mẹ anh chị em hỏi việc tổ chức đám cưới, cô nói từ từ, còn phải lo nhiều việc. Nghe cô nói, không ai dám giục nữa. Họ biết Túy lớn tuổi, có kinh nghiệm, từng trải. Ông Hoành lo con gái ít tuổi nhõng nhẽo làm khó anh. Cứ dặn dò con gái mọi chuyện, cô bực mình gắt:

- Con còn bé bỏng, bố mẹ cứ lo.

 Ông Hoành nói:

- Bố nhắc thế,  thấy anh ấy chiều con, con gái được chiều sinh hư…

- Bố lo bò trắng răng, bố vui vẻ sống cho khỏe, khỏi lo nghĩ, bố già rồi, mặc chúng con, thời đại bây giờ thay đổi nhiều, đổi mới tư duy rồi…

- Đổi mới ngoài xã hội, trong gia đình, vợ vẫn phải ngoan ngoãn phục tùng chồng… không cá mè một lứa .

- Ngoan ngoãn phục tùng để người khác đè đầu cưỡi cổ? Bây giờ vợ  chồng bình đẳng . Không như thời xưa nữa.

- Bình đẳng vẫn phải có tôn ti trật tự, có trên có dưới, không quá trớn.

- Con biết, bố không phải lo, bố có biết bao nhiêu năm con phải nhẫn nhục chịu đựng vì hoàn cảnh gia đình. Có dám kêu ca phàn nàn, ở cơ quan cứ lép một bề, nhiều lúc thấy ngột ngạt khó thở, ai nói gì phải chịu hết. Họ nói sai không dám bác lại, cãi lại, lo mất việc. Thậm chí suýt bị cưỡng bức không dám kêu ca phản ánh, sợ trả thù. Phải cắn răng chịu đựng, nhục nhã lắm, may nhà mình được minh oan mới dễ thở, giờ bố lại muốn con chịu đựng đến bao giờ?

Ông Hoành nghe con nói mủi lòng, nhớ lại quá khứ rùng mình, tim đập chân run. Ông trải mấy chế độ, va chạm từng trải còn thế, nói chi đứa con gái ngây thơ bồng bột, ông thở dài:

- Tùy con, làm thế nào phải đạo là được. Giờ các con trường thành, ra ngoài tiếp thu cái mới hơn những người già cả như bố. Con chim bị đạn, sợ cành cây cong. Bố sợ các con sơ xảy  oan ức thì khổ.

- Giờ khác rồi. Không có gì xảy ra . Bố yên tâm.

- Bố mong được thế. Giờ có vẻ cởi mở, dân chủ hơn.

Giá như trước kia được thế, nhà mình đã không xảy ra chuyện.

- Bây giờ báo chí được tự do hơn trước bố ạ. Phóng viên giờ có nhiều quyền hạn. Họ là lực lượng chống tiêu cực nhất đấy. Các báo trung ương phanh phui nhiều vụ việc tiêu cực lớn .

- Thế thì may, người dân đỡ khổ, đỡ bị oan trái.

- Bây giờ chính quyền làm sai, hoặc ức hiếp dân, người ta phản ánh ngay lên báo, hoặc mời phóng viên về điều tra viết bài. Mấy ông cán bộ sợ báo chí, nên tòa soạn rất bận, nhiều việc không làm suể. Con cũng bận hơn trước nhiều. Anh Túy đi công tác suốt, lấy tài liệu viết bài, phỏng vấn, gặp gỡ, không khí vui vẻ thoải mái. Không như hồi nhà mình có chuyện, anh ấy đưa tin, suýt bị kỷ luật.

- Thế mà nó không nói cho bố biết.

- Anh ấy sợ bố lo lắng, ảnh hưởng sức khỏe. May không sao, nếu không con cũng bị đuổi.

- Phúc đức cho nhà mình.

- Hồi ấy biết chuyện con sợ toát mồ hôi, mất ăn mất ngủ, giờ phải lo nhiều việc khác.

- Việc gì thế?

- Nhiều việc linh tinh, nhưng không có gì, kinh tế đất nước khủng hoảng, nhiều khó khăn, đồng tiền trượt giá do lạm phát, gía cả biến động, đời sống cán bộ công nhân viên bị ảnh hưởng, do tiền lương thực tế mất nhiều, không được bù đắp kịp. Tiền bạc cứ như mất cắp.

- Cả xã hội thế.

- Người dân không sống bằng lương, ít ảnh hưởng bởi giá cả. Họ mua đắt bán đắt, mua rẻ bán rẻ. Cán bộ do trượt giá, lương chưa kịp bù, thế là mất nhiều. Tháng sau so với tháng trước đã mất mấy phần. Mỗi năm chỉnh lương vài lần. Nhưng giá cả tăng hàng ngày, do không có gạo, cán bộ phải ăn độn đủ thứ, có khi cả phân đạm. Người ta đùa: “Nhà nước cho cán bộ ăn phân!..”. Chuyện thật như đùa...

- Thế  khổ thật.

- May chưa có con, có con lấy gì nuôi, thiếu thốn trăm bề.

- Nhưng các con phải chuẩn bị dần đi, lớn tuổi cả rồi, khó khăn chung, ai cũng thế, người ta sống được, mình cũng sống được. Nhà mình từng chịu khó khăn tày trời còn qua được.

- Không biết tình hình này kéo dài bao lâu, ai cũng tưởng đổi mới cải cách sẽ sướng thế mà.

- Cái gì cũng phải từ từ, không nóng vội được, bố tin đất nước sẽ phát triển, kinh tế  bớt khó khăn.

- Các cấp lãnh đạo cũng an ủi mọi người thế. Nhưng biết bao giờ? Bây giờ ngồi đâu người ta cũng bàn tán chuyện giá, lương, tiền có người bỏ nhà nước về chạy chợ, chạy hưu non, mất sức, đi chợ, đi buôn, tìm mọi cách để có thu nhập thêm cải thiện đời sống. Cán bộ công nhân viên nuôi gà, nuôi lợn, làm hàng gia công, dịch vụ cho ngoại thương, hợp tác xã thủ công, đi làm cửu vạn, bốc vác thuê ngoài giờ hành chính, mạnh ai nấy lo, với phương châm “tự cứu mình”. Người ta xoay sở đủ cách, có người đi mò cua, bắt cá, bắt ốc, kéo vó, đánh giậm, kiếm củi, may vá thêu thùa, thượng vàng hạ cám. Bây giờ không còn sợ bị quy bóc lột, làm thuê, làm mướn, buôn gian bán lận, giờ tự do buôn bán, thuê mướn người làm, ai có sức thì làm, có tài buôn bán cứ việc.


*


*       *

 



 

(HÌNH CHỈ CÓ TÍNH MINH HỌA)

 

       Không có cuộc vui nào không tàn.

      Túy và Thúy vui vẻ một thời gian  xảy ra mâu thuẫn. Do vợ cũ, cô ta sau thời kỳ co kéo theo đuổi tay bác sĩ Trưởng khoa không được, ân hận, tìm cách co kéo Túy trở lại, một hôm hai người đang vui vẻ, có người tìm nói cô vợ cũ nhắn Túy về, con ốm. Túy băn khoăn chưa biết thế nào, anh rất nhớ và thương con, muốn về thăm, sợ Thúy buồn, trầm tư nghĩ ngợi,Thúy giật mình lo lắng. Cô trấn tĩnh, vui vẻ khuyên anh về xem thế nào: “Được lời như cởi tấm lòng”, Túy về  xem con gái ốm đau ra sao.

Anh đi rồi, Thúy một mình vẩn vơ suy nghĩ, cô mơ hồ thấy điều gì không rõ,  lo lắng bực bội, hết đi ra đi vào, hôm ấy  chiều thứ bảy, thường buổi tối sau khi ăn cơm hai người đi chơi phố, ra vườn hoa ngồi trong cảnh các cặp tình nhân vui vẻ, ôm ấp nhau. Giờ người ta không bị nhòm ngó o ép như trước, không phải giữ ý, che giấu. Các ghế đá đều có các đôi, có người yêu đương tìm hiểu, có kẻ ngoại tình, bồ bịch gặp nhau hôn hít sờ mó thỏa lòng thèm khát. Cả những đôi tuổi ten, mặt đầy lông tơ, non choẹt học làm người lớn. Túy đi rồi, một mình buồn, cô ra vườn hoa ngồi chơi. Mấy thanh niên buông lời trêu ghẹo, trơ trẽn rủ cô đi chơi, có khi chúng tưởng cô là ca ve, gái đứng đường, đi tìm mồi, rủ rê cô. Có kẻ thấy cô ngồi một mình, đến ngồi sát bên, tỉ tê, tán tỉnh,  cô bực mình bỏ về, có đứa trơ trẽn đuổi theo túm tay, vỗ mông, dè bỉu:

- Muốn bỏ mẹ, lại còn ra vẻ.

Cô tức mình ba chân bốn cẳng chạy về phòng nằm úp mặt xuống gối khóc nức nở.

Nếu không có chuyện, cô cùng người yêu vui vẻ ôm nhau ngồi chơi, hoặc đi dạo. Giờ một mình, bị trêu ghẹo, cô ấm ức, mãi chưa thấy Túy về, cô lo lắng, không biết có việc gì? Ghen tuông nổi lên khi nghĩ Túy đang vui vẻ với vợ cũ. Chợt cô nghĩ không biết họ có, cô mường tượng rồi tức giận, sôi sùng sục. Biết đâu tình cũ không rủ cũng đến. Cô yêu mãnh liệt, có tư tưởng chiếm hữu, không muốn chia sẻ, cô lo sợ. Dù sao họ cũng  vợ chồng, sống với nhau mấy năm mặn nồng hương lửa. Giờ gặp nhau, chả nổi hứng, cô lo lắng và nghi ngờ, có việc gì lâu thế, lòng cô như lửa đốt, mắt long lên. Hay con bé ốm nặng phải đi viện, hay cô ta giữ anh ở laị, muốn đến xem sự thể nhưng e ngại. Cô cứ nhấp nhổm trông ngóng, hết đứng lại ngồi, đọc sách mà con chữ cứ nhảy nhót trước mặt, thỉnh thoảng lại ngó ra cửa, giờ cô biết thế nào là ghen tuông hờn giận giày vò trái tim, cô tức không chịu được, lần trước nghi ngờ, cô giận cả tuần, may giải tỏa được, mãi mười một giờ đêm, Túy mới về, thấy cô hầm hầm, anh hiểu ngay sự việc, nên ấp úng mãi mới hỏi:

- Em chưa ngủ à?

- Làm gì lâu vậy, chắc lâu chưa  gặp nhau tâm sự, cô đáp giọng gay gắt.

- Tâm sự gì. Con bé sốt cao, cô ta chủ quan, anh đến thấy thế, bắt đưa vào viện để tiếp nước, anh phải trông con bé một lúc, em thông cảm nhé.

- Em có quyền gì ngăn cản, vợ con anh.

- Không phải thế.

- Em có bảo sao.

- Nhưng em không vui, anh biết phụ nữ ai chẳng ghen.

- Việc gì em phải ghen, vợ con anh, anh có quyền.

- Lúc đầu anh băn khoăn, thấy em vui vẻ và khuyến khích anh mới đi. Nếu em không đồng ý, anh không đi cũng được.

- Em có bảo anh không đi .

- Thôi…đừng lo lắng, bọn anh không có chuyện gì, đã chia tay nhau rồi, ai đi đường nấy, anh đã có em.

- Ai biết đâu được?

- Không tin, em cứ kiểm tra.

- Kiểm tra thế nào, làm gì có nhân chứng, vật chứng mà luận tội?

- Em luận tội anh kẻ phạm pháp .

- Nếu có điều kiện chả phạm pháp ý.

- Không bao giờ.

- Chắc không?

- Chắc.

- Bao nhiêu phần trăm?

- Trăm phần trăm.

- Nói khoác.

- Anh thề.

- Thôi, đàn ông thề rồi quỵt ngay ý.

Thấy Thúy đã dịu, Túy đến gần ôm cô vào lòng, vỗ về, vuốt má, vuốt tóc cô, hôn lên môi cô. Cô lần mò sờ nắn làm nó cứng lên, rồi họ dẫn nhau ra giường say sưa quên hết hờn giận, tình dục giúp giải tỏa căng thẳng, quả không sai. Nhưng rồi chuyện đó tái diễn nhiều lần, cô vợ cũ tìm mọi cách co kéo Túy, cô bịa ra nhiều lý do, lúc nói con nhớ bố, đòi gặp, rồi sinh nhật con. Hôm nhờ đi đón con, có hôm Túy không muốn đi, có lúc muốn đi Thúy không cho, anh thấy khó xử. Có hôm căng thẳng cãi nhau. Vợ cũ muốn kéo anh xích lại gần. Tuy chưa có ý hàn gắn nhưng tình cảm bộc lộ rõ. Cô ta lấy đứa con lung lạc tình cảm Túy, cô ta ra vẻ quan tâm săn sóc anh, ăn mặc chải chuốt trang điểm mỗi khi anh đến làm anh khó chịu. Thúy đoán được ý đồ vợ cũ, đề phòng, ngăn cản. Cô có tư tưởng chiếm đoạt, sở hữu. Cô yêu Túy, sợ anh mềm lòng trước sự lung lạc của vợ cũ, bỏ rơi cô. Cô không thể sống thiếu anh, bao năm trái tim cô thuộc về anh, tâm hồn cô ở trong anh, hiến dâng tấm thân trong trắng, từ lòng cảm ơn, yêu anh hết mực. Trước kia cô phải kìm nén vì anh có vợ con. Cô chỉ yêu vụng giấu thầm. Từ khi vợ chồng anh chia tay, cô không e ngại trải lòng. Cô tỏ tình trái thói thường của phụ nữ, vì tình yêu của cô mãnh liệt. Nếu cô không quyết liệt sẽ mất cơ hội. Cô biết anh mặc cảm nên không tỏ tình trước, cô hiểu tình cảm anh dành cho cô. Lúc đầu chỉ là tình thương của người anh lớn tuổi với đứa em gái bé bỏng. Khi gia đình cô mắc vòng oan trái, gia đình anh bình yên, cô không dám mong ước. Khi vợ anh phản bội, cô rất thương và lo, cô muốn bù đắp cho anh, hy sinh cho anh, dâng hiến tuổi thanh xuân, cả tâm hồn, trái tim trong trắng, cơ thể nồng nàn, rừng rực sức sống.

Khi gia đình nhỏ của anh tan vỡ, gia đình cô  được minh oan, cô không e ngại ,  chớp ngay cơ hội. Tình yêu không bất ngờ với cô. Anh có e ngại vì tuổi tác và mặc cảm, anh thương cô thiệt thòi khi yêu, lấy anh. Nhưng tình cảm của cô dành cho anh mãnh liệt, chân thành,  anh xúc động, không thể từ chối người con gái trẻ trung xinh đẹp, trải qua một thời thua thiệt.

Anh biết vợ cũ muốn lôi kéo,  tuy có xúc động, nhưng anh không bao giờ chắp nối lại. Cô ta làm anh tổn thương đau đớn. Hơn nữa, trở lại với cô ta, anh có lỗi với Thúy nhiều,  có lỗi với gia đình chú Hoành, với người bạn thân thiết hơn anh  em ruột, làm Thúy  đau khổ,  dẫn tới bị kịch.

Túy sống trong tâm trạng lo lắng, căng thẳng, có lúc anh chao đảo giữa hai người phụ nữ.

Vợ Túy tìm mọi cách lung lạc tinh thần, lôi kéo anh. Cô thả mồi bắt bóng, lại muốn “ Vớt trăng dưới nước, bẻ hoa cuối mùa…”. Muốn “Gương vỡ lại lành”, cô vận động  bố mẹ anh, nhưng bố mẹ không chấp nhận người con dâu lăng loàn, dù họ thương đứa cháu. Cô ta phá hoại tình yêu và hạnh phúc của chính mình.

Gia đình ủng hộ tình yêu của anh với cô gái hiền thục phải chịu nhiều thiệt thòi vì oan ức của gia đình, họ thương cô, ủng hộ cô, muốn con trai xây dựng hạnh phúc với cô. Cô yên tâm không lo lắng nhưng trong lòng gợn lên mối lo ngại, ghen tuông, vợ Túy biết anh không trở lại, vì có cô gái trẻ trung xinh đẹp, cô đổ tại Thúy, một hôm Túy đi công tác, cô ta đến chỗ ở Thúy gây sự đánh ghen ầm ỹ, cô xỉa xói nói Thúy cướp chồng, mọi người xung quanh biết cô là vợ cũ, kéo ra, nhắc cô không có quyền lăng nhục người khác. Cô ly hôn, chồng cô là người tự do, Thúy là gái chưa chồng. Họ có quyền tìm hiểu yêu đương, không vi phạm đạo đức và pháp luật. Cô ta thấy sai và vô lý, hậm hực ra về, cô ta về rồi, Thúy nằm khóc ấm ức, không ngờ sự thể rắc rối, giờ cô mới biết tình yêu không đơn giản thuận buồm xuôi gió, tình yêu hạnh phúc của cô trắc trở. Cô thấy phức tạp, băn khoăn lo lắng. Nếu cứ xảy ra chuyện như vừa rồi, cô không chịu nổi, hạnh phúc của cô lung lay, chao đảo, tình cảm của cô bị chia sẻ, dù cô không làm gì sai, trái lương tâm đạo đức.

Khi Túy đi công tác về, biết vợ cũ đến gây sự, anh  buồn lo lắng, an ủi  mãi cô mới nguôi ngoai,cuộc sống của con người phức tạp, tình yêu và hạnh phúc không đơn giản, thường có chông gai, vướng mắc, phải nhẫn nhịn chịu đựng, vượt qua thử thách cam go, nếu không khéo có thể đổ vỡ. Cô thử lòng Túy, khuyên anh quay lại với vợ con, anh nói không bao giờ, cô ta làm những việc anh không thể bỏ qua, tha thứ. Cô ta làm tổn thương,  ảnh hưởng danh dự uy tín của anh. Anh không thể. Anh yêu Thúy, càng không thể, anh phải có trách nhiệm với cuộc đời Thúy. anh biết ăn nói ra sao với chú Hoành, với Lúy và cả gia đình cô, nếu  bỏ cô, anh khuyên cô nhẫn nại chịu đựng, một thời gian, họ  xây dựng hạnh phúc, không có chuyện gì xảy ra nữa. Thúy yên  tâm vui vẻ, không băn khoăn lo lắng.

Một buổi tay Trưởng phòng hành chính báo Thúy có nhiều việc cần giải quyết để hôm sau làm việc, phải làm thêm buổi tối. Thúy lưỡng lự, cô nhớ lại chuyện cũ, lời khuyên của Túy, nhưng tay Trưởng phòng cứ thuyết phục nói có thù lao, chỉ làm vài tiếng là xong, cuối cùng cô bằng lòng.

Hai người cùng làm việc tại văn phòng, Thúy thấy anh ta không có hành động hay lời nói trêu trọc như mọi lần nên không đề phòng. Cô cứ yên lặng làm việc, không để ý anh ta.

Được một lúc anh ta lấy lon côca rót ra cốc mời cô uống cho đỡ mệt. Cô vui vẻ uống một hơi, đã từ lâu cô không dùng thứ đồ uống xa xỉ này. Cô thấy tỉnh ra  một lúc cô buồn ngủ, gục đầu xuống bàn, anh ta thấy cô ngấm thuốc, bế cô lên giường.

Anh ta lần cởi áo ngoài, áo ngực, chạm môi lên bộ ngực mát rượi. Chưa kịp thưởng thức vị ngọt ngào cơ thể cô, có tiếng quát:

- Dừng ngay!Đồ đểu cáng.

Anh ta giật bắn người hoảng hốt, nhìn ra cửa, bác bảo vệ đứng ngay đó. Trên giường Thúy vẫn mê mệt do ngấm thuốc ngủ, không hay biết. Bác bảo vệ đòi lập biên bản, tay Trưởng phòng quỳ lạy, bác nhất định không nghe. Phải dạy cho hắn bài học để chừa thói hãm hại con gái nhà lành. Lập xong biên bản, bác tiến lại giường cài cúc áo cho Thúy, khóa cửa lại, rất may cho Thúy, hôm đó thấy văn phòng đèn sáng, bác bảo vệ vốn là sĩ quan quân đội nghỉ hưu. Làm hợp đồng cho tòa soạn, đi một vòng kiểm tra bắt gặp, nếu không cô đã bị làm nhục, do cô mải làm không để ý, tay Trưởng phòng pha thuốc ngủ liều mạnh vào lon cô ca, cô không biết, suýt nữa, sau khi Túy về biết chuyện kiên quyết đòi xử lý vụ việc, báo cáo lãnh đạo giải quyết.

Do Thúy chưa bị làm nhục, âm mưu chưa thực hiện, Túy đồng ý giải quyết nội bộ, nếu không phải truy tố, Thúy, Túy bàn bạc với bác bảo vệ thống nhất đề nghị lãnh đạo thuyên chuyển anh ta đi nơi khác. Từ đó Thúy không bị quấy rầy nữa. Tuy tay Trưởng phòng hành chính không còn ở cơ quan nhưng cô phải tỉnh táo cảnh giác, biết đâu còn kẻ xấu.

Họ bàn nhau chuẩn bị tổ chức hôn lễ, không cho kẻ khác có cơ hội nhòm ngó. Thúy hỏi ý kiến bố mẹ các anh chị, cả nhà ủng hộ, khuyên cô sớm tổ chức, có tuổi rồi, muộn quá sinh nở khó khăn. Gia đình Túy cũng mong họ tổ chức sớm. Cả hai gia đình gặp gỡ trao đổi làm một số thủ tục theo tập quán của địa phương. Họ đang bàn bạc chọn ngày thì một việc bất ngờ : Túy được đi học bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí ở Liên Xô ba năm, đám cưới đành hoãn lại. Họ tranh luận bàn bạc mãi, Túy cùng gia đình muốn tổ chức trước khi anh ra nước ngoài, Thúy hơi boăn khoăn rồi quyết định hoãn. Cô nói đằng nào cũng muộn, tổ chức gấp gáp quá, xong Túy đi ngay, cô không muốn thế, cô chờ đợi anh đi học về mới tổ chức, dù sao cũng phải ở một mình, tổ chức hay không cũng thế, cả gia đình lo lắng, muốn tổ chức để yên tâm…nhưng cô không chịu. Cô cho rằng ràng buộc bằng đám cưới chỉ  hình thức, không có ý nghĩa, cô và anh Túy yêu nhau, dù xa xôi cách trở, tình cảm của họ rất thắm thiết, chưa tổ chức, cô vẫn là vợ anh, anh là chồng cô, không ai có thể chia cắt họ, trái tim, tâm hồn họ là của nhau mãi mãi.

Trước sự cương quyết của cô, Túy đành chấp nhận, gia đình cũng chiều theo ý kiến cô, không áp đặt. Cô có cá tính, cuộc sống  nhiều bất ngờ, không ai lường hết.


*


**

(CÒN NỮA)


 

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước