TIỂU THUYẾT :VỤ ÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI- 8 [Tiểu thuyết]

Thứ tư - 16/09/2015 06:03

       8- Sau lần Túy cùng phóng viên báo Tiền Phong tìm gặp Cao Tiến Mỳ, chú Hoành đưa xem một giấy báo tin của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Không số đề ngày 27/7/1987 do ông Kiểm sát viên Đào Mạnh Hồng ký :   “ Kính gửi ôn...



 

 

   8- Sau lần Túy cùng phóng viên báo Tiền Phong tìm gặp Cao Tiến Mỳ, chú Hoành đưa xem một giấy báo tin của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Không số đề ngày 27/7/1987 do ông Kiểm sát viên Đào Mạnh Hồng ký :

 

Kính gửi ông Nguyễn Sĩ Hoành ở xã Tam Hiệp.

Chúng tôi trả lời đơn khiếu nại về Nguyễn Sĩ Lúy. Nay do đề nghị tha thiết của ông, chúng tôi đã chuyển đơn thú tội giết người của Bùi Văn Lưu về Viện Kiểm sát địa phương xem xét trả lời ông một lần nữa.”

Sao lại trả lời một lần nữa? Kể từ ngày có giấy tự thú của Lưu, hơn 5 tháng sau, Lúy được tạm tha. Đến nay sự việc rõ ràng. “ Phiên tòa ngày mai” phải nhanh chóng xử lại. Đồng thời xử lý nghiêm minh những kẻ vô trách nhiệm trong vụ án oan trái.

Lúy và gia đình ông Hoành phải được trả lại mọi quyền lợi, chế độ. Phải xóa ngay kỷ luật khai trừ Đảng phi lý Nguyễn Sĩ Lượng. Đây là những việc có tính  pháp lý, vật chất.  Sự mất mát tinh thần, tình cảm của gia đình ông Hoành ai trả nổi?

Vì khai trừ Đảng Lượng và chặn con đường Đại học, tan vỡ một mối tình. Ai trả nổi sự thiệt hại to lớn này. Phá tan hạnh phúc và tương lai một người quân nhân hoàn thành nghĩa vụ đối với nhà nước, ai trả nổi?  Sự mất mát, thiệt hại vô giá gia đình ông Hoành, ai trả nổi? Làm sao lượng hóa được sự mất mát, Thúy tốt nghiệp lớp y tá, không bệnh viện nào nhận. May anh Túy chạy vạy xin vào Tòa báo làm việc, nếu không cô chết dí nơi xó rừng heo hút, Hiền  học hành dang dở, không có tương lai, ông Hoành mấy năm theo kiện, tốn bao thời gian, công sức tiền bạc.

Lúy ngồi tù năm năm, tổn hại sức khỏe. Sự nghiệp dở dang, trình độ kiến thức mai một, có trở lại trường Đại học? Ai đền bù quyền lợi chế độ 5 năm  cho Lúy? Bao nhiêu vấn đề đặt  ra do vụ oan sai của gia đình ông Hoành. Một nông dân đã nuôi dạy mấy người con học hành nên người, công lao đổ xuống sông xuống biển.

Dù Lúy được tha, không ai làm sao, may giữ được mạng sống, nhưng sự mất mát to lớn tinh thần tình cảm vật chất, ông đau đớn khôn nguôi, ông tiếc công lao vất vả bao năm lo các con ăn học, mong chúng thành người, không cực khổ như ông.

Vụ oan trái, lương tâm và trách nhiệm của những người được gọi là “công bộc của dân”, họ có ăn năn, hối hận, có biết đã phá tan một gia đình, gây đau thương tang tóc cho người dân, phá hoại bao số phận con người, chặn đứng tương lai, đẩy họ vào bi kịch cuộc đời, những con người lương thiện luôn tin tưởng vào chế độ, vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước xã hội chủ nghĩa của dân, do dân và vì dân.


*


*      *

 

 



 

Sau khi Lúy tự do. Gia đình ông  Hoành được minh oan. Dù sự mất mát to lớn không gì bù đắp, nhưng thoát khỏi áp lực tâm lý đè nặng tâm hồn,  mọi người vui vẻ, hướng về tương lai, cố quên  quá khứ đau buồn.

Thúy cởi mở vui vẻ, không khép kín như trước. Cơ quan biết Thúy em gái Lúy trong vụ án “Hai nghìn ngày oan trái”. Mọi người thương cô, thông cảm, mấy năm họ thấy cô cứ lầm lũi làm việc, sống cô độc không quan hệ chơi bời cùng ai. Có lúc nghĩ sai về cô, cho cô lập dị.

Những người có ý định tìm hiểu quan hệ thấy cô lảng tránh, nghĩ cô kiêu kỳ, cao ngạo. Giờ họ hiểu nguyên nhân, không trách cô. Ở vào hoàn cảnh, ai cũng thế.

Ngay cả với Túy là người  giúp đỡ, cô cũng không dám công khai thân mật. Sợ ảnh hưởng anh, việc làm của cô. Lúc nào cô cũng sợ mất việc, không có thu nhập, không  giúp được bố mẹ trong lúc khó khăn. Giờ đây cô và anh công khai thân nhau, tuy họ chưa công khai quan hệ tình cảm yêu đương. Mọi người chỉ biết Túy là bạn học với anh cô. Trong lúc gia đình cô gặp hoạn nạn, anh xin cho cô vào làm việc, bảo đảm lý lịch, anh là ân nhân của cô. Họ thân tình như anh em. Chưa ai biết họ yêu nhau và có ý định xây dựng hạnh phúc.

Những người độc thân ở báo và các cơ quan trong tỉnh có ý định tìm hiểu xây dựng, cô vui vẻ đón tiếp, không lảng tránh như trước.

Nhiều hôm cô và Túy nấu cơm ăn chung. Khi phòng cô, lúc chỗ Túy,  lúc đưa nhau ra quán ăn thay đổi không khí khẩu vị, buổi chiều dạo phố, vai kề vai, má áp má. Ngày nghỉ đi cửa hàng bách hóa, đi chợ mua sắm cải thiện, xem phim, ca nhạc, tuồng chèo.

Trước kia hết giờ làm việc, cô đóng cửa ngồi nhà một mình việc cần thiết mới ra ngoài. Sống khép kín như một nữ tu. Mặt lúc nào cũng đăm chiêu, lo lắng, ưu tư, phiền muộn. Giờ tươi tỉnh vui vẻ, có nhiều khách bạn. Cô ghét những cô gái vây quanh Túy, hay đến chơi với anh. Cô ghen  khi anh đi thăm con gái, ấm ức nghĩ anh có cơ hội gặp vợ cũ. Cô biết anh còn vương vấn, còn nhớ, lo cho cô ta. Cô muốn anh  của riêng, không muốn chia sẻ, muốn chiếm hữu.

Một hôm cô mang giấy tờ công văn cho Túy, phòng anh ngay chân cầu thang tầng hai. Khi đến gần cô nghe thấy tiếng con gái ỏn ẻn:

- Người yêu ơi, đừng quên em nhé!

Cô nhìn thấy cửa khép hờ, nóng bừng hai má, mắt nóng lên chạy vội về phòng khóc tức tưởi.

Từ hôm đó Túy đến cô không tiếp, đuổi anh về. Túy không hiểu vì sao. Thúy giận cả tuần, đi làm về đóng chặt cửa, khóc tỉ tê. Cô lại sống khép kín như trước. Mọi người thấy lạ, cô tránh mặt Túy, không hỏi, không nói chuyện, mặt khó đăm đăm. Túy nghĩ mãi không biết nguyên do. Anh làm gì phật ý cô. Hay có ai thêu dệt chuyện gì? Họ biết hai người yêu nhau tìm cách phá đám, thọc gậy bánh xe. Anh Hay cô có người khác. Nếu không yêu cũng phải nói một lời chia tay. Chắc không phải vậy. Hay gia đình cô  xảy ra chuyện gì?

Một lần người lao công dọn giấy tờ bỏ đi phòng anh, rồi đến phòng cô, cô nhìn thấy giấy tờ lộn xộn, cầm lên xem. Anh viết truyện. Cô chú ý đọc có đoạn nhân vật nữ nói: “Người yêu ơi, đừng quên em nhé…”. Cô giật mình. Cô nghe câu này ở đâu nhỉ, sao quen thế? Cô đọc to và nghĩ ngợi. Bỗng nhớ hôm cô lên phòng anh nghe tiếng phụ nữ nói câu này. Liên hệ hai sự việc cô biết mình đổ oan cho anh.  Có lẽ hôm đó người phụ nữ đọc truyện của anh đến chỗ này đọc to lên, cô nghe thấy. Cô tưởng người kia nói với anh, cô ghen...giờ cô hiểu, cô phải làm lành, vì hiểu lầm, cô giận anh cả tuần. Bây giờ làm thế nào nhỉ? Làm sao giải thích ? Cô nghĩ mãi.

Buổi chiều hôm đó, sau giờ làm việc, mọi người về hết. Cô cầm giấy tờ có truyện của anh, lò dò gõ cửa. Túy nằm dài trên giường lòng buồn chán vì sự giận dỗi của cô.

Nghe tiếng gõ cửa, không buồn dậy, hỏi vọng ra:

-  Ai đấy?

Thúy hồi hộp mãi mới thỏ thẻ:

- Em đây,  anh làm gì đấy, em vào được không?

Nghe tiếng Thúy, anh ngồi bật dậy mở cửa. Anh thấy cô cầm tờ giấy  hỏi:

- Có việc gì thế?

Thúy nhìn anh âu yếm, căng thẳng rụt rè, giọng nhỏ nhẹ hối lỗi:

- Cái này của anh,  anh viết truyện ?...Thúy đưa anh tờ giấy, anh cầm đọc qua  hỏi:

- Ờ! Anh viết chơi cho vui mà, em thấy ở đâu?

- Ở sọt rác, chị lao công mang đi, em thấy nhặt xem. Có phải ai vào phòng anh đọc cái này?

Túy suy nghĩ một lúc, chợt nhớ:

- Ừ, hôm cô bạn cùng học báo đến chơi thấy anh viết, đọc true, sao em hỏi vậy?

 Cô không trả lời ôm cổ anh vít xuống hôn lên môi lên má tới tấp làm anh tối tăm mặt mũi, rồi nói:

- Thế mà em cứ tưởng, em xin lỗi nhé, em sai, đừng buồn nhé, chỉ là  hiểu lầm.

Túy cầm tờ giấy, ngẫm nghĩ đoán ra, hôm cô bạn trêu anh, Thúy ở ngoài nghe, tưởng anh bồ bịch, đúng là oan gia, chả trách cô giận, mặt xưng mày xỉa cả tuần. Hỏi không nói, gọi không thưa. Cô ghen ghê thật. Anh thấy sợ, đúng là “án văn chương”, đáng sợ thật, ngày xưa, thời nhà Thanh đời Càn Long nhiều văn nhân tài tử  vì một câu chữ bị hiểu nhầm, oan gia đến tan nhà cửa,“Án văn chương” nhiều khi khủng khiếp, câu văn nếu tách riêng, suy diễn hiểu sai dẫn tới bi kịch, rất nguy hiểm, chả thế, bao đời nhiều người chết oan vì chuyện văn chương. Văn chương có tính mơ hồ, mờ ảo, mỗi người hiểu một cách, giải thích khác nhau, anh hiểu cô yêu lần đầu, kìm nén bao năm, giờ bùng lên dữ dội. Cô cá tính mạnh mẽ, hoang dại của bông hoa núi rừng, đầy hương sắc, nhiều gai góc không vừa, bao năm không người thưởng thức, bị đè nén, giờ bập vào, cô không muốn chia sẻ, muốn chiếm hữu, khi sóng gió nổi lên,  khủng khiếp, do nhặt tờ giấy, đọc hiểu ra ghen lầm. Cô chủ động làm lành. Anh hiểu, không vặn vẹo cô mắc cỡ, anh ôm chặt cô vào lòng, sờ ngực cô, cởi áo ngực nắn đầu vú, hôn lên bộ ngực trắng nõn, mắt cô long lên, cô bị kích động, lần mò sờ nắn, bản năng đàn ông trỗi dậy, cô nắm chặt lấy, nóng hổi trong tay, cô kéo anh lên giường, đẩy anh nằm xuống, cởi quần dài anh, sờ nắn bóp bóp làm anh kích thích, cô cũng bị kích thích cao độ. Cái của anh cứng đơ, sẵn sàng, cả hai ham muốn mãnh liệt. Cô cởi phăng quần áo, nằm đè lên anh, anh khẽ lật cô xuống, từ từ đi vào trong cô, cô thấy hơi đau, rên lên sung sướng. Họ vật lộn hang giờ, cả hai thở hổn hển, anh biết cô còn trinh nguyên, cô hiến dâng sự trinh tiết, anh vô cùng mãn nguyện. Lần đầu tiên cô quan hệ, sau bao năm kìm nén, giữ gìn, cô háo hức mạnh mẽ, bạo liệt, đằm thắm vô cùng, anh biết từ nay gắn bó chặt chẽ không thể tách rời. Anh có trách nhiệm lo cuộc đời cô. Anh sẽ chăm lo cô suốt đời, cả hai say mê mãn nguyện, họ dậy nấu nướng ăn uống vui vẻ, cô cười nói ríu rít như con chim sổ lồng, ăn xong dắt tay nhau ra vườn hoa thị xã chơi. Cô hiểu giờ đây gắn bó  cuộc đời với anh. Cô yêu anh mấy năm, mấy hôm nữa  dẫn anh về công khai với gia đình. Bố mẹ, các anh chị phấn khởi, cả nhà lo cho cô, mong cô thành gia thất. Mong cô và Túy thành đôi khi biết Túy tan vỡ hạnh phúc lần đầu.

Ngồi trên ghế, áp vào vai anh thủ thỉ.

- Nhỡ có, làm sao anh nhỉ?

-Thì kết hôn, còn sao nữa.

- Nếu chưa có?

- Em muốn thế  nào cũng được cô bé ạ, anh chiều em. Giờ em là của anh, anh là của em. Chúng mình là một, không phân biệt. Cuộc đời em của anh, cuộc đời anh  của em. Em hãy tin tưởng anh. Mấy hôm nữa anh đưa em đi khám cụ thể xem sao.

- Ô, không cần, mình em đi được.

- Anh phải có trách nhiệm, không để em đi một mình.

- Không, em sợ  gặp người quen.

- Gặp không sao, mình công khai, mai anh báo cáo lãnh đạo, mình yêu nhau, sắp tổ chức.

- Chưa vội, xem thế nào, nếu chưa có gì, em muốn thư thả một  thời gian, vội gì. Tuần này em đưa anh về giới thiệu với gia đình em. Rồi anh đưa em về giới thiệu với gia đình anh, bố mẹ anh có chấp nhận em?

- Anh là chính, bố mẹ không có ý kiến gì. Anh còn bé bỏng ? Anh làm theo ý muốn của em, mọi việc giao cho em quyết định.

- Anh đẩy gánh nặng cho em ?

- Không phải, anh chiều em, cho em quyền quyết định, cô bé ạ.

- Em 23 tuổi, không bé bỏng  nhé, được, thế từ nay mọi việc phải nghe em nhé, không được cãi.

- Anh hứa.

- Anh ngoan nhỉ?

- Không ngoan với em, liệu có được? Nghe người ta đọc truyện,  giận cả tuần, làm anh đau khổ không biết vì sao. Không biết mình làm gì sai.

- Tại anh chứ. Em tưởng cô ta là người yêu của anh, anh bắt cá hai tay, bảo em không giận sao? Thế còn nhẹ . Lần sau,  cắt đứt.

- Ừ, anh không bao giờ, không giận anh nhé.

Tuần sau cô đi khám, cô khéo léo lấy tên người khác, giấy giới thiệu cô cầm. Cô điền bừa một cái tên rồi ra bệnh viện thị xã khám. Cô vui mừng khi biết chưa bị, may quá nếu không phải làm đám cưới gấp. Cô hí hửng báo tin, cả hai bớt nỗi lo lắng. Vì nếu bị, gấp gáp không thu xếp kịp. Họ muốn có thời gian công khai đầy đủ mới tổ chức. Đời người có một lần. Không qua quýt đơn giản, nhất là Thúy.

Sau khi báo tin, cô chợt nhớ, cười một mình, Túy hỏi cười gì?

- Hôm nay em đi khám gặp chuyện buồn cười.

- Chuyện gì?

- Có một bà già đi khám bệnh, bà ta đặt sổ y bạ ngồi chờ, cô y tá hành chính có việc đi đâu đó, một cô thực tập sinh làm giúp, gọi tên bệnh nhân ghi sổ rồi phân loại xắp xếp ra các phòng khám theo bệnh. Cô hỏi bà làm sao? Bà ta trả lời, tôi bị nôn. Cô ta nói ngọng nên ghi vào y bạ, khám lôn, một lúc sau cô y tá  làm tiếp, xem y bạ, nhìn thấy y bạ bà kia, cô ta lẩm bẩm, bọn này tệ thật, viết thiếu cả dấu, cô ta điền thêm dấu vào chữ lôn, rồi đưa y bạ chỉ bà kia ra phòng số 6 khám phụ khoa. Bà kia mang y bạ khám. Ông bác sĩ không xem y bạ, cứ bảo bà vào cởi quần  nằm lên bàn. Bà lúng túng như gà mắc tóc. Ông bác sĩ tưởng  bà ngượng, lẩm bẩm, già rồi còn… bà ta hỏi ở đây khám gì? Ông bác sĩ hỏi thế bà làm sao? Bà ta nói tôi bị nôn. Ông bác sĩ cầm y bạ ngó suy nghĩ, hiểu ra tủm tỉm cười. Đưa trả y bạ chỉ bà sang phòng khám tiêu hóa. Bà ta cầm sổ ngó nhìn thấy tá hỏa chạy thục mạng sang phòng kia, có người biết chuyện kể, mọi người được mẻ cười vỡ bụng, cười bò ra đất.

Kể xong Thúy lăn ra cười, Túy cũng ôm bụng cười. Cả hai cười mãi không thôi, rồi  nói chuyện nhầm lẫn tai hại của bác sĩ. Có người đi mổ mắt, lại bị mổ mật do chữ mắt viết thành mật, chữ bác sĩ không ai đọc, có người  cắt thận trái lại  cắt bên phải. Quả hỏng không cắt, lại cắt quả lành. Thúy hỏi:

-Chuyện nhầm lẫn của ngành nghề nào cũng có anh nhỉ?

- Có, do làm ăn cẩu thả, vô trách nhiệm, dốt nát, việc anh Lúy đi tù thay kẻ giết người do cẩu thả, dốt nát, cái bệnh cẩu thả, qua loa, hình thức ở ta hay xảy ra lắm, thầy giáo dạy học sinh tập đọc “Đạo Cao Đài” thành “dao cán dài”, giải bài sai cho học sinh cũng có.

- Báo chí có nhầm lẫn?

- Có, chuyện địa chỉ sai tên, sai địa chỉ đầy, do khâu in ấn, do phóng viên cẩu thả, gây ra rắc rối, dẫn đến kiện cáo, hồi anh học báo chí, ở trong khu ký túc xá, bọn anh ở tầng trên, buổi trưa hôm đó anh đi uống nước rồi về phòng ngủ, trèo lên giường tầng nằm vừa kéo chăn trùm kín đầu chưa kịp ngủ thấy tiếng cô gái nói ai nằm giường tôi thế này, chợt chui đầu ra nhìn các giường toàn con gái, hoảng quá hét tướng nhảy xuống, bỏ chạy mất dép náo loạn cả khu nhà như bị ma đuổi một mạch về đến phòng vẫn chưa hoàn hồn, mọi người không biết vì sao? Bình tĩnh kể lại thì ra vào nhầm phòng tầng dưới cùng vị trí ấy thẳng giường của mình là phòng con gái, hôm ấy cô gái đi giặt, mọi người trong phòng đều nằm trùm chăn kín đầu nên không phát hiện, mọi người được mẻ cười vỡ bụng,  xấu hổ mấy ngày, ra ngoài cứ cúi gầm mặt không dám nhìn ai, tí nữa thì oan gia. Đôi dép bỏ không dám đến lấy, mãi sau họ phải mang trả, họ trêu mình cố ý vào phòng con gái có ý đồ ? Một lần đi du lịch, buổi trưa đi quán uống nước, trở về phòng  nằm thấy trên giường có người nằm trùm chăn kín đầu tưởng ai vào nằm chơi nên kéo chăn nhìn, tá hỏa thấy một đôi trần như nhộng đang ôm nhau, hoảng quá hét tướng chạy ra ngoài, biết lại vào nhầm phòng, phòng mình ở tầng trên cơ, thật hú vía. Ở  nông trường nọ có  đôi vợ chồng trẻ mới cưới, tối nào cũng vui vẻ, hôm ấy  “chơi” xong cô vợ đi đại tiện ở nhà vệ sinh công cộng lúc về vào nhầm phòng bên cạnh của một anh chàng độc thân đang nằm trên giường, cô gái cứ leo lên giường anh kia nằm, tự nhiên mỡ để miệng mèo anh ta lần cởi quần cô gái rồi hùng hục như trâu húc mả, cô gái kêu sao bỗng dưng lại khỏe thế, anh ta vẫn im lặng không nói gì, cô gái thấy lạ ngồi nhỏm dậy, dù ánh sáng  lờ mờ cô ta cũng nhận ra không phải nhà mình bèn hét toáng chạy ra ngoài làm mọi người trong khu tập thể không hiểu chuyện gì, đổ xô đến xem, sau phút định thần lại cô gái biết do lỗi ở mình,  nghĩ nói ra sự thật  không  ai tin vì mình vào phòng người ta trong lúc đêm tối, người ta có vào phòng mình, nói ra thành trò cười và còn bị chồng nghi ngờ ghen tuông đành ngậm bồ hòn làm ngọt nói với mọi người dẫm phải rắn may không sao.

Tuy nhiên anh chồng thấy cô trằn trọc suốt đêm không ngủ, thấy lạ dò hỏi cô đành thú nhận vào nhầm phòng và bị, anh chồng định làm to chuyện phải cho tay hàng xóm bài học, nhưng cô vợ khuyên can tại mình vào nhầm phòng người ta, nhưng anh chồng vẫn hậm hực vì bị chơi xỏ.Từ đó hai gia đình trở thành thù địch, mọi người không biết vì sao? Cứ rì rầm bàn tán nghi hoặc, để tránh ngựa quen đường cũ  và sợ cô vợ có cảm tình với anh hàng xóm, nên gia đình họ chuyển đi nơi khác, không biết  về sau có yên ổn?

- Sao tay hàng xóm liều lĩnh và đểu cáng? Mà cô kia cứ nói toạc sự thật cho mọi người biết.

- Ai tin, đêm tối mò vào nhà người ta, mọi người sẽ nói biết đâu  tư tình với nhau, tình ngay lý gian, chuyện anh Lúy đang đêm cầm dao chạy ra, có người chết họ đổ riệt, tình ngay lý gian, cãi sao nổi, chuyện đời nhiều khi oái oăm  phức tạp.

- Nhưng làm gì có chuyện ngủ với người không phải chồng mà không biết ?…Cái “ấy” nó khác nhau chứ.

- Do đêm tối sao phân biệt,“Tắt đèn nhà ngói như nhà tranh”.

-Thế anh  vào nhầm phòng cô nào ở một mình chưa?

- May mà chưa.

- Biết đâu đấy, cô kéo tai Túy.

- Nếu thế đã sướng.

- Anh cũng muốn ?

- Đàn ông ai không muốn.

- Anh cũng tham nhỉ?

- Nhưng sợ em ghen lắm.

- Cứ liệu, em biết em cắt.

- Cắt rồi chả khóc , như trong chuyện tiếu lâm ấy.

- Đừng hòng, em không cần nhé.


*


*      *



 

 

 

Thúy đưa người yêu về giới thiệu với gia đình nhân ngày TAND Tối cao mở phiên tòa tái thẩm vào giữa năm 1988, vụ án oan của anh trai Nguyễn Sĩ Lúy.

Phiên tòa lưu động xét xử công khai tại sân vận động trước của trụ sở UB xã Tam Hiệp, quê cô.

Một nghìn người dân khắp vùng xunh quanh, có người hiếu kỳ ở xa cất công lặn lội đến dự, họ cơm đùm gạo nắm vượt hàng trăm cây số, từ hôm trước để kịp buổi xứ án. Nhiều người bận việc tiếc rẻ  không dự được phiên tòa hy hữu từ ngày thành lập chế độ dân chủ nhân dân.

Hàng trăm cảnh sát được điều động từ tỉnh và các huyện giữ gìn trật tự, người ta sợ những người quá khích gây rối.

Suốt mấy ngày dân hai xã Tam Hiệp, Nghĩa Xương bàn tán xôn xao  vụ án sắp xử. Buổi chiều hôm trước người đi lại trong làng nhộn nhịp như đi  hội.

Cao Tiến Mỳ được mời như người khách danh dự, anh có công lật lại vụ án oan năm xưa. Người dân đón tiếp như vị anh hùng, Bao công tái thế của Việt Nam. Anh là khách quý gia đình ông Hoành. Các thanh niên háo hức chiêm ngưỡng anh,  như một vị Thánh tông đồ trước mặt các con chiên ngoan đạo, nhiều người  vây quanh hỏi anh sao tìm ra thủ phạm, lấy được chứng cứ lật lại vụ án. Làm thế nào bắt tên Lưu nhận tội khi tòa án các cấp kết tội Lúy giết người? Người ta tranh nhau hỏi, anh không kịp trả lời, người ta ngắm anh, ve vuốt chân tay, sờ mó. Xem có phải con người bằng xương bằng thịt, một vài thương nhân giàu có mời anh dự tiệc, anh khéo léo từ chối.

Anh  bố trí về trước vài ngày chơi với Lúy và gia đình ông Hoành. Túy và Thúy cũng về từ hôm trước.

Trong niềm vui to lớn của gia đình được nhân đôi khi Thúy báo tin cô và anh Túy thương nhau sắp kết  hôn. Cả nhà vui mừng khôn xiết, mở tiệc vì hai sự kiện trọng đại đến với hai người con ông Hoành yêu quý nhất.
Mặt ông rạng rỡ hạnh phúc, trẻ mấy tuổi. Các anh chị em chúc mừng cô. Cô em gái  được dịp hãnh diện:

- Lần trước anh chị về chơi với anh Lúy, em đoán anh chị yêu nhau, còn giấu, nhưng không giấu được em nhé.

Mọi người cười trêu cô:

- Mày là thánh không bằng.

Thực ra mọi người nghi ngờ, không ai nói ra vì chưa biết cụ thể, lúc đó họ chưa biết Túy ly hôn  không đoán mò. Cô bé ít tuổi chưa trải việc đời nói ra ý nghĩ trong lòng. Cô tưởng có mình biết.

Khi hai người yêu nhau khó giấu người ngoài, nhất là những người ruột thịt thân thiết. Tuy không nói, nhưng ánh mắt, cử chỉ, nụ cười người trong  cuộc khó che mắt người đời. “ Cờ ngoài bài trong”. Lời nói âu yếm, ánh mắt đưa tình cho nhau tố giác, cả nhà vui vẻ vun đắp cho mối tình của họ, gia đình ông Hoành qua cơn bĩ cực, tới hồi thái lai, người nào cũng như sống lại qua cơn binh đao khói lửa tràn qua tàn phá. Trong đống đổ nát hoang tàn, con người cảm thấy hạnh phúc sung sướng khi biết mình còn sống, còn hiện diện trên cõi đời, có nằm trong  tù mới thực sự hiểu cái giá của tự do khi được ra. Bộ ba Túy, Lúy, Mỳ  thành những người bạn thân thiết, từ khi xảy ra vụ án oan. Trong đau khổ con  người xích lại gần nhau, thương yêu nhau. Dù biết rằng trong cuộc mưu sinh gian khổ của người đời, chuyện ly biệt hợp tan luôn xảy ra. Có cuộc vui nào không tàn. Hạnh phúc sung sướng nào cũng qua, đau khổ mấy cũng hết, trải qua đau khổ bất hạnh  mới biết hạnh phúc sung sướng.

Gia đình ông Hoành trải biết bao sóng gió  cuộc đời gian khổ và bất hạnh giáng xuống. Trụ cột gia đình. Ông biết phải đứng vững làm chỗ dựa cho vợ con. Quyết đi con đường hợp pháp minh bạch tìm ra chân lý. Luôn tin tưởng đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước XHCN, pháp luật nghiêm minh.

Dù con đường chân lý bao giờ cũng chông gai, cạm bẫy, trắc trở, nhiều rào cản của những thế lực hắc ám luôn rình rập ngăn cản. Con đường chân lý vòng vèo quanh co, nhiều lối rẽ bất ngờ, vượt qua bao núi sông thác ghềnh hiểm trở tới đích. Con đường  chân lý không đơn giản như nhiều người nghĩ: Người chính trực thắng kẻ gian tà, chính nghĩa thắng phi nghĩa?

Côpécních, Bruno, Galilê, phải lên giàn hỏa thiêu của giáo hội Thiên chúa  bảo vệ chân lý. Đi tìm chân lý, con người trả giá bằng sinh mạng, chịu đựng gian khổ hy sinh mất mát rất nhiều. Có lúc tuyệt vọng, chán nản. Tưởng không đủ sức chịu đựng cho đến ngày  sáng tỏ.

Ông Hoành nhiều lúc tưởng gục ngã, chán nản, mấy năm trường kỳ vác đơn  khiếu nại khắp nơi, thành biệt danh “ Ông già đi kiện”. Lúc nào cũng đeo xà cột, bi đông nước, gói gạo rang trên vai, mòn chân, mỏi gối, ăn gió nằm sương, không biết bao lần lăn lóc  nhà ga Hàng Cỏ. Vì không tiền vào nhà trọ, dù nhà trọ tồi tàn nhất, rẻ rúng nhất.

Người bảo vệ ga nhẵn mặt ông, không biết tên ông, ở đâu, đi đâu. Chỉ biết “ Ông già đi kiện” vì nỗi oan của đứa con trai và gia đình mấy năm trường. Lâu không thấy ông đâu, lại nhớ, mong ông đến. Ông không làm hại ai, vướng chân ai, hiền lành tử tế, nhẫn nhục chịu đựng của kẻ “Dưới đáy”… trong thất cơ lỡ vận.

Vợ ông đau yếu,  thương con, ngày càng yếu. Lúy trong trại giam suốt ngày mong ngóng chờ minh oan, ngày này sang ngày khác, tháng ngày sang tháng khác, năm này sang năm khác. Đau đớn thể xác và tinh thần. Cặp mắt mòn mỏi trong chờ đợi vô vọng. May trong tù, mọi người biết anh oan ức vì chữ hiếu, lo cho cha, thương cha, nhận tội để cha khỏi bị giam giữ hành hạ. Thân già sao chịu nổi, sau bao năm lặn lội kiếm ăn cực nhọc nuôi các con khôn lớn, học hành đầy đủ không thua chị kém em.

Lúy chưa  báo đáp chữ hiếu, báo đáp công cha mẹ, lấy thân mình cha mẹ, trời đất cho trả chữ hiếu, được bạn tù nể phục, cán bộ giam giữ kính trọng.  Anh không bị hành hạ, đánh đập bởi bọn “đầu gấu” và những cán bộ thích quyền  hành, thích cưỡng bức kẻ yếu.

Nghĩ phải thụ án 17 năm tù, anh không lo mình, lo người vợ trẻ cô đơn lẻ bóng phòng không đằng đẵng mười mấy năm, sao chịu được. Anh khuyên chị hãy xây dựng cuộc sống mới. Trong một lá thư gửi cho vợ từ nhà tù, anh nói :

- Phần riêng của chúng mình, anh khuyên em tìm cuộc sống mới. Em rất xứng đáng  hưởng niềm hạnh phúc như những người con gái xinh đẹp khác. Anh không cho phép số phận trói buộc em, can đảm lên em ạ. Cần phải cứng rắn vượt qua bão tố cuộc đời. Đừng mặc cảm với số kiếp chúng mình. Em đi lấy chồng là điều đáng mừng cho anh. Riêng anh, dù 5 năm, 10 năm hay lâu hơn nữa, anh  quyết tâm  theo sự thật. Cố gắng sống làm rõ sự thật. Anh không giết người. Lương tâm trong sạch, không ân hận. Anh không làm điều thất đức. Anh hy sinh thân mình  cứu cha và gia đình, khỏi sự hành hạ tra tấn, anh sẽ trở về với em trên tình bạn cao cả và niềm sung sướng khi nhìn thấy  hạnh phúc của riêng em, anh sẽ ra trại khi nỗi oan rửa sạch. Tấm thân trong trắng của anh bị vùi dập trong bùn lầy dơ dáy, anh sẽ giữ không bị nhiễm bẩn. Tâm hồn trong sáng của anh không bị vấy bẩn… “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn...”

Anh  nhớ em và con, em hãy tìm cho con một người cha xứng đáng. Đừng để con biết cha đi tù, nó còn bé chưa hiểu biết, tâm hồn ngây thơ trong sáng như tờ giấy trắng, bị bôi bẩn, anh ngàn lần mong em hãy nghĩ đến tương lai của con và của riêng em, em không phải lo cho anh. Anh chịu đựng được. Anh quyết sống trong mọi hoàn cảnh khó khăn gian khổ nhất. Bất chấp số phận trớ trêu thế nào?

Anh còn bố mẹ, các anh chị em, anh không cô đơn.

Anh luôn cảm thấy mình sống trong vòng tay bố mẹ và gia đình. Mong em hiểu tấm lòng anh. Anh lo cho em. Kiếp này chúng mình không được ở bên nhau. Mong kiếp sau  sẽ cùng nhau mãi mãi…”

Đọc thư chồng, Liên nức nở, nước mắt chảy thành dòng thấm ướt trang thư, chữ nhòe nhoẹt, cô viết thư cho anh trong niềm xúc động vô cùng:

“Anh thương yêu!

 Nhận được thư anh, em vô cùng xúc động. Em hiểu tình thương dành cho mẹ con em. Nhưng người xưa nói : Vợ chồng là nghĩa trăm năm, đời đời kiếp kiếp, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Gái chính chuyên không lấy hai chồng. Tuy bây giờ thời hiện đại, con người nghĩ thoáng hơn. Nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng ai giống ai. Anh và em có thời yêu nhau say đắm hạnh phúc, chẳng may tai họa giáng xuống gia đình, một mình anh gánh chịu. Anh vì chữ hiếu phải nhận tội, do sự cưỡng bức của nhà chức trách, anh có tội gì? Nếu không may anh lỡ phạm tội, em một lòng chung vai gánh vác cùng anh. Đằng này anh không có tội. Sao em  bỏ anh, lúc này hơn bao giờ, anh cần có em bên cạnh. Sao khuyên em bỏ anh ra đi? Liệu  em có hạnh phúc khi một mình anh đau khổ trong tù? Lương tâm em sao yên tĩnh tìm cuộc sống mới. Anh muốn con có cha mới. Anh không  muốn con biết bố đi tù. Thế  lừa dối con trẻ. Lừa dối được bao lâu? Sau này sẽ oán trách em không cho nó biết sự thật, cho nó biết cha là ai. Con người có muốn từ bỏ nguồn gốc? Có cha sinh mới ra ta. Làm sao con  chấp nhận  khi trưởng thành, hiểu biết cuộc đời.

Em nguyện kiếp này chỉ có anh là chồng, không phải kiếp sau, chúng ta đã gắn bó với nhau mấy năm trời. Làm sao có thể tách rời. Anh nghĩ em sung sướng khi tìm cuộc sống mới ? Con người ta có số phận. Số phận em gắn bó với anh, gia đình anh. Em không thoát khỏi số phận. Dù anh ngồi tù bao nhiêu năm, em vẫn chờ anh trở về. Hay anh  không trở về, em mãi là vợ anh, người yêu của anh. Trái tim em  mãi thuộc về anh. Nếu em từ bỏ anh lúc này, em có là con người? Em sẽ trả lời thế nào khi con lớn hỏi em sao lại bỏ bố trong hoàn cảnh như vậy. Em có thể ngửa mặt nhìn nó? Nó sẽ khinh bỉ em vô cùng. Rồi còn những đứa con khác  với người chồng mới. Chúng cũng khinh khi biết em là kẻ bạc tình, bỏ người chồng đầu gối má kề trong cơn hoạn nạn. Em phải đối mặt với chúng ra sao? Có thể em là người cạn nghĩ, không sâu sắc như anh.

Anh không bao giờ được nghĩ và khuyên em thế nữa. Em sẽ giận anh. Anh đi tù, em phải nuôi con và chăm sóc bố mẹ anh. Đó là nghĩa vụ cao cả của em, dù không ai buộc em, anh đừng lo nghĩ nhiều. Hãy giữ gìn sức khỏe. Em tin  có ngày chân lý sẽ đến,chiếu rọi  gia đình. Chúng ta sẽ đoàn tụ. Mọi người đang cố gắng tìm mọi cách giải oan cho anh. Sớm muộn oan trái  phải gỡ bỏ, em rất tin tưởng vào tương lai hạnh phúc của chúng mình, bĩ cực rồi thái lai, cả gia đình, bố mẹ, các anh chị em vẫn khỏe rất thương nhớ anh, một mình cô đơn trong  tù. Anh gắng chăm lo sức khỏe , giữ gìn cho gia đình, cho mẹ con em.

Người vợ yêu quý của anh!”

Thư của vợ làm Lúy rơi nước mắt, không dám khóc to, gục đầu vào gối nức nở.


*


*        *



 

 

 

Gia đình, bạn bè, người thân háo hức suốt đêm, không sao ngủ được, ngày mai phiên tòa xử, Lúy được trả lại quyền công dân sau bao năm mong đợi.

Từ sáng sớm tinh mơ, cả nhà khăn áo chỉnh tề cùng nhau ra trụ sở ủy ban dự phiên tòa.

Người ta vỗ tay như sấm khi Lúy và Mỳ khoác tay nhau bước vào hội trường  xét xử… mọi người nín thở khi Lúy thuật lại vì sao anh phải nhận tội. Các bà, các cô lấy khăn lau nước mắt,  có người lấy vạt áo, nhiều người để dòng nước mắt chảy dài, khi Mỳ thuật lại phải bán trộm mấy yến ngô vợ dành mua lạc giống, lấy tiền đi đường tìm chứng cứ giúp Lúy lật lại vụ án. Ai cũng xót xa thán phục sự hy sinh cao cả vì người khác của anh.

Lúc ông Hoành nói quãng đường gian nan vất vả đi khiếu nại, ăn gió nằm sương, vật vã bến tàu xe mang danh “ông già đi kiện”, lúc nào cũng đeo xà cột đựng giấy tờ kêu oan, khoác bi đông nước vối, gói gạo rang  ăn đợi nằm chờ được đón tiếp nơi công đường, bị mất cắp phải ngửa tay ăn xin lấy tiền mua vé về quê, ai cũng thương xót ông già đầu bạc phơ, hết lòng vì con cái, vì nỗi oan của gia đình.

Người ta thì thào bàn tán, cha thế sinh con thế thật xứng đáng, “Hổ phụ sinh hổ tử”.

Khi nghe ông Hoành nói bị cán bộ điều tra đáng tuổi con xách tai, tát ông, mọi người tức giận  đòi lôi cổ kẻ lếu láo ra trước vành móng ngựa.

Người ta bàn tán, ca ngợi, chửi thề, văng tục, nhốn nháo, hàng trăm cảnh sát phải vất vả giữ được trật tự để phiên tòa tiếp tục. Vì cứ phải dừng lại khi đám đông nổi dậy,  la hét.

May không có việc  xảy ra.

Phiên tòa kết thúc trong sự mừng vui tột độ vì chân lý đã thắng, công lý được bảo vệ, trắng đen rõ rang.

Người ta la ó đòi xử tội những người đã làm oan sai người lương thiện, bắt người dân ngồi tù oan hai nghìn ngày, thế mới biết lòng người yêu chuộng công lý, chân lý đời đời chỉ có một. Dù trải bao gian nan thử thách,vẫn đi tới đích. Vì  đấu tranh cho công bằng, dân chủ là mục đích bao đời nay của loài người, khi phiên tòa kết thúc, người ta vẫn bàn tán không ngớt, đặt ra bao nhiêu giả thiết. Nếu không có anh Mỳ phá án, đời Lúy  ra sao? Hoặc tên Lưu không nhận tội, viết bản tự thú, vụ án có bao giờ  xét lại? Người lương thiện ngồi tù oan mười mấy năm trời, hết đời?...Không chắc sống đến ngày trở về. Lúy vốn là anh học trò chân yếu tay mềm  trói gà không chặt sao chịu nổi cảnh giam cầm tra tấn?

Sao có người tốt thế? Không phải anh em ruột thịt họ hàng xa gần, chỉ là bạn tù mà sống có nghĩa tình, có người cho anh là hâm, là khùng, ăn cơm nhà vác ngà voi. Ốc không mang nổi mình ốc, họ biết gia đình anh rất nghèo và khó khăn thiếu thốn.

Nhưng anh nghèo tiền bạc, không nghèo nhân nghĩa, thương người như thể thương thân. Lời Phật dạy: “Cứu một mạng người phúc đẳng hà sa”. Người ta nói nếu không có anh cứu Lúy , nhà ông Hoành còn nhiều người gục ngã. Anh đã cứu  gia đình ông.

Anh trai Lúy sau nhiều năm dạy học ở xa, vừa được chuyển về quê chưa ấm chỗ, xảy ra sự việc. Phòng giáo dục nhiều lần bóng gió cho anh thôi việc, sau thấy sống sượng, không có lý do rõ ràng, áp đặt trơ trẽn, không nghe được nên giảm xuống bằng cách điều đi xa như trước kia. Anh ngậm ngùi chấp nhận không dám kêu ca phàn nàn, sợ họ bắt thôi việc.

Em trai Lúy không được xét lý lịch đi đại học, dù anh có giấy báo đỗ và đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Còn bị kỷ luật khai trừ Đảng vì lý do ất ơ, vớ vẩn, áp đặt đến nực cười, người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh đau đớn trước  tai họa dồn dập, có lúc định tự sát, chán đời bỏ đi bụi mấy tháng. Sau nghĩ gia đình đang gặp nạn, không muốn gây sự đau khổ cho bố mẹ nên trở về.

Cô em gái út bỏ dở phổ thông, thấy gương các anh chị, học hành làm gì. Đành ở nhà giúp bố mẹ công việc đồng áng. Duy nhất có Thúy gặp may. Tuy không có nơi nào nhận vào làm y tá, dù cô học giỏi, tay nghề cao. Trong cái rủi có cái may, cô được anh Túy hết lòng cạy cục nhờ vả, bảo lãnh cho cô vào tòa soạn báo tỉnh làm việc, có lẽ người may mắn nhất khi tai họa giáng xuống gia đình ông Hoành. Nhân việc về dự phiên tòa, cô đưa người yêu về giới thiệu, chính thức tìm hiểu xây dựng hạnh phúc trong lúc cả nhà phấn khởi vì Lúy được minh oan, thoát tù tội, được trả lại quyền công dân sau gần hai nghìn ngày mất tự do, ngồi tù oan.

Cũng có lời xì xào này nọ, Túy một đời vợi có con riêng. Nhưng với Thúy không quan trọng. Cũ người mới ta, là tình yêu đầu đời của cô. Lúc đó cô chưa hiểu hết sự  rắc rối. Sau này chứng kiến, có lúc  làm cô hoang mang lo lắng căng thẳng.Cuộc sống không phải lúc nào cũng chiều theo ý muốn  con người. Cuộc đời có nhiều biến cố bất ngờ, một cô gái mới lớn chưa từng trải, chưa lường hết.

Khi Túy trình bày với ông Hoành, ông suy nghĩ, lo lắng sự chênh lệch tuổi tác, trình độ của hai người. Túy từng có  vợ và có con. Lúc bấy giờ quan niệm phong kiến, chưa cởi mở như sau này nhưng thoáng hơn rất nhiều. Do tư tưởng tự do phóng khoáng của phương Tây tràn vào nước ta khi nhà nước mở cửa cải cách, “Đổi mới tư duy”. Thay đổi tư duy cũ kỹ lạc hậu từ bao đời, không dễ dàng ngày một ngày hai là xong như thay đổi cơ chế trong chính sách kinh tế.

Tư tưởng, văn hóa, tinh thần, tình cảm có tính đặc thù, phải dần từng bước, không thể nóng vội, đốt cháy giai đoạn.

Chúng ta hay vội vàng từ thái cực này sang thái cực khác một cách cưỡng bức, không tuân theo quy luật, dẫn tới đổ vỡ, lúc khắt khe quá, lúc cởi mở quá,  tư tưởng con người không theo kịp.

Với con mắt từng trải, sống qua mấy chế độ, ông Hoành lo lắng hạnh phúc của con gái có suôn sẻ, chúng không ở gần để ông bảo ban khi cần thiết. Chúng ở ngoài thị xã, nơi phồn hoa đô hội, nhiều cạm bẫy. Con gái ông từ lúc sinh ra lớn lên ở nông thôn, nơi cuộc sống quá nghèo nàn, đơn giản. Hầu như không có tiện nghi, sinh hoạt đơn sơ, lạc hậu, mông muội, hoang dã nhưng bình yên, có bố mẹ anh em, họ hàng bao bọc. Nếu xảy ra việc gì còn dựa vào nhau mà sống. Ở nơi đô thị lại một mình, nhiều thứ hấp dẫn con người. Sinh ra ai không muốn ăn ngon mặc đẹp, nhà cửa đàng hoàng đầy đủ tiện nghi. Nhưng sự mong muốn của con người  không phù hợp với khả năng và điều kiện hiện tại, dễ phát sinh tư tưởng này nọ.

Ông Hoành biết Túy là người tốt, chân thành thân với con trai, luôn quan tâm giúp đỡ gia đình ông, nhất là lúc xảy ra sự việc với Lúy. Trải qua sóng gió tình bạn được thử thách. Nhưng cuộc sống luôn biến đổi, tư tưởng tình cảm con người không phải nhất thành bất biến. Lòng người có lúc đổi thay.

Dù băn khoăn lo lắng nhưng ông vui vẻ, gia đình tai qua nạn khỏi sau mấy năm oan ức, gương vỡ lại lành, nhìn thấy tương lai hạnh phúc của con gái ông rất mừng. Được đến đâu hay đến đó, làm sao biết hết, gia đình ông trải qua thăng trầm biến đổi, sóng gió đã qua. Chắc không có tai họa nào lớn hơn  nữa, chẳng lẽ gia đình ông cứ khổ mãi.

Khi biết em gái yêu người bạn mới ly hôn, Lúy băn khoăn lo lắng. Anh chứng kiến mối tình say đắm của Túy với vợ cũ, lo em gái thiệt thòi. Nó mới trưởng thành, chưa yêu đương, giờ bập vào người có vợ, có con, từng trải tình trường. Lúy biết Túy  thương đứa con gái, tình cảm cha con sâu nặng, khi sống với em gái anh, tình cảm bị chia sẻ. Thúy  ngây thơ, thật thà, liệu có chấp nhận, chịu đựng và thông cảm, anh sợ mâu thuẫn, xung đột xảy ra. Nhưng may đứa con không ở cùng. Rồi sự chênh lệch tuổi tác, trình độ văn hóa. Lại sống ở nơi có nhiều va chạm, trong sinh hoạt hàng ngày. Thực ra ở đâu cũng thế. Con người là “Tổng hòa các mối quan hệ xã hội”, không thể tránh va chạm xung đột mâu thuẫn. Thúy thật thà, ngây thơ, trong trắng dễ tin người; sống nơi phồn hoa đô hội đầy trắc trở phức tạp, liệu có biết đối nhân xử thế. Tính cách  mạnh mẽ, cố chấp, cứng nhắc, hoang dã có phù hợp nơi con người phải khôn ngoan khéo léo mềm dẻo trong mối quan hệ rắc rối và phức tạp.

Lúy yên tâm về bạn nhưng không hiểu vợ anh ta có gây khó khăn. Tuy họ ly dị nhưng cô ta chưa tái hôn và nuôi đứa con chung. Họ sẽ  gặp gỡ nhau vì mối dây ràng buộc – đứa con.

Điều này chắc em gái anh chưa dự liệu. Phải nói cho nó biết tùy cơ xử sự, kẻo  ghen tuông, gây sóng gió gia đình. Mấy năm qua, Thúy sống trong môi trường đó  tiếp thu được nhiều điều hơn ngày sống ở quê, gặp Túy, Lúy hỏi thẳng:

- Cậu yêu Thúy ?

- Ừ! Mình cũng hơi bất ngờ.

- Liệu có vội vàng, vợ chồng cậu mới ly hôn. Trước kia vợ chồng cậu yêu nhau lắm.

- Cô ấy phản bội, cứ đòi ly hôn. Mình không muốn gia đình tan vỡ, mình  thương con bé, nhưng không làm thế nào, cô ta mê muội quá. Thật không ngờ. Cô ta tưởng ly hôn rồi theo tay kia. Nhưng hắn không bỏ vợ lấy cô ta. Phụ nữ khi say mê thường ngu dại, không làm chủ.

- Đó là điều lo nhất. Cô ta sẽ gây khó khăn cho cậu và em gái mình. Thúy còn trẻ, chưa từng trải, chưa nghĩ đến việc này, sợ nó mất tỉnh táo và không muốn chia sẻ.

- Mình băn khoăn khi Thúy nói yêu, muốn lấy mình. Thực lòng, mình yêu quý cô ấy từ lâu nhưng không dám nghĩ đến, vì có vợ, khi bọn mình ly hôn, Thúy nói yêu  từ lâu, mình hơi ngỡ ngàng nhưng không bất ngờ, từ trước mình hơi đoán được tình cảm của Thúy nhưng chỉ coi là tình cảm anh em thân thiết. Thúy biết mình có vợ con, cố nén tình cảm và giữ kín trong lòng. Khi Thúy nói yêu, mình cân nhắc lo lắng, lo không đem lại hạnh phúc cho Thúy, biết ăn nói thế nào với chú Hoành và mọi người trong gia đình. Thúy còn trẻ và xinh đẹp, mình chưa già nhưng nhiều tuổi,  một đời vợ.

Mình biết tình cảm của Thúy chân thành, mình không dám làm cô ấy thất vọng. Về vợ con, cậu an tâm. Bọn mình dứt khoát rồi, ra tòa không thay đổi được nữa. Cô ấy làm mất mặt, tai tiếng quá. Bây giờ ai đi đường nấy. Do cô ấy chủ động đòi ly hôn. Cô ấy biết khó hàn gắn, quyết chia tay. Mình biết yêu Thúy là thiệt thòi cho  Thúy.

- Việc thế, không cách nào khác, cậu phải bảo ban kèm cặp, giúp đỡ nó, quan hệ với vợ con, phải công khai đàng hoàng, không để nghi ngờ rồi ghen tuông, rách việc… tớ biết nó hơi thái quá, sống bằng tình cảm, rất ghen tuông .

- Mình hiểu, nhưng có lúc  không tránh khỏi, mong gia đình thông cảm  và bảo ban cô ấy, mình cố gắng  lo Thúy hạnh phúc, thế còn cậu. bây giờ định thế nào? Công việc, sự nghiệp bỏ dở.

- mình chưa biết. Nghỉ ngơi cho lại sức rồi tính. Cũng chưa có ý định thế nào. Chờ xem tình hình ra sao. Không biết họ có khôi phục mọi quyền lợi?.. Mình biết có những cái mất không bao giờ lấy lại được. Đó là số phận .

- Chắc cũng khó, nhà nước chưa có chính sách cụ thể bồi thường oan sai. Công việc thì liên hệ với trường đại học xem sao. Có thể họ sẽ nhận trở lại công tác. Mình có quyền hỏi, đó là quyền lợi chính đáng.

- Mình lo bỏ bẵng nhiều năm, kiến thức mai một, tư thế con người, dù sao cũng đi tù, có cái nhìn tiêu cực về cuộc sống con người và xã hội. Tinh thần tư tưởng khó bắt kịp thời đại, khó trở lại hòa nhập trong môi trường giáo dục và đào tạo con người. Dù được minh oan nhưng vết hằn trong tâm hồn khó gột sạch. Sự ấm ức trong lòng, mặc cảm tâm lý, suy nghĩ tiêu cực, khó có ước mơ hoài bão, cái nhìn lạc quan yêu đời, làm sao có thể dạy dỗ người khác.

- Có thể yêu cầu họ xếp cho việc khác. Thí dụ: Phòng giáo vụ, đào tạo hay hành chính gì đó cũng được.

- Mình chờ ý kiến họ xem thế nào. Phải có công văn chính thức tòa án gửi nhà trường mình bị oan, không phạm tội giết người, chắc thủ tục rườm rà, chưa giải quyết ngay. Cậu lạ gì cái bệnh quan liêu, hành chính, nặng công văn, giấy tờ của chế độ, làm oan người dân, người ta kêu mấy năm, có ai động lòng? “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”. Họ lo quyền lợi, chức tước, lo gì sinh mạng người dân sống chết thế nào. Có anh Mỳ hết lòng giúp không ngại hiểm nguy, tốn kém  mới ra khỏi chốn lao tù nếu không bỏ xác, hoặc thi hành án xong, còn nắm xương khô.

Dù có giấy tự thú của Lưu, mãi 5 tháng sau họ mới tạm tha, đủ thấy thủ tục hành chính  nhiêu khê phức tạp, phiền hà. Có vào tù mới thấy thấm thía câu nói của Bác Hồ: “Không có gì quý hơn độc lập tự do…”. Ra tù thấy cuộc đời tự do quý giá. Con người mất quyền công dân, không khác thân trâu ngựa bị kìm kẹp, chửi mắng, hành hạ đủ kiểu. Trong tù thấy hết sự xấu xa của con người, tâm hồn đen tối? Xã hội trong tù phản ánh trung thực nhất cuộc sống con người cả tốt lẫn xấu, trong tù con người không đeo mặt nạ, không giả dối, tất cả đều phơi bày trước mặt mọi người, con người không phải che đậy, không còn gì để mất, tất cả đều vô sản như nhau, không có gì phải giấu giếm nhau, ai cũng lo cho bản thân mình, ngôn ngữ trung thực, thô tục không hoa hòe hoa sói, không có mỹ từ, nó trần trụi thực dụng như cuộc sống người tù, trong tù chỉ có hai loại người, cán bộ trại và phạm nhân, ở hai phía đối lập nhau.  Một phía có tự do và quyền hành, một mất tự do và bị áp bức cai trị, xung đột nhau về quyền lợi, nếu quan hệ không tốt trở thành kẻ thù truyền kiếp, sự kỳ thị, mặc cảm.

Nhà tù là một xã hội thu nhỏ, với đầy đủ những cung bậc tình cảm, hỉ nộ ái ố, nơi có những đòn thù của đám “đầu gấu”: “Mạnh được yếu chết”, theo kiểu luật rừng, những đêm thức trắng viết đơn kêu oan, những cán bộ quản giáo, kẻ nghiêm khắc người đôn hậu, những thú vui nho nhỏ, giúp quên đi thời gian đằng đẵng, và có cả những tình bạn xúc động nảy nở giữa những người tù.

Một buổi sáng mùa đông lạnh giá của tháng chạp năm ấy, chiếc xe tù đưa phạm nhân Nguyễn Sỹ Lúy từ trại tạm giam của tỉnh ra trại giam của Bộ CA, nơi Lúy thụ án 17 năm, nhìn qua khung cửa sổ bằng thép xe tù, Lúy rầu rĩ nhìn những cánh đồng rặng cây quen thuộc  quê hương, lùi xa, lùi xa dần, đến thời

điểm này, Lúy ngồi tù hơn một năm.

Làm kiếp thằng tù, có những điều rồi cũng quen dần.

Như quen với việc phải gọi quản giáo là cán bộ, quen với 7 cữ thời gian biểu mỗi ngày: 5 giờ sang ngủ dậy- điểm, 7 giờ bắt đầu đi làm- điểm, 12 giờ trưa về phòng, chia cơm- điểm, 1 giờ trưa trước khi đi làm- điểm, 17h30 đi làm về soát người- điểm, 18h30- điểm lần cuối cùng trước bữa cơm chiều.

Nhưng cũng có những điều mãi mãi không quen được, như chuyện đánh nhau trong tù. Anh giảng viên đại học hiền lành Nguyễn Sỹ Lúy từ nhỏ có đánh nhau bao giờ? Cũng chẳng bị ai đánh (trừ các điều tra viên). Vậy mà vào trại lập tức bị lãnh đủ, nhất là hồi chưa thành án, Lúy liên tục bị bọn “đầu gấu” tẩn. Có đêm phải chuyển phòng giam 4,5 lần, bị giam với mấy ông tướng to béo xăm trổ đầy mình “Chẳng vì lý do gì chúng cũng đánh ?”.

Mới đầu còn kêu cứu, sau biết kêu không ai giúp, chỉ biết co tròn người lại, hai tay che đầu chịu đựng, đến lúc chúng đánh chán thì thôi, trong tù thằng khỏe dùng sức, thằng yếu dùng mẹo, cách mà những thằng yếu hay dùng là giội nước sôi. Một tuần, hai tuần, có khi cả tháng sau khi bị đánh, lừa lúc kẻ thù đang ngủ, giội cả phích nước sôi vào người, không chết cũng bỏng khắp người.

Trong trại chúng cứ cà khịa linh tinh, chín lần vâng dạ tử tế, nhưng một lần làm mếch lòng là ăn đòn, có người tù nằm giường trên đánh rơi cái áo xuống đất cũng bị bạn tù nằm dưới đánh cho bầm giập.

Trận đòn gần nhất trước khi Lúy được thả tự do bị một đám say rượu trong phòng xúm lại đánh hội đồng.

Chúng tài lắm, giấu được cán bộ trại, đem ống nhựa, nồi,  kiếm được cả men rượu, chúng đấu dây điện nấu, lấy nước sinh hoạt của anh em làm mát, tốn nước lắm, uống rượu xong chúng cà khịa túm  ra đánh.

Kinh khủng nhất là một vài năm đầu vào trại, kẻ có tội không chịu nổi. Lúy không có tội cũng bị tống vào tù, nỗi bức bối càng nặng nề gấp nhiều lần? Những đêm đầu nằm trong trại Lúy thường choàng tỉnh giấc, ngỡ  trong cơn ác mộng, cứ nằm thao thức, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra?

Gần tết năm đầu tiên ở trại, Lúy một lần nghĩ dại muốn quyên sinh, nghĩ mình đường đường một giảng viên đại học mang tội giết người sống làm gì, mặt mũi nào nhìn người đời, nhìn anh em bạn bè học sinh từng dạy dỗ khuyên bảo điều hay lẽ thiệt, lại làm truyện tày trời? Ý nghĩ tìm đến cái chết cũng bất ngờ lắm: Thấy ở buồng bên có thằng chết dễ quá, đó là thằng Thạo “mắt ma” ở buồng số 3 phải nhận án tử hình tội cưỡng hiếp trẻ em, giết chết vứt xác phi tang. Cái giống tử tù ngày thì ngủ, đêm thức khuya, cả dãy dậy không ngủ được. Nó cứ cuộn tờ báo rồi hát hò vào ống nước, vang hết các phòng. Rồi bị phạt, bị cùm. Tầm 9h sáng còn nghe nó chửi cán bộ trại giam vào dọn vệ sinh buồng. Thế mà lúc sau tự tử chết bất đắc kỳ tử.

Đến đêm Lúy lần tháo dây chun quần cộc, buộc vào chiếc đũa từ từ xoắn quanh cổ họng. Cứ thế cái dây thít lại, chưa mạnh đến mức chết ngay, nhưng sẽ rút không khí từ từ, rồi sẽ đi.

Trong buồng giam đêm ấy có bốn người, trong đó có Lâm, là dân giang hồ mới 20 tuổi mà đã 5,6 tăng( án), đầy mình xăm và vết sẹo đâm chem, nó đi lần ấy vì đánh nhau băng nhóm, đối thủ bị tử vong sau khi vào viện, nó cũng bị chém đầy lưng  không chết.

Bình thường nó ngang tàng ngỗ ngược, không thèm để ý loại người trói gà không chặt như Lúy, suốt ngày ru rú một góc, ấy thế nó lại là người cứu Lúy. Tiếng khè khè phát ra từ cổ họng bị thít chặt của Lúy đánh thức nó dậy. Nó lao đến, tháo dây cứu, mắng cho một trận. Nó nói, là giảng viên đại học sao ngu thế, phải sống chứ, không sống ai minh oan cho mình. Mày nỡ để vợ con suốt đời mang tiếng vợ con thằng giết người ?

Nghe mắng nước mắt Lúy lã chã. Cái thằng không lo cái mạng của mình, lại khuyên người khác, trong tù thường có chuyện nghịch lý như vậy.

Vẫn chưa hết quẫn chí, sang trại giam Nghi Sơn, Lúy một lần nữa tìm đến cái chết vì nghe ở nhà bố và anh đi kêu oan không có kết quả. Vẫn mấy người tù cứu khỏi tay thần chết. Số Lúy vẫn chưa tận, có lẽ trời đất muốn Lúy phải sống chờ ngày được minh oan.

Hàng ngày tù phải lao động, lúc sản suất vàng mã, lúc may gia công xuất

khẩu. Trong tù người nào vi phạm kỷ luật (bỏ trực, đánh nhau, uống rượu, bài bạc, cãi quản giáo&hellipWink bị phạt. Hình phạt là còng chân.

Định kỳ ban quản lý trại tiến hành xếp loại tù nhân, như xếp loại học sinh sau mỗi học kỳ mỗi năm, ở nhà Lúy xếp loại học sinh, đến đây bị xếp loại như học sinh. Thường “sổ học bạ” của anh chỉ ghi loại trung bình, nguyên do sức yếu lao động kém và hay viết đơn kêu oan. Hay nói theo ngôn ngữ của cán bộ quản giáo là “ Thiếu an tâm cải tạo”.

- Thôi, giờ nghỉ ngơi bồi dưỡng sức khỏe cho tốt. Tương lai còn phía trước, đừng nghĩ ngợi nhiều, tai qua nạn khỏi rồi. Mình ở ngoài tỉnh hỏi giúp một số việc, có gì thông báo. Tình hình bây giờ khác. Đất nước mở cửa, thay đổi cơ chế chính sách, tư tưởng thoáng hơn trước. Nhiều sự việc, vấn đề đang đánh giá lại. Với cách nhìn mới, tư duy mới, cởi mở hơn, tự do hơn, không quan liêu, mệnh lệnh, độc đoán như trước.

Báo chí cũng có nhiều sự thay đổi, tự do thông tin, viết bài không như hồi cậu mới đi tù. Mình đưa tin vụ án rất dè dặt, suýt bị kỷ luật, bị tay Tổng Biên tập dốt nát chỉnh cho một trận. Hắn xuất thân từ giáo viên cấp 2 dạy sinh vật, có biết bài vở thế nào. Do địa phương tranh giành nhau, bị đẩy lên tỉnh, không sắp xếp được chỗ nào phù hợp trình độ năng lực. Thế là giao cho lãnh đạo tờ báo tỉnh, đủ thấy họ coi thường báo chí. Cái gọi là quyền lực thứ 4 chỉ có ở nước ngoài. Nước mình còn xa lắm. Nơi có ít quyền lực lợi nhuận bổng lộc, lại dễ bị ăn quả đắng, các ghế béo bở, người ta tranh nhau hết, cũng không trách hắn, do cấp trên chỉnh, hắn phải đổ tội lên đầu mình, cũng phải thôi.

Lúc bấy giờ vì tương lai sự nghiệp lâu dài phải nhẫn nhục chịu đựng, Giờ khác rồi. May hắn nghỉ hưu sau lần đó vài năm. Tình hình dễ thở hơn.

Ai đó nói: “Sự ngu dốt cộng nhiệt tình cách mạng thành sự phá hoại” thật chí lý.

Cuộc sống ngoài xã hội cũng phức tạp lắm. Không hẳn cứ tự do là sướng, nhiều mối quan hệ ràng buộc. Con người gây nhiều tai ương rắc rối. Ngoài xã hội cũng nhiều cạm bẫy chết người. Cứ sống như nông dân, không phải nghĩ ngợi nhiều, không phải lo lắng ngoài miếng cơm manh áo. Cái anh công chức nhiều việc phải lo,“Trên đe dưới búa” cả thôi. Cuộc sống có nhiều thứ, nhiều góc khuất. Không phải lúc nào cũng nhìn thẳng và nói thẳng được. Nhiều khi chỉ hậm hực trong lòng, phải nhẫn nhục, như nhịn cơm sống. Ở mỗi hoàn cảnh, đều có mặt này mặt kia. Cuộc đời con người nhiều tai ương trắc trở, nhiều khúc rẽ bất ngờ, ai biết tương lai thế nào?

Vợ chồng mình đấy, lúc đầu tưởng hạnh phúc bình yên. Ai ngờ giông tố nổi dậy. Rồi tan vỡ.

Trước kia gia đình mình là niềm mơ ước của nhiều người. Vậy mà chỉ mấy năm. Nhiều lúc không hiểu sao ra nông nỗi. Con người ta có voi đòi tiên, đứng núi này trông núi nọ. Có hạnh phúc trong tay không biết giữ, cứ thả mồi bắt bóng. Mình phục Liên là con người có tính vị tha bao dung độ lượng. Chồng đi tù, một mình ở nhà, lại trẻ trung xinh đẹp, đang thì con gái, gái một con. Bao lời ong tiếng ve, vẫn một mực giữ lòng chung thủy, chờ chồng nuôi con, chăm sóc bố mẹ già. Con người hiếm có thời nay, lúc con người sống thực dụng lừa lọc phản trắc hơn bao giờ hết.

Cậu may mắn có người vợ tốt. Nếu cô ta như người khác, gia đình tan nát, chia đàn xẻ nghé. Đi tù về sống cô đơn lầm lũi. Có lúc mình mong được như cậu. Tư tưởng con người phức tạp. Có gì là bất biến, mình làm ở báo đi nhiều, gặp nhiều cảnh tai ương trái khoáy, oan trái, thấy nhiều chướng tai gai mắt, kệch cỡm. Nhiều khi phải làm ngơ, giả mù giả điếc. Nhiều lúc thấy gò bó trói buộc. Sự trói buộc vô hình, sự tra tấn, hành hạ lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đáng sợ. Đi đến đâu cũng thấy tranh giành quyền lực, mưu mô, đấu đá, trả thù nhau hèn hạ và đểu cáng của giới quan chức địa phương nổi lên khắp nơi. Việc mua quan bán tước như thời phong kiến thối nát vậy.

Bây giờ người ta lợi dụng dân chủ, tự do ngôn luận, bị đè nén lâu quá, cởi ra nó bùng lên mãnh liệt. Nó không âm ỷ, vụng trộm như trước kia. Giờ người ta mặc cả trắng trợn, huỵch toẹt, sòng phẳng, rạch ròi, trơ trẽn, phơi bày hết lên bàn cho mọi người thấy.

Bây giờ bèo bọt nổi hết lên mặt nước đến rợn người. Người ta lợi dụng sơ hở của người khác, chỗ yếu của người khác để hất cẳng nhau, tranh quyền đoạt lợi. Nhất là trước khi đại hội các cấp, sắp bầu bán, lúc ấy tất cả những xấu xa được bộc lộ, lôi ra hết, bày cả lên bàn cân  đo tính toán, mặc cả, chia chác địa vị, ghế ngồi và quyền lợi, người ta chẳng còn nể nang nhau, không “Dĩ hòa vi quý” . Không ngồi cùng thuyền. Vì cuộc đấu tranh một mất một còn, nếu được có tất cả, nếu thua mất hết. Người ta phải tận dụng mọi khả năng, sức mạnh vật chất tinh thần tối đa nhất để thắng lợi trước người khác. Quy luật cạnh tranh tàn khốc và đau đớn trên bàn cờ chính trị.

Đôi bạn say sưa chuyện trò sau mấy năm xa cách, không biết chán. Đến lúc Thúy nháo nhác đi tìm, mới chia tay.


*


*       *

(CÒN NỮA)

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước