TIỂU THUYẾT: VỤ ÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI-7 [Tiểu thuyết]

Thứ tư - 16/09/2015 00:18

                   7- Ăn cơm xong, muốn thăm phong cảnh quê hương, Túy xin phép chú Hoành cho Thúy đưa đi. Hai người nháy nhau, không ai để ý. Mọi người  vui vẻ vì sự kiện lớn. Bao năm sống oan trái, o ép, giờ thoát vòng “Kim...



 



 

 

 

           7- Ăn cơm xong, muốn thăm phong cảnh quê hương, Túy xin phép chú Hoành cho Thúy đưa đi. Hai người nháy nhau, không ai để ý. Mọi người  vui vẻ vì sự kiện lớn. Bao năm sống oan trái, o ép, giờ thoát vòng “Kim cô”, cả nhà sung sướng thẫn thờ. Lúy là trung tâm cuộc hội ngộ. Không ai chú ý Thúy và Túy, không thấy hai người kín đáo trao đổi ánh mắt âu yếm. Thúy nhảy chân sáo như cô gái mới lớn dắt tay Túy ra đường. Ông Hoành nhìn theo thở dài. Mải lo Lúy, ông chợt nhận ra đứa con gái lớn hơi cứng tuổi chưa có nơi chốn. Nhìn con vô tư vui tươi nhí nhảnh, ông băn khoăn lo lắng. Nếu không có tai họa, nó học xong đại học, hoặc chồng con đàng hoàng. Ông phải lo cho con khi Lúy ổn định cuộc sống. Giờ  là đứa phải quan tâm nhất. Không biết cuộc đời nó ra sao. Có thuận buồm xuôi gió.

        Sau lần xảy ra sự cố với Lúy, gia đình cô bạn đứa con trai út giãy ra, bắt cô lấy chồng, cuộc sống không hạnh phúc. Biết tin gia đình ông bị oan, cũng ân hận. Ông bố, quan chức cấp huyện, do phe phái đấu đá phải về hưu sớm ở thành thường dân, không có địa vị quyền hạn  nghiệm ra điều người xưa nói: “Quan nhất thời, dân vạn đại”. Vì tự ái, sĩ diện, tự cao tự đại, chia duyên rẽ thúy, phá hoại hạnh phúc của con gái, dẫn đến bất hạnh, giờ  tiếc xót xa. Đời ai học chữ ngờ. Cứ tham phú phụ bần có ngày ăn  quả đắng, bài học cho thói đời đen bạc.Cho những kẻ dốt nát hãnh tiến, từ vũng bùn ngoi lên chưa gột sạch mùi hôi hám của những năm tháng ngụp lặn trong đống rác thối tha, ra vẻ ta đây, mặt vênh như bánh đa, có tí tiền do buôn bán chụp giật, ăn cướp của dân của nước, tưởng giàu sang phú quý , mấy đồng tiền bẩn chưa rửa sạch còn đầy mùi xú uế tanh ngòm. Con trai ông sau việc đó chán nản bỏ đi một thời gian, thương bố mẹ lại về, đi làm nông trường 3 -2, gặp gỡ xây dựng với  cô công nhân xinh đẹp hiền thục, có một đứa con trai kháu khỉnh. Nhiều lúc thấy nó buồn, vương vấn mối tình xưa. Ông thương nó. Lòng ông đau đớn nước mắt chảy vào trong, hận đời, hận người, lòng người tráo trở khó lường. Ba đứa con trai  ổn định, không được như ý, cũng tạm ổn. Lúy ra tù, ông không lo lắng ba người con trai.Còn hai cô con gái. Cô út chưa đến hai mươi, còn trẻ, chưa lo. Thúy  23. Tuổi này ở nhà quê, có vài con. Con ông chưa có nơi chốn, lòng người cha lo lắng bất an, không hiểu ra tỉnh mấy năm không  yêu đương tìm hiểu xây dựng hạnh phúc. Con gái có thì, ông không biết Thúy yêu Túy, không biết Túy ly hôn và yêu thương con gái. Thấy anh em ríu rít dắt tay nhau đi chơi. Ông nghĩ con gái vô tư, “Nam nữ thụ thụ bất thân”, nó còn trẻ con, nhí nha nhí nhảnh, sợ người ta cho  vô duyên. Ông nghĩ vậy nhưng không nói. Ông đang phấn khởi con trai trở về lành lặn, không sứt mẻ, tuy gầy yếu do ở trại khổ sở và lo lắng. Về nhà bồi dưỡng một thời gian lại sức thôi.

         Thúy dắt tay Túy đi vòng quanh làng, một quãng xa đủ người nhà không ai nghe thấy, cô hỏi :

-  Bao giờ chúng mình công khai ?

- Cứ từ từ, anh mới ly hôn, sợ người đời dị nghị, sợ bố mẹ, các anh chị em không chấp nhận, phải xem ý tứ thế nào.

- Em đã nói, việc ấy em lo.

- Đành rằng thế, anh phải có lời, hôm nay anh về rồi, em nói với bố mẹ và các anh chị em, anh ly hôn, xem mọi người phản ứng thế nào nhé.

- Việc đó liên can gì chúng mình?

- Sao lại không, để sau này anh nêu vấn đề cả nhà khỏi bất ngờ, anh không phải giải thích.

Thúy im lặng, suy nghĩ rồi tươi tỉnh:

- Ừ!... Em không nghĩ ra, anh thông minh nhỉ?

- Đừng nịnh anh quá, sau này  hối.

- Em không hối hận vì yêu anh, em không như chị ấy,có cục vàng mà không biết giữ, lại ném đi.

- Anh chỉ là cục đất thó,  em đừng mạ vàng, rồi vỡ mộng.

- Đối với em, anh là cục vàng.

- Chắc không?

- Chắc.

- Thật chứ? Hay “Trông xa cứ tưởng chĩnh vàng, nhìn ra mới biết chẫu chàng ngày mưa…”

- Anh khiêm tốn, hay giả vờ?

- Anh giả vờ.

- Em ghét anh.

- Sao nói yêu anh?

- Em giả vờ.

- Kẻ cắp bà già gặp nhau nhé.

        Họ nhìn nhau cười âu yếm. Cô thấy  hạnh phúc. Đi đến quãng đường có nhiều cây rậm rạp hai bên, Túy hỏi có phải chỗ này xảy ra án  mạng. Thúy nhìn quanh, ước lượng khoảng cách rồi gật đầu. Có lẽ, em không rõ lắm, hôm đó em đi chơi khuya về, thấy bố nói có va chạm, không ngờ gia đình em tan nát, đau đớn, gây bao cảnh đổ vỡ. May có anh gì giúp đỡ, nếu không gia đình em sẽ ra sao, còn chưa biết, Túy ngậm ngùi hơi thẹn nghĩ không giúp được gì. Họ im lặng đi bên nhau. Thỉnh thoảng có kẻ nhìn họ thì thầm. Việc Lúy được minh oan ra tù cả làng  biết, gia đình cô ra đường không cúi đầu lầm lũi như trước. Ở làng quê người ta  quan niệm khắt khe về những người phạm tội, nhất tội giết người, dù oan trái, nhưng ai biết , không thanh minh được. Người tốt tin bị oan. Kẻ xấu dè bỉu, “ Oan nỗi gì”? “ Không có lửa sao có khói”.

       Dư luận lúc ồn ào, lúc lắng dịu. Người nhà cô ra đường bị chỉ trỏ, thì thào  bí mật. Phải người nóng tính dễ gây gổ đánh nhau. Rồi cái sảy nảy cái ung, giậu đổ bìm leo. Tuy ít tuổi, Thúy cũng nhận thấy, những lần cô về chơi không ra ngoài, đi chơi. Ở nhà với bố mẹ rồi ra cơ quan, một mình thui thủi. Không kẻ đưa người đón. Mấy năm nay cô mới lững thững đi bộ trên đường, cuộc sống phức tạp, cô còn trẻ chưa hiểu hết mọi éo le, thăng trầm biển đổi của kiếp nhân sinh trong cõi đời ô trọc, cuộc đời con người có nhiều bí hiểm.

       Trong cái rủi có cái may, cô gặp anh Túy. Giúp cô, thương cô, tình yêu nảy nở. Tuy không trọn vẹn, bị chia sẻ, nhưng với cô rất hạnh phúc. Anh có địa vị vững vàng, nghề nghiệp ổn định, sự nghiệp hứa hẹn. Cô muốn nhanh chóng công khai, giới thiệu với gia đình, đôi bên họ hàng, tiến tới hôn nhân, xây dựng hạnh phúc, sinh con nuôi chúng thành người. Người phụ nữ nào cũng ước mong, tình yêu, hạnh phúc gia đình, là sự nghiệp lẽ sống của  họ. Cô  trải qua những năm tháng tủi nhục khó khăn. Giờ đây tương lai hạnh phúc mở ra trước mắt. Bước chân  lâng lâng trên con đường thuở ấu thơ đi lại chơi bời, hái hoa bắt bướm cùng bạn bè rất thơ mộng vui vẻ; Cô thấy mình trẻ lại, quay lại quá khứ. Đi bên cạnh người đàn ông cô thương yêu khao khát cháy bỏng,sẽ đem lại  cuộc sống hạnh phúc  như bao người con gái khác. Cô không biết rằng cuộc đời gian nan, tình yêu và hạnh phúc nhiều trắc trở cam go, không thẳng tắp, con đường vào trái tim không giống đường xe lửa, không có đoàn tàu, không có nhà ga, chỉ có núi cao vực sâu hiểm trở, nhiều cạm bẫy hiểm nguy rình rập.

       Người đàn ông bên cô, một lần đổ vỡ, trải hạnh phúc và đau khổ, hiểu biết, anh nghĩ ngợi nhiều quan hệ hai người. Anh biết nhiều lực cản vô hình, không đơn giản, suôn sẻ, họ nắm tay nhau đi một vòng  quanh làng. Đến gần cổng anh bấm tay nhắc nhở cô giữ ý tứ. Cô chợt hiểu, im lặng lấy lại vẻ bình thường.

         Buổi tối cả nhà quây quần nói chuyện vui vẻ. Thúy muốn nói chuyện gia đình anh Túy nhưng ngại. Đang chưa biết bắt đầu, bỗng anh Lúy hỏi thăm gia đình Túy. Thế là cô thông báo họ đã ly hôn, mọi người bất ngờ.

Lúy trầm ngâm:

- Ngày xưa họ yêu nhau lắm, sao lại  thế, nguyên nhân do đâu?

Nghe thế cô có vẻ hờn ghen, nhưng thoáng qua. Thúy hỏi:

- Họ yêu nhau thế nào?

- Cũng như mọi người yêu nhau.

- Nói thế ai biết. Có giống anh và chị Liên?

Nghe em chồng hỏi, Liên đỏ bừng mặt nói:

- Cô này quan tâm thế, chuyện của anh chị có gì đáng nói.

Thúy trêu:

- Chuyện tình anh chị hiếm có. Nếu tình cảm không sâu nặng, anh đi tù, chị  bỏ anh ấy, lúc ấy chị rất trẻ lại xinh đẹp, khối người xin chết nhé. Anh Lúy may mắn giữ được chị, người khác họ tếch rồi. Ai chờ  chồng tù 17 năm. Tuổi xuân phụ nữ có bao nhiêu. Chị hiếm có nhé.Chuyện tình của anh chị có thể viết thành tiểu thuyết.

-Cô viết cho anh chị nhá?

- Ôí, viết tiểu thuyết là công việc trên trời, em sao có khả năng, phải để các nhà văn, em có thể cung cấp tài liệu cho họ.

-Cô cung cấp thế nào?

- Em kể cho họ nghe chuyện tình của anh chị.

-Chuyện thế nào?

- Chuyện anh đi tù, có nhiều người theo đuổi, nhưng chị nhất quyết chờ anh, không đoái hoài đến ai.

- Thế là cô bịa rồi, có ai theo tôi đâu.

- Đấy là chị không muốn, khối kẻ nhòm ngó nhưng chị đoan chính họ không dám, chỉ cần chị phát tín hiệu khối người xin chết.

- Thế là bịa rồi.

- Phải thêm mắm muối  gia vị chứ, phải chế biến, để người ta ăn thịt sống sao được.

- Thôi xin cô, nói thế anh nghi ngờ tôi, khi anh đi tù, ở nhà có người theo đuổi, anh ghen tuông dày vò khổ lắm. 

Mọi người cười ầm. Lúy chớp chớp mắt ngấn lệ nhìn vợ âu yếm, mắng em:

-         Cô ra ngoài mồm mép tép nhảy ra phết không như hồi còn ở nhà nhỉ?

-         Em cũng phải lớn lên chứ anh, cứ con nít mãi à?

-Ừ…lớn rồi… cũng phải yêu đương tìm hiểu xây dựng gia đình.

- Em cũng muốn lắm, nhưng hoàn cảnh gia đình, ai quan tâm, chuyện anh Lượng sờ sờ ra đấy.

- Trước kia là thế, giờ khác rồi, mình trở lại làm người rồi, em mau tìm hiểu xây dựng để bố mẹ và các anh chị yên tâm.

- Phải từ từ, chuyện tình cảm có phải món đồ mình muốn mua được ngay, phải có hàng, có tiền, mà trâu tìm cọc, cọc sao tìm trâu?

- Giờ phải thoáng em ạ.

- Anh bảo thoáng thế nào, chẳng nhẽ mình chạy hỏi người ta, anh yêu tôi nhé, lấy tôi nhé, tôi là món hang tốt, quý hiếm không nhanh có người mua mất.

Mọi người cười ầm. Lúy gãi đầu gãi tai.

-Anh không bảo thế, nhưng bây giờ con gái yêu ai, bật đèn xanh cho đối tượng, nhất là những anh chàng hơi nhát có khi mình phải chủ động lôi kéo, tạo điều kiện giúp, họ mới dám tỏ tình.

- Anh củ mỉ cù mì,cũng hiểu biết tâm lý  nhỉ?

-Anh rút kinh nghiệm từ bản thân, hồi mới tìm hiểu anh nhút nhát lắm, chị em  phải  gợi ý, mách nước.

Nghe chồng tán,  vợ Lúy giãy nảy lườm chồng:

-Còn lâu nhé, bây giờ chả nói mạnh, lúc đó ỷ eo theo đuổi mãi người ta mới bằng lòng, giờ quay ngoắt 180 độ, đàn ông ai chả nói khoác khi thành công, lúc tỏ tình bị từ chối tiu nghỉu như mèo cắt tai.

-         Lúc nào chị mách cho em mấy nước nhé?

-         Mách gì cơ?

-         Thủ đoạn  lôi kéo để con trai theo đuổi ấy mà.

-         Tôi thì có thủ đoạn gì?

-Chị khéo lắm,  anh trai em say chị như điếu đổ, như có bùa mê thuốc lú.

- Say gì mà say,  ngáp phải ruồi thôi.

- Em cho anh là con ruồi à?

- Ruồi bám theo miếng thịt ôi thiu.

Mọi người lại cười ầm không khí  vui vẻ ấm cúng trong ngày đoàn tụ sau bao năm  oan trái tủi nhục, ông Hoành thấy các con đi xa chủ đề .Ông hướng cặp mắt về phía con dâu nói:

- Con là đứa con dâu hiếu thảo của gia đình ta, bố mẹ biết ơn con. Nếu con bỏ Lúy, nó không sống đến ngày nay. Nó là đứa yếu đuối, nặng tình cảm. Nó  hy sinh cuộc đời và sự nghiệp cứu cha khỏi tù đày. Nếu không chết cũng mục xương trong tù.

Liên ngậm ngùi, nước mắt đầy ặc:

-Bổn phận làm con, làm vợ phải thế, bố việc gì phải ơn, người xưa nói: “ Chồng ta áo rách ta thương. Chồng người áo gấm xông hương mặc người…”. Anh Lúy gặp nạn, con có bổn phận và trách nhiệm với bố mẹ, gia đình, có gì ghê gớm, ai vướng phải chuyện này phải thế cả bố ạ. Con chỉ lo anh Lúy say mê mấy bạn tù,  không nhớ đến con.

Mọi người lại cười vui vẻ.Ông Hoành vẫn ngậm ngùi:

- Không phải ai cũng thế con ạ. Phải người nhân đức mới chịu được  con ạ.

       Nhiều đứa, chồng mới đi tù hôm trước, hôm sau đã đòi ly dị hoặc rước trai về nhà hú hí. Còn bày mưu tính kế chiếm đoạt tài sản nhà cửa, tiền bạc. Người đời  lòng dạ hiểm độc, không đơn giản con ạ.

- Bố nói đúng đấy anh chị ạ - Thúy góp lời. Em chứng kiến nhiều chuyện như vậy. Nhiều người đểu giả lắm. Có đứa chồng ốm nằm trong nhà, nó mang trai về đùa bỡn bên ngoài, còn cố cười nói to để anh chồng nghe thấy cơ.

- Cơn vui thì vỗ tay vào – Ông Hoành nói.

Liên thấy mọi người khen xấu hổ lảng tránh:

- Chuyện gia đình anh Túy thế nào, dẫn tới ly hôn?

- Chị vợ anh ấy bồ bịch với tay bác sĩ Trưởng khoa, vợ tay Trưởng khoa đến bệnh viện đánh ghen ầm ĩ, anh Túy bị xấu hổ. Anh ấy cố níu giữ không được. Chị ta say mê quá, bỏ cả con cái không quan tâm. Chị ta cứ đòi ly hôn. Anh Túy thương đứa con, cố nhịn không muốn ly hôn, họ ly thân từ lâu rồi. Bố mẹ chị ta bênh con, vào hùa với con gái, chê bai con rể đủ thứ, nào là bất tài vô dụng, phóng viên quèn, nhà văn nhà báo nghèo kiết xác, lại hay sĩ diện, bố chị ta là Giám đốc có tư tưởng độc đoán gia trưởng hay áp đặt con cái, quen áp đặt nhân viên dưới quyền, căn bệnh của giới quan chức thiển cận tham lam quan lieu,bà mẹ giáo viên cấp hai dốt nát và hãnh tiến, dựa oai chồng hay lên mặt cứ tưởng giàu sang phú quý, con mình cành vàng lá ngọc, ếch ngồi đáy giếng. Cả đời dạy học không đọc cuốn sách nào ngoài giáo khoa. Không hiểu biết cuộc sống con người và xã hội, lại cứ tưởng ghê gớm, không coi ai gì, không coi con rể ra gì, bà ta chửi con rể sa sả, mặt cứ vênh lên như cái bánh đa, cứ bênh con gái chằm chặp, đổ hết lỗi cho con rể, không quan tâm chăm sóc vợ con, đã không có tiền lại không biết điều, trên răng dưới dái chứ báu gì, đám tang mẹ chồng mặt cứ hơn hớn chẳng tỏ lòng thương xót, dù trong bụng không muốn cũng phải che mắt thế gian một tí cho trọn đạo, đằng này chả có ý tứ gì. Ông Hoành thở dài, tay xoa cằm :

- Làm bố mẹ thế không tốt, nếu con cái có xung đột mâu thuẫn, mình phải ở giữa, khuyên nhủ dạy dỗ, phụ nữ phải tam tòng tứ đức, công dung ngôn hạnh, con gái đi lấy chồng phải theo thói nhà chồng, không nên can thiệp quá, ai chẳng thương con, nhưng phải thực tế, phải nhìn thấy mặt yếu của con mình, với con rể phải tôn trọng, dâu là con rể là khách, không ai dạy dỗ chửi mắng con rể, không nên coi trọng tiền bạc quá, đồng tiền là đồng bạc, con người cốt lương thiện ân đức, phải coi trọng tình màu mủ ruột thịt, thương các cháu, không chỉ nghĩ cho con, nuông chiều con quá, của đau con xót, ai không thương con, nhưng phải đúng cách, nếu không có hại, trong lẽ phải có người có ta, người đàn thế là không ra gì, mình phải làm gương cho con cái, rồi mình cũng có con dâu, bắc cầu mà noi.

- Con dâu bà ta không coi ra gì, bà ta cậy có của xây nhà cửa cho con trai con dâu, toàn quyền định đoạt mọi việc, cô con dâu không bao giờ dám cãi,biết mình thế yếu cứ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu sự chỉ đạo của bà ta.

Lúy trầm ngâm :

-         Thời đại bây giờ nhiều người thực dụng, họ coi tiền bạc, quyền thế quan trọng hơn con người, hơn  tình cảm, đạo đức, lối sống.

- Chẳng ai nắm tay từ sáng đến tối, còn lúc này lúc khác, không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời, tiền bạc là vật ngoài thân, là thứ phù du, quyền lực cũng nhất thời có giữ được mãi, tình thân máu mủ ruột thịt mới quan trọng lâu dài, con người ở đời phải nhìn xa trông rộng, bố sống trải mấy chế độ, nhìn thấy nhiều người lên voi xuống ngựa, bãi biển thành nương dâu, con người lúc chết mới biết ai hơn ai.Các con phải nhớ ác giả ác báo, mọi cái đều có nhân quả, gieo quả nào gặt quả ấy. Cay nghiệt với con dâu, sau này già yếu trông cậy vào ai? Ốm đau nằm bẹp đấy ai người ta hầu hạ phục vụ.

- Người ta nhiều tiền người ta lo gì hả bố?

- Tình cảm không mua được bằng tiền.

-Có tiền mua tiên cũng được cơ mà.

- Đấy chỉ câu nói giễu cợt con ạ, người ta mỉa mai những kẻ coi trọng tiền bạc hơn tình cảm ruột thịt, khối người nằm chết trên đống vàng đấy.Năm Ất Dậu có ngưới có vàng mà không mua được gạo ăn đành chết đói.

Lúy hỏi:

- Ai nuôi đứa bé?

- Anh Túy muốn nuôi, nhưng tòa xử cho mẹ nó. Anh ấy đi công tác luôn, trông con sao được, có được nuôi cũng phải gửi về quê nhờ ông bà. Đứa bé xa cả cha lẫn mẹ. Nên đồng ý để vợ nuôi, anh thỉnh thoảng còn thăm cháu. Đứa bé ngoan và khôn lắm. Toàn đòi về với bố.

- Khổ thân nó – Ông Hoành chép miệng, lắc đầu.

Mọi người im lặng đồng cảm với sự mất mát của Túy, bỗng cô út Hiền nói:

- Hay chị Thúy yêu anh Túy,  lấy anh Túy là tốt nhất?

Mọi người ngạc nhiên nhìn cô. Thúy cũng bất ngờ đỏ bừng mặt, hai má nóng ran, mắng em:

- Mày nói linh tinh gì thế - cô giấu xúc động trong lòng sợ em nhìn thấy chân tướng.

Ông Hoành gật gù:

- Kể ra cũng được,  nó là đứa tốt. Lại chơi thân với Lúy, phải cái hơi nhiều tuổi, nó hơn con Thúy nhiều quá.

Cô Hiền vẫn nhanh nhảu:

-Hơn mấy tuổi đáng gì, đàn ông con trai thích lấy vợ ít tuổi hơn, càng tốt chứ sao.

Lúy mắng em:

- Mày biết gì mà cứ nhanh nhảu đoảng.

- Em nói không đúng à, này nhé, hai anh chị cùng cơ quan lấy nhau tốt quá . Vợ chồng có điều kiện chăm sóc nhau và con cái. Chả hơn mỗi người một nơi. Như anh chị đấy, công tác xa, ngày tết về với vợ con, xảy ra chuyện.

Mọi người thấy cô bé sắc sảo, lý sự, Thúy im lặng, nhìn ngọn đèn chăm chú. Ông Hoành thủng thẳng nói:

- Lần sau  đưa nó về,  bố ướm thử xem sao. Nếu được thế, tốt cho cả hai.

Thúy giãy nảy:

- Bố định  gả bán con gái ? Con đã ế  mà phải thế. Tuy miệng phản đối, bụng rất thích. Điều anh Túy lo được giải rồi. Cô không phải vận động. Nếu đưa chuyện hai người yêu nhau, cả nhà đồng ý ngay.

-  Con gái ngoài 20 rồi, người ta, con bồng con mang. Con cứ bình chân như vại, bố lo lắm. Dạo trước do hoàn cảnh,  bố không dám nghĩ. Giờ khác, mình được  ngửa mặt với đời, con lại xinh đẹp có kém ai.

-  Nhưng biết người ta có ưng, nhà mình cứ xoắn lấy. Toàn cuốc giật vào lòng.

-  Chắc nó ưng, bố thấy nó thương con, ngay từ dạo nó xin việc cho, bố hiểu lòng nó…nó thương con lắm. Lúc hai đứa dẫn nhau ra đường, bố chợt nghĩ, nhưng nó có vợ con, nếu biết nó li dị, bố đã dò ý tứ, hai đứa cùng làm việc một chỗ tốt quá, vợ chồng mỗi người một nơi khổ lắm, ông Hoành nói  xoa cằm vẻ mãn nguyện, suy tư.

-  Bố đúng là,Thúy lườm bố. Hai má đỏ bừng, trời tối không ai nhìn thấy  đỡ thẹn.

-  Bố lo cho con, các anh con  yên bề gia thất. Còn hai chị em, con Hiền còn ít tuổi, chưa lo.Con có tuổi. Cả nhà lo cho con. Việc này giao Lúy tìm hiểu xem ý tứ nó.  Bạn bè thân thiết với nhau dễ tâm sự.

-  Không cần đâu bố - Thúy giãy nảy phản đối – Bố và anh không được nói gì. Làm thế con mất giá, việc con, con tự lo. Mọi người không phải lo. Chưa chi đã cuống  lên. Làm như con không có ai nhòm ngó?

Hiền từ nãy bị mắng, im lặng, giờ xen vào.

-  Em thấy chị Thúy cũng mến anh ấy.  Biết đâu họ tình cảm với nhau, nhà mình lại cầm đèn chạy trước ô tô.

Nghe nó nói, Thúy bị bắn trúng tim đen, mắng em.

-  Mày còn nhỏ, biết gì mà cứ nói nhăng cuội.

-  Em cũng sắp 19 rồi nhé. Chị đừng coi thường em nhé.

-  Ừ… Lớn rồi, nhưng phải suy nghĩ chín chắn, đừng có nói bừa.

-  Em không nói bừa, lúc ở ngoài đường anh chị nắm tay nhau vui vẻ thân mật, nhìn nhau âu yếm, đừng tưởng bịp  em nhé.

-  Mày điêu toa vừa vừa chứ.  

-  Em nói sai, em chết.

-  Thề bồi làm gì - Thúy nói lảng.

Ông Hoành xoa dịu:

- Thôi, hai chị em không đôi co nữa, con Hiền hay nói vớ vẩn. Việc người lớn, không ai hỏi đừng có chen vào.

-  Bố nghĩ con trẻ con. Con cũng thành người lớn rồi nhé, 18 tuổi có quyền công dân, con 19 rồi, bố không nhớ à?

-  19 vẫn  con nít, mày ở đây nhỏ tuổi nhất, chả con nít thì người lớn với ai.

-  Bố đúng là.

Vợ Lúy nói:

-Cô cũng chuẩn bị dần đi, lo cô Thúy xong đến lựơt cô.

- Ứ…em còn lâu nhé, bố chả vừa bảo em còn con nít là gì?

-Bố nói thế thôi, cô cũng ra dáng thiếu nữ rồi, lại xinh nữa, ra ngoài chả khối anh mê tít, biết đâu chả có rồi.

- Không có,  em học hành dở dang không nghề nghiệp ai thèm để ý.

Nói chuyện học hành, ông Hoành chợt nhớ hỏi xem có thể cho Hiền đi học lại, mọi người nói cô lớn tuổi, giờ có thể học bổ túc lấy bằng, sau thi vào trung cấp, cả nhà bàn định rồi quyết, lúc đầu cô chối, sau đồng ý, các anh cô bàn bạc nhờ bạn bè giúp, cố học bổ túc cấp ba rồi thi vào Trung cấp Sư phạm là hợp lý nhất, anh chị em còn tranh cãi một hồi, mỗi người một ý, lại quay sang chuyện của Thúy. 

Tuy tranh cãi, không khí gia đình rất vui vẻ. Thúy  ngoài mặt chối đây đẩy. trong lòng vui mừng. Chắc anh Túy sẽ phấn khởi, không  lo gia đình không bằng lòng, chê anh nhiều tuổi có vợ con. Cô sắp được công khai với gia đình làng xóm về tình duyên của họ.


*


*      *



 



 (HÌNH CHỈ CÓ TÍNH MINH HỌA)

  

        Bài “Phiên tòa ngày mai” đăng báo Tiền Phong gây chấn động cả nước. Người ta bàn tán xôn xao. Bạn đọc trong nước và ở nước ngoài gửi thư về tòa soạn yêu cầu biết chi tiết diễn biến vụ án gần 5 năm oan trái của Nguyễn Sỹ Lúy. Tòa soạn ngổn ngang thư từ khắp mọi miền đất nước. Từ mũi Cà Mau, đến Mục Nam quan, biên cương phía Bắc, từ Hà Tuyên, Cao Bằng, Lai Châu,  tất cả  muốn biết “ người giải oan cho Nguyễn Sĩ Lúy là ai?”

       Trong không khí dân chủ của luồng gió đổi mới, thông tin không bị bưng bít như trước. Từ bài báo “ Những việc cần làm ngay” của đồng chí NVL người ta nói, đây chính là việc cần làm ngay. Người ta nói các quan tòa làm oan sai nhiều người. Người đi kiện oan sai rất nhiều, rất ít người được giải quyết. Họ nói nếu không có người bỏ công sức tìm chứng cứ, Nguyễn Sĩ Lúy chết trong tù, quan tòa bao giờ minh oan cho anh ta.

Dư luận xôn xao gây rúng động ngành tòa án và cơ quan điều tra xét hỏi. Họ nghi ngờ giới quan tòa nước ta không đủ trình độ xử án. Cơ quan điều tra xét xử toàn mớm cung, ép cung, gây oan ức cho nhân dân. Họ yêu cầu báo chí vào cuộc làm sáng tỏ sự việc, yêu cầu đưa những người làm án oan sai ra truy cứu trách nhiệm hình sự.

       Người ta nói nhờ luồng gió đổi mới, cởi trói, những vụ việc sai trái trước đây được phanh phui. Trước đây do bưng bít bịp bợm, thông tin sai lệch, do bị kích động, đôi khi người ta nói quá lên. Đó là chuyện thường tình của con người. Tức nước vỡ bờ. Một số quan tòa thóai hóa biến chất, lợi dụng chức vụ đè đầu cưỡi cổ nhân dân để vinh thân phì gia. Họ sống nhởn nhơ trên sự đau khổ của con người.

        Một giảng viên đại học còn bị tù oan 5 năm. Thử hỏi một nông dân mù chữ rơi vào tay họ sẽ ra sao?

        Khi phóng viên báo Tiền Phong về báo tỉnh đề nghị giúp đỡ  tìm người giải oan cho Nguyễn Sĩ Lúy. Họ cử Túy đi, họ biết anh thông minh sắc sảo và nghi anh là tác giả bài “Phiên tòa ngày mai”. Anh từ chối nhưng lãnh đạo nài ép đành chấp nhận.  Khi viết bài gửi báo Tiền Phong, anh mang đến tòa soạn, yêu cầu họ giữ kín tác giả, vì tình hình phức tạp và tế nhị. Người ta chấp nhận. Anh không muốn lộ diện. Báo tỉnh nghi ngờ nhưng không rõ. Do bài báo được cả nước ủng hộ. Bây giờ anh không lo, nhưng không muốn lộ mặt vì nhiều uẩn khúc.  Một số người ngoài mặt ủng hộ, trong lòng tức tối, sẽ tìm cách trả thù, họ không ra mặt, đánh lén sau lưng  mới nguy hiểm. Anh không dại để lộ. Lần đưa tin lên báo vụ án, anh bị răn đe. Do không ai đi nên anh nhận. Anh cùng phóng viên báo Tiền Phong nghiên cứu hồ sơ, dò xét dư luận. Hỏi trại giam, gặp Lưu, người viết bản khai nhận tội. Hỏi ông Chủ tịch xã Nghĩa Xương cũng không biết. Không ai biết anh ta ở đâu. Anh ta giấu tung tích như tình báo, trinh thám, chắc sợ bị trả thù bởi những thế lực hắc ám, hoặc gây khó khăn trong cuộc sống sinh hoạt làm ăn sau này. Đụng chạm người có quyền lực. Họ sẽ vu cho anh, kiểu bắt rượu lậu thời Pháp. Mình anh chống đỡ sao nổi. Cứ im hơi lặng tiếng một cách bí mật là hơn. Trong 36 chước, “Tẩu vi thượng sách”,  lòng người tráo trở, chân giả khó biết.

       Hỏi Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Tòa án nhân dân tối cao, họ cũng không biết. Anh ta không để lại dấu vết cỏn con. Tài thật. Anh ta có khả năng hoạt động tình báo. Một người hiếm có trên đời. Với lòng nghĩa hiệp cao cả không ngại hiểm nguy, cứu người oan trái. Việc anh ta qua mặt các cơ quan chức năng, có đầy đủ phương tiện quyền lực trong tay, tìm ra thủ phạm, vật chứng  lật lại vụ án. Thách thức các cơ quan đó, họ tự ái, sĩ diện, thâm thù anh ta.  Anh ta phải giấu, nhưng lại gây khó khăn cho báo chí đáp ứng nhu cầu bạn đọc cả nước.

         Bằng mọi cách không được, tự nhiên Túy nhớ Lúy. Chắc Lúy biết, thời gian cùng ngồi tù rất thân thiết  anh phải thổ lộ quê quán, nơi ở.

Khi hỏi Lúy, anh vẽ  sơ đồ tỉ mỉ đường đi. Sau hai ngày lặn lội, hai phóng viên, lúc đi ô tô, lúc đạp xe, khi đi bộ, ngồi cả xe bò, họ đến trước ngôi nhà tranh mới dựng, lớn hơn cái lều vịt. Cả nhà đi  vắng. Cửa ngõ mở toang, trống tuềnh toàng, kiểu lữ quán của các hiệp sĩ thời xưa, sống nay đây mai đó với túi cơm bầu nước chu du thiên hạ, cứu người, giúp đời.

          Một đứa trẻ thấy người lạ, bỏ rá khoai lang ăn dở, nhe hàm răng sún đen sì, mặt mũi lấm lem, áo quần rách rưới, chân trần bám đầy đất cát hỏi:

- Chú hỏi bố cháu? Các chú phải đợi một lúc nữa. Mặt trời lặn xuống dãy núi kia là bố cháu về.

Trong nhà không có tài sản, ngoài bộ bàn ghế ọp ẹp, một cái giường đôi bằng tre. Dăm bảy cái bát, cái lành cái sứt, úp trong chiếc cũi tre đóng rất khéo. Túy hỏi đứa bé:

- Cháu nấu cơm chưa?

- Dạ, cháu chưa biết nấu cơm, nhà cháu  ăn cơm sáng cho bố mẹ đi làm, trưa chiều ăn khoai.

Nhìn cảnh gia đình, hai phóng viên nhìn nhau, hay nhầm nhà. Chợt một ông cụ ngoài 60, quắc thước, râu tóc bạc phơ, quần áo gụ bạc màu sạch sẽ bước vào. Hai phóng viên chưa kịp chào, đứa bé ríu rít:

- Ông nội cháu đấy, các chú ạ.

Sau khi bảo đứa bé ra  ngoài sân chơi cho ông nói chuyện với các chú, ông nói:

- Gia đình tôi, bà nó mất từ lâu các chú ạ. Sinh thằng cu Trực trái tính trái nết,  thích làm việc nghĩa. Hồi đi bộ đội ở Campuchia, có 3 đứa cùng xã , cùng đơn vị. Một đứa hy sinh. Nó vận động bạn mang hài cốt về tận nhà cho gia đình. Nó nói sợ thuyên chuyển đơn vị nơi khác không có điều kiện quay lại sẽ thất lạc, sau này gia đình khó tìm, mang ngay về, an toàn hơn. Đấy…tính cách nó thế, chân tình với anh em đồng đội, khảng khái nghĩa hiệp. Toàn lo chuyện người khác, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Làm việc nghĩa, giấu tên tuổi địa chỉ. Xong đi ngay. Nó sợ người ta chèo kéo đòi trả ơn. Không bao giờ quay lại.  Nó nhiễm  cái tính trượng nghĩa từ nhỏ. Nói  mình làm tất cả để cái đức cho con cháu. Không phải vì lợi ích vật chất  hay danh tiếng mà khoe khoang. Nó không nói với ai khi làm ơn cho người khác. Kể cả tôi, vợ con hay anh em bạn bè. Cứ im lặng không ai biết nó đi đâu, làm gì? Quan hệ chơi bời với ai. Các chú tính nhà cửa chật chội thế này, quan hệ bạn bè, nằm ngồi chỗ nào? Tôi cũng không ngăn cản hay khuyên bảo dạy dỗ gì? Nó thông minh, hiểu biết hơn mình, dạy dỗ gì được. Tôi tin nó không làm  trái với lương tâm, đạo đức và luật lệ, các chú tính, tôi gà trống nuôi con vất vả mấy chục năm, mẹ mất lúc nó vài tuổi. Hai bố con lần hồi bên nhau. Lúc nó trưởng thành lo nhà nghèo, hai người đàn ông, ai gả con cho. Nó tự tìm hiểu và lo lấy. Tôi lo được gì? Lo  học hết cấp 2 rồi nghỉ, ở nhà  lao động kiếm ăn nuôi thân, giờ phải nuôi lão già vô tích sự nữa.

       Hai phóng viên nghe câu chuyện cụ, băn khoăn. Sao gọi cu Trực, chắc gọi theo tên con. Trong giấy tự thú của Lưu, góc phía dưới kí tên  Cao Tiến Mỳ, có khi vào nhầm nhà chăng.

- Thưa cụ, anh Trực có mấy cháu?

- Tính ra trời cho nuôi, bốn đứa. Nhưng đứa thứ ba mất. Hiện tại đứa thứ tư  hai tuổi vẫn phải bồng vì bệnh tật. Nó ra ngoài ai cũng nể, về nhà lại nhường vợ con. Dạo đi làm án cho ai đó, không nói với ai. Nhà có bảy yến ngô bán lấy tiền mua lạc giống. Nó bán trộm vợ lấy tiền đi đường. Lại phải trồng ngô. Nhưng may năm đó ai trồng ngô thì được trồng lạc thì mất. Vợ  không cằn nhằn nữa. Nó cười bảo vợ: “ Em thấy chưa, trời có mắt đấy. Anh giúp người, trời thương anh. Thấy người ta oan trái, cả gia đình đau khổ không đành. Cứu một người phúc đẳng hà sa”. Vợ im không nói. Vợ thương nó lắm. Có nhà giàu hỏi không ưng cứ đòi lấy nó, nghèo rớt vẫn vui vẻ, không kêu ca phàn nàn. Con người sống với nhau cốt ân đức. Tiền của làm gì? Chết là hết. “ Đời cua, cua máy,đời cáy, cáy đào”, nó nhiễm phải tính nghĩa hiệp từ nhỏ, không ai dạy , tự nhiên trời sinh  thế. Tôi cũng lạ.

- Tranh thủ lúc ông cụ châm đóm hút thuốc, Túy hỏi:

- Tên khai sinh anh ấy là gì ạ ?

Ông cụ không trả lời, giơ tay ra cổng:

- Vợ chồng nó đi làm về kia kìa. Thôi các chú ngồi chơi, tôi về bên nhà…

Nhìn dáng người, hai phóng viên nghĩ không nhầm, vì tên Trực, Túy  chắc  không ai biết. Túy hỏi:

- Ngoài trên Trực, anh có tên gì khác?

Anh cười một tràng nói:

- “Cha cu Trực” tên hồi nhỏ, thấy tôi trực tính, ông cụ đặt  vậy.

- Hồi ở trại Nghi Sơn, anh cùng với Lúy?

- Vâng!

- Anh tù vì lý do gì?

- Hồi ấy tôi là công nhân ở xí nghiệp xây lắp I. Nhà xa xôi, vợ lại đau yếu. Một nách mấy sắp nhỏ. Túng quá hóa liều. Đứa con ốm không có tiền đi viện. Nhân dịp cửa hàng huyện sơ hở. Tôi lấy cắp hai tạ phân đạm. Bị bảo vệ tóm. Thế là lãnh án ba năm tù. Sau được giảm án một năm. Chuyện của tôi không oan. Có gan ăn cắp có gan ngồi tù. Những đêm nằm tâm sự với Lúy, tôi thương anh ta. Nghĩ ra tù tìm cách làm rõ nỗi oan của Lúy. Tôi tin Lúy không giết người. Giết một mạng người có phải chuyện đùa. Kể cả do sơ ý giết nhầm, tinh thần tình cảm sẽ khác. Tâm hồn không yên tĩnh.

- Hồi ở trại anh ngang bướng lắm ?

- Chỉ dám ngang ngược với bọn “đầu gấu”. Mình sợ nó càng lấn tới. Tôi không biết sợ.Vì thế chúng gọi tôi là “đại ca đầu gấu”.

- Vậy Cao Tiến Mỳ, “Cha cu Trực”, “đại ca đầu gấu”, “ gấu đen” hay “ công an mật” chỉ là một, đang “ẩn danh” ở làng Dương Hạp (Nghĩa Dũng).

Anh ta cười trừ, đêm xuống từ lâu, những người dân vất vả của miền quê nghèo khó, yên ả, chìm sâu vào giấc ngủ. Hai phóng viên chìm trong suy tư. Họ gặng hỏi Mỳ về cảm giác và nỗi lòng khi giải quyết xong vụ án. Mỳ kể, giọng đều đều:

- Sau khi chia tay Lúy, tôi quyết tâm phải tìm ra sự thật. Tôi cố gắng cải tạo tốt sớm ra tù, hai tạ phân, hai năm tù không nhẹ nhàng ưu ái, tôi biết có người ăn cắp của nhà nước, nhân dân nhiều triệu, chẳng sao, họ biết cách che chắn hợp pháp hóa việc ăn cắp. Lão Tử nói, “Trộm nhỏ ở tù, trộm lớn làm vua…”. Ra tù, tôi bặt tin Lúy. Nhà tôi ở cạnh một trại giam. Tình cờ một hôm thấy đoàn tù lao động ngoài trại. Có ai đó hao hao giống Lúy. Lúy nhận ra tôi. Hai chúng tôi ôm lấy nhau. Nhìn dáng dấp tiều tụy đau yếu hơn so với trước. Tôi thương anh ta. Nước mắt đầm đìa. Tôi không dám hứa hẹn với Lúy, sợ không làm được. Tôi nhủ thầm phải bằng mọi cách làm sáng tỏ, cứu anh ta . Nếu không anh ta khó sống đến ngày được tha theo án. Tôi suy nghĩ rất lung. Tôi nhẩm lại từng chi tiết vụ án theo lời kể của Lúy. Học thuộc sơ đồ, từng địa danh, ngóc ngách. Không nói với ai. Vì lộ ra không xong. Có khi còn bị đe dọa, trả thù, bịt đầu mối. Tôi suy tính, cân nhắc từng chi tiết. Đặt ra nhiều giả thiết và kết luận ai là hung thủ. Tôi đến hiện trường quan sát, hỏi han tình hình gia đình ông Hoành, gia đình anh em Lưu về sinh hoạt, lối sống, sở thích, tính cách từng người, khỏi lầm lẫn.

        Tôi quan sát Lưu đi lại làm ăn hàng ngày. Thấy Lưu rất sợ, tinh thần hoảng loạn, hoang mang. Lưu không dám bén mảng đến mộ em anh ta. Chắc lo sợ đối mặt với sự thật anh ta giết em. Người nhà ông Hoành không thể giết Linh. Nhưng cũng đề ra giả thiết ai đó giết. Không phải Lưu thì sao. Tôi dò hỏi đêm đó trên đoạn đường ấy có ai qua lại. Vì 28 Tết, lại rét mướt, ít người đi lại dễ xác định không có ai khi án mạng xảy ra ngoài bố con ông Hoành và anh em anh Lưu. Bố con ông Hoành không thể giết người. Vì họ  không  đến chỗ có vũng máu đọng lại trên đường, họ cách chỗ đó gần trăm mét. Chỉ có hai anh em Lưu đi qua thời điểm đó. Giả thiết người khác giết bị loại trừ. Vậy đích thực Lưu đâm nhầm em rồi đổ bừa bố con ông Hoành vì nghe cơ quan điều tra chĩa mũi nhọn vào bố con ông.

        Nếu cơ quan điều tra bắt Lưu tra hỏi, lý luận như thế, chắc chắn không thể chối cãi. Không xảy ra oan trái cho bố con ông Hoành. Trong mấy con ông, Lúy cầm dao chạy ra.  Nên họ suy diễn người đâm Linh là Lúy. Nhưng không giết người, Lúy không nhận.  Là Giảng viên Đại học, anh ta biết nếu không nhận, án không xử được. Không có nhân chứng vật chứng. Không có lời nhận tội, không kết án được.

       Cơ quan điều tra một tỉnh chịu bó tay trước vụ án đơn giản, sợ người dân cười, cấp trên chê trách, kiểm thảo. Họ cố ép người nhận tội, kết thúc vụ án.  Năm sáu tháng điều tra xét hỏi, thời gian đã hết, làm án kiểu ấy rất nguy hiểm cho xã hội và nhân dân. Ngày xưa chế độ phong kiến, thực dân đế quốc cũng không làm thế, người ta phải bằng mọi cách có được nhân chứng, vật chứng,và kẻ thủ ác nhận tội. Một vụ án chỉ có người nhận  tội rồi kết án thì quá thô sơ, đơn giản thiển cận dốt nát ấu trĩ quá, thế  điều tra xem xét  làm gì? Người điều tra phải nghiên cứu mọi khả năng, mọi khía cạnh, mọi chi tiết, tìm chứng cứ ngoại phạm, chứng minh vô tội cho bị cáo, đặt ra nhiều hướng, rồi loại trừ dần để tìm giải đáp chính xác nhất. Chúng ta thường nói, “ Không bỏ lọt tội phạm, không làm oan sai người vô tội”. Nhiều khi chỉ khẩu hiệu suông, nói cho văn vẻ. Thực tế những người làm án không  thực hiện đúng thế. Có khi dốt nát, thiển cận, trình độ chuyên môn, nghiệp vụ quá yếu kém. Hoặc coi mạng người như cỏ rác. Không có đạo đức nghề nghiệp. Không có lương tâm và trách nhiệm. Làm việc tắc trách, cốt cho nhanh, cho xong,  báo cáo lấy thành tích. Để nâng lương, lên chức, nhiều bổng lộc quyền lợi, sống chết mặc bay.

         Vụ án này quá đơn giản, không có tình tiết phức tạp. Chỉ cần xem xét loại trừ, lý luận như trên, sẽ nhanh chóng tìm ra thủ phạm, không  làm oan người vô tội:Không cần giam giữ nhiều người, toàn vô tội. Kẻ thủ ác thì nhởn nhơ, không bị xét hỏi. Tốn bao công của nhà nước và nhân dân. Đẩy người lương thiện vào tù. Làm tan nát một gia đình, bao số phận, mấy cuộc đời, tan vỡ một cuộc tình. Hậu quả rất cay đắng nặng nề, đau đớn cho gia đình ông Hoành. Chặn đứng tương lai mấy đứa con. Cả người có tri thức trình độ cao đang phục vụ đất nước. Nếu tôi không nhanh chóng tìm ra chứng cứ, tìm ra thủ phạm đích thực vụ án, hậu quả không thể lường, có khi chết mấy mạng người. Các cơ quan công quyền vẫn chưa nhận ra sai lầm chết người của họ, hôm  tôi và chú Hoành ra Viện Kiểm sát nhân dân tối cao nộp hai bản tự thú của Lưu và một số giấy tờ khác có liên can  vụ án. Cái ông Hồng hay Hùng gì đó  chỉ mặt tôi mắng phủ đầu:

-  Anh là kẻ phạm pháp.

Đúng là “Miệng kẻ sang có gang có thép”. Họ có quyền lực trong tay, mắng ai chả được. Kết tội ai chả được. Tôi trả lời đanh thép:

-  Đúng, tôi đã ngồi tù. Nhưng tôi được Đảng và Nhà nước cải tạo giáo dục,  tha trước thời hạn. Chỉ hai tạ phân, tôi ngồi tù hai năm chưa hết tội sao?  Hiện nay tôi là một công dân, từng chiến đấu bảo vệ tổ quốc bảo vệ cuộc sống yên lành cho nhân dân. Từng là bộ đội tình nguyện giúp nước bạn đánh đuổi bọn Pôn Pốt giúp nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng. Tôi không cho phép mình làm ngơ trước  oan trái của người dân lương thiện. Luật pháp quy định người dân có quyền chứng minh oan sai cho mình và cho người khác. Một số người được Đảng và nhân dân nuôi nấng dạy dỗ, lương cao bổng hậu để người dân gánh tội oan, ngồi tù oan uổng 5 năm trời, bao nhiêu người chịu hậu quả. Họ có bị coi là phạm pháp ? Có tội với nhân dân. Họ ngồi trên cao, cưỡi ngựa xem hoa  giải quyết khiếu nại của dân, người dân lặn lội hết năm này sang năm khác đội đơn kêu oan. Tiếng rên xiết thấu tận trời xanh, họ có biết? Bao nhiêu người bị oan trái chưa được minh oan, họ có biết ? Họ có xứng là người cầm cán cân công lý. Nếu bố mẹ, vợ con, anh chị em rơi vào cảnh đó, họ có đau xót ? Hay chỉ biết ăn chơi phè phỡn trên lưng người khác, trên sự đau khổ của người khác, nhân loại đang rên xiết trước các thế lực tàn bạo, coi mạng người như cỏ rác, họ có biết ? Nhân loại đang đau đớn, quằn quại bởi các thế lực hắc ám, họ có biết? Những người oan trái đang chết dần chết mòn trong gông cùm xiềng xích, họ có biết ?

      Tôi hăng quá, nói một thôi không muốn dừng, ông ta cứng họng nhìn tôi như bị  thôi mien, nên đấu dịu, biết tôi không dễ dọa nạt. Tôi đứng trước họng súng kẻ thù, nhiều lần thoát chết bởi bom mìn, hòn tên mũi đạn, tôi làm gì mà phạm pháp? Tôi giải oan, cứu một mạng người. Cứu một gia đình khỏi tan nát thì phạm tội gì? Phải xúc trộm ngô của vợ bán lấy tiền đi đường giúp kẻ oan ức, phạm tội gì? Tôi ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng phạm tội gì? Nếu các cơ quan công quyền, các công bộc của dân làm hết trách nhiệm, tôi sao phải nhúng tay, có thể dư luận nói tôi giả danh công an “mật”. Ấy là họ suy diễn thế, tự đặt cho tôi thế. Tôi đi điều tra có tự xưng là ai, có trưng giấy tờ, biểu hiệu, hay bất cứ thứ gì liên can chính quyền, tôi mang cơm vợ đi đánh án, vợ con tôi phải nhịn đói nhường cơm cho tôi đi điều tra, tôi có tội với vợ con, tôi chỉ khuyên  kẻ thủ ác, thật thà khai báo, trong luật không có điều nào cấm công dân khuyến khích người thân quen phạm tội trốn tránh, ra đầu thú khai báo, tôi  giả danh Lúy viết thư cho Lưu, cốt để Lưu suy nghĩ và khai ra sự thật. Việc đó không phạm pháp. Tôi có quyền làm  đại diện cho Lúy đang thụ án, Lưu khai báo tự thú tại trụ sở ủy ban xã trước sự chứng kiến của Chủ tịch ủy ban. Tôi không cưỡng bức anh ta viết theo ý tôi. Anh ta tự viết, tôi im lặng ngồi chờ. Không nói lời nào, không kiểu mớm cung hay ép cung như cán bộ điều tra xét hỏi.

      Tôi biết cơ quan chấp pháp quy tội, nếu  ép buộc hay cưỡng bức anh ta viết lời khai. Tôi đề phòng, không để anh ta viết ở nhà, sau này vu cho tôi cưỡng bức đe dọa. Tôi đưa anh ta đến trụ sở ủy ban, nơi công đường có chức năng giám sát. Có chữ ký, con dấu để sau này anh ta không cãi hay vu vạ, tôi tính trước cả. Nếu không, giúp người không được lại hại thân, làm trò cười


*       *

(CÒN NỮA)

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước