TIỂU THUYẾT :VỤ ÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI-5 [Tiểu thuyết]

Thứ bảy - 12/09/2015 23:48

                5-  Một buổi trưa giữa tháng 12 năm 1986, trời hửng nắng, sau tuần rét buốt, không khí ấm hẳn lên, nhiều người già ra sân sưởi ấm, chiếc xe u oát chạy ngược đường lên thị trấn Quỳ Hạp. Đến nông trường 3-2...



 

 

            5-  Một buổi trưa giữa tháng 12 năm 1986, trời hửng nắng, sau tuần rét buốt, không khí ấm hẳn lên, nhiều người già ra sân sưởi ấm, chiếc xe u oát chạy ngược đường lên thị trấn Quỳ Hạp. Đến nông trường 3-2 chiếc xe  dừng lại. Một thanh niên ngoài 30 bước ra. Dáng đàng hoàng, tự tin, tóc húi cua, cặp mắt sắc sảo quan sát xung quanh. Người đó vào quán nước kề đường. Gọi bát nước chè xanh, mua gói kẹo. Hút điếu thuốc lào, trả tiền, đi về phía làng Cùn Tủn (xã Nghĩa Xương). Anh thông thạo địa hình như người địa phương, đi thẳng cuối làng. Dừng lại quan sát, tiến về mô đất đầy cỏ dại. Hình như ngôi mộ từ lâu vắng bàn tay chăm sóc. Anh ngắm kỹ ngôi mộ, nhìn xung quanh, định hướng tới ngôi nhà tranh ba gian mới dựng. Chủ nhà, một thanh niên khỏe mạnh cởi trần, da đen bóng,  đang bổ củi, mồ hôi chảy ướt lưng, thỉnh thoảng lấy tay gạt mồ hôi trên mặt, mớ tóc lòa xòa dưới trán. Cháu bé hai ba tuổi cởi chuồng, chỉ mặc chiếc áo sợi cũ, rách lỗ chỗ, mặt  lấm lem đất cát, mũi xanh thò lò, mắt đầy dử, da tím tái, hàm răng sún sứt mẻ đen kịt,thấy người lạ nép vào cửa.

- Chào anh Lưu!

       Chủ nhà giật mình nghe tiếng chào, mặt tái đi, ngơ ngác nhìn người khách lạ gọi tên mình, anh ta chột dạ, lúng túng, nhìn bộ dạng mình ngượng ngùng, vứt chiếc rìu xuống đống củi, vơ vội quần áo, xỏ mãi chân vào ống quần, một chân nhảy lò cò, một lúc mới mặc xong , lung búng mời khách :

- Anh biết tôi? Mời anh vào nhà chơi!

     Cặp mắt sắc sảo của khách quét khắp người Lưu, dừng ở khuôn mặt lưỡi cày, cằm nhọn, mắt trố trán dô của Lưu như chiếu tướng, khiến anh ta sởn gai ốc. Thoáng rùng mình trước ánh mắt sắc lạnh của người có uy quyền, thái độ của Lưu không thoát khỏi cặp mắt người khách. Lưu vừa đi, vừa suy nghĩ: “Hay là”? Nỗi thấp thỏm lo âu của người có việc mờ ám, che giấu trong lòng sắp bị phanh phui, lo lắng, bực bội, bị người khách bất ngờ điều khiển tinh thần, tình cảm, anh ta bị động, lo sợ, hồi hộp, bước như cái máy theo khách vào nhà. Vị khách lạ như chủ nhân không phải anh ta. Người khách dẫn dắt anh ta vào nhà, không phải anh ta dẫn khách. Anh ta bị khống chế bởi sức mạnh vô hình ngay từ phút đầu.

        Người lạ có sức mạnh to lớn, quyền năng bí ẩn, có khả năng điều khiển anh ta. Nhìn thấu tâm can anh ta. Cặp mắt người khách có thần, có tia dữ dằn của kẻ cướp nhưng bao dung, độ lượng của người hiệp khách, luôn thấy sự bất bình chẳng tha. Từ lúc khách bước vào, tinh thần tình cảm của chủ nhà bị đè nén, kiềm chế phong tỏa, bao vây như con thú bị mắc bẫy sắp bị tóm. Dù muốn trốn chạy, nhưng lối thoát bị bịt kín.

       Sau khi chào chị vợ trẻ gần ba mươi người đậm chắc nịch chân đất, quần áo nhàu nhĩ, vài miếng vá ở vai và ống tay áo, chiếc quần ngắn cũn cỡn bạc phếch, vẻ mặt ngơ ngác trước người khách lạ, hết nhìn khách lại nhìn chồng; Khách lấy gói kẹo đưa cháu bé, xoa đầu, cười với cháu,  nói với người mẹ đứng sau lưng :

- Xin lỗi, chị làm ơn cho tôi nói chuyện riêng với anh Lưu ?

       Người khách vẫn giữ thế chủ động điều khiển vợ chồng Lưu. Lưu nhìn vợ gật đầu. Vợ anh ta tay bế đứa nhỏ, tay dắt đứa lớn ra ngoài ngõ, sang hàng xóm chơi để chồng nói chuyện với khách. Lưu đoán khách là công an “mật’ đến điều tra. Chắc việc đó.Thầm cảm ơn khách tế nhị trao đổi riêng, không nói trước mặt vợ con.

        Khách mở cặp lấy ra một tập giấy trắng, hai cái bút bi, rồi nói:

- Chắc anh đoán tôi đến việc gì? Bây giờ ta bắt đầu.Tôi ghi câu hỏi, anh ghi câu trả lời để đảm bảo nguyên tắc.

- Thưa vâng! Lưu trả lời run run, hồi hộp, đánh trống ngực, mồ hôi lấm tấm trên trán.

- Trước hết, tôi nhắc lại lý lịch quân nhân và hoàn cảnh gia đình anh hiện nay. Anh nhập ngũ ngày 20-4-1978, khi tròn 18 tuổi, đơn vị sư đoàn 302, mặt trận 479, binh chủng bộ đội Biên phòng. Ngày phục viên 20/9/1982 theo quyết định số 363 của đơn vị E690. Cấp bậc khi phục viên: Trung sĩ, chức vụ Tiểu đội trưởng. Thành tích: Giấy khen ngày 3/2/1980 và tháng 7/1981. Bằng khen số 696 ngày 1/2/1980. Hoàn cảnh gia đình: Mẹ mất, bố 60 tuổi. Sau khi phục viên về nhà cưới vợ, có hai con. Hai vợ chồng đều dân tộc Thổ. Vợ chồng anh mới ra ở riêng, hoàn cảnh kinh tế khó khăn, vì con bé, vợ anh ở nhà trông con., không việc làm, mình anh gánh vác mọi việc.

       Lưu ngồi bất dộng, cặp mắt thẫn thờ, mặt đầy mồ hôi toát ra. Hai bàn tay ướt nhớp nhúa, hai chân run bần bật, người như sốt rét. Họ biết rõ quá, chắc cả chuyện kia?

Người khách nhìn Lưu đánh giá, quan sát, định liệu, hỏi:

- Thế nào,anh thấy  đúng không?

- Dạ, đúng, thưa anh.

- Như vậy, xét góc độ cá nhân, vai trò công dân anh hoàn thành tốt nghĩa vụ, không bị kỷ luật. Đạo đức tác phong tốt. Một quân nhân gương mẫu, có công lao thành tích trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Quan hệ tốt với mọi người, người chồng, cha mẫu mực. Nói chung, một công dân mẫu mực, không có điều  chê trách, nếu không xảy ra vụ án chết người, cách đây mấy năm.

- Dạ! Thưa anh. Lưu đưa tay quệt mồ hôi chảy thành dòng trên mặt – vụ án đã khép lại. Sự việc rõ ràng, tòa án hai cấp đã xử. Cả cấp cao nhất. Có liên can đến tôi. Anh là ai mà lôi chuyện cũ? Tôi không liên can việc đó. Tôi không có tội. Tôi không bị can, bị cáo, bị kết án, thủ phạm, tòng phạm hay che giấu tội phạm. Gia đình tôi bị hại. Tôi có quyền công dân theo luật pháp quy định.

- Đúng! Anh nói hoàn toàn chính xác, logic, nhưng vẻ ngoài. Tòa án tỉnh xử sơ thẩm ngày 24/9/1983, kết án Nguyễn Sĩ Lúy, con ông Nguyễn Sĩ Hoành 17 năm tù tội giết người. Tòa án nhân dân tối cao xử phúc thẩm ngày 24/9/1984 quyết y án.

       Vụ án khép lại, Lúy đang thụ án trong tù mấy năm. Gia đình anh ta vẫn kêu oan. Tiếng kêu rên siết thấu tận trời xanh. Chúng tôi xem xét điều tra lại hiện trường, hỏi han các nhân chứng, rà soát luật pháp, chứng cứ lời khai biên bản hỏi cung của các cơ quan điều tra tố tụng. Biên bản phiên tòa, ông chủ tọa ngày ấy, có ghi nghi ngờ anh giết nhầm em. Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ tình tiết, rất tiếc lúc đó không ai xem xét ý kiến, một phần do năng lực yếu kém, chủ quan, nóng vội, bệnh thành tích, muốn nhanh chóng kết thúc vụ án. Và  những lý do  khác. Người ta bỏ qua khả năng, chỉ áp đặt bố con ông Hoành. “Kiểu đẽo chân cho vừa giày, bắt cua bỏ giỏ, cá trê chui ống” . Họ cố gò ép theo nhận định chủ quan, phiến diện, hoang đường, nên xảy ra oan trái. Giết chết sinh mệnh chính trị một con người  có tương lai hứa hẹn. Một giảng viên đại học đang phát triển tài năng. Đẩy một gia đình vào cảnh cùng khốn, tan nát, đau đớn, vô vọng, kéo theo hệ lụy vô cùng nặng nề không sao kể xiết. Nỗi oan tày trời đè lên vai họ, anh có biết điều đó?Anh cũng là con người, một chiến sỹ đấu tranh bảo vệ độc lập tự do, đem lại hạnh phúc cho nhân dân. Anh có thấu hiểu nỗi khổ của sự oan ức. Anh có đồng cảm xót thương nỗi đau đớn của đồng loại. Anh có cắn rứt lương tâm. Anh cũng có gia đình vợ con, bố mẹ già. Anh có hiểu áp lực tâm lý với một người mang tội giết người mà họ không làm, phải ngồi tù thay cho kẻ giết người đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, đang hú hý vợ đẹp con đàn.

Lưu nghe khách, im lặng thẫn thờ nhưng vẫn chối nguây nguẩy:

- Tôi không biết, không biết gì hết, tôi không giết người.

- Đêm 28 tết năm 1983 anh cùng Linh và những ai đi chơi?

- Khi đi chơi có 4 người, hai người kia về trước, tôi và Linh về sau, đi cùng với nhau.

- Anh gặp ai trên đường?

- Tôi gặp một người mang súng, sau gặp một ông già, vai vác cái nồi to, tay cầm đèn pin.

- Anh nói gì, làm gì với ông già?

-Tôi quát: Ông điên à, sao lại chiếu đèn pin vào mặt người ta, rồi khuơ tay, đá văng đèn pin. Do đường trơn, ông già ngã lăn, chiếc nồi đồng rơi tiếng vang như tiếng trống đồng.

- Ông già có nói gì ?

- Ông kêu gọi các con.

- Lúc đó Linh hay anh đi trước?

- Khi tôi xô xát với ông già, Linh đi trước. Một lát tôi chạy theo, các con ông già chạy sau.

- Anh chạy qua cổng nhà ông già bao nhiêu mét thì quay lại ném lựu đạn.

- Khoảng 100m, trời tối, lại lâu quá tôi nhớ không rõ.

- Tại sao trước đây anh không khai với công an ném lựu đạn.

- Tôi sợ.

- Anh ném lựu đạn có mục đích gì?

- Các con ông già cầm dao, gậy đuổi theo.

- Lúc chạy xuống phía dưới nhà ông già, anh có gặp ai?

- Tôi không thấy ai .

- Người đầu tiên anh gặp?

- Là Linh, em tôi.

- Linh bị đâm trước hay sau lúc anh ném lựu đạn?

- Linh bị đâm rồi tôi mới ném.

- Khi bị đâm nó nói gì?

- Em tôi kêu: “Anh Lưu ơi, em bị đâm”.

- Khi ấy, phía dưới nhà ông già chỉ có hai anh em?

- Vâng, ngoài ra không có ai.

Người khách rút trong cặp bản sơ đồ vụ án, trải rộng trước mặt Lưu.

- Như vậy khi xảy ra xô xát giữa anh và ông già. Linh đã chạy trước qua nhà ông già gần 100m, chờ anh ở đấy. Sau khi đá văng đèn pin của ông già, anh chạy đi. Ông già kêu con ra. Người con cả là Loan chạy ngược lên chỗ xảy ra xô xát. Lúy và Lượng chạy theo anh một đoạn rồi quay lại, dìu ông già vào nhà. Họ cách anh và Linh 100m. Họ không thể đâm Linh. Có đúng không?

- Dạ, dạ, Lưu tái mặt run rẩy, tay bám chặt cạnh bàn, chân muốn khuỵu xuống.

Người khách suy nghĩ một lúc để Lưu ngấm và hiểu sự việc rõ ràng, không thể chối cãi, mới giảng giải:

- Sự việc thế này. Khi chạy qua cổng nhà ông già, gặp Linh trong đêm tối, trời  cuối năm không nhìn rõ mặt người. Anh ngỡ con ông Hoành, không kịp suy nghĩ, anh rút dao đâm trúng ngực Linh. Sau khi đâm nhầm em, anh ném lựu đạn, tung hỏa mù, nhằm đánh lạc hướng cơ quan điều tra sau này, xóa dấu vết, giấu kín việc đâm em trai. Vì lúc đó không có ai ngoài hai anh em. Không có nhân chứng.

- Dạ, thưa anh, em công nhận không phải người nhà ông già đâm Linh.

- Chính là anh! – Người khách chiếu đôi mắt rực lửa đầy quyền uy vào Lưu.

- Dạ, đêm ấy nghe tin hai công nhân ở nông trường 3-2 bị ông Hoành giữ bò, họ dọa dẫm, có thể họ tưởng Linh con ông, có thể, em sẽ viết giấy đề nghị tha Lúy.

- Anh Lưu, anh mới nói một nửa sự thật, thêm một tội đổ oan người khác.Tôi nghiêm khắc cảnh cáo anh. Tôi biết tất cả. Đêm đó hai công nhân nông trường không có mặt. Họ có chứng cứ ngoại phạm. Anh có biết nói một nửa sự thật là nói dối. Anh luôn tìm cách đổ tội người khác. Lần trước những người điều tra không xem xét cụ thể, họ tin anh. Anh tưởng lần này người có chức trách làm sáng tỏ vụ án tin lời anh lần nữa. Có ai tin một người hai lần nói dối. Một sự thất tín vạn sự  người, tan nát một gia đình. Giờ anh đổ oan hai công nhân nông trường, hại hai người, làm tan nát hai gia đình, anh có biết hậu quả thế nào không? Anh càng chứa chất thêm tội ác. Anh sẽ bị đày xuống địa ngục. Bị bỏ vạc dầu sôi, linh hồn sẽ đau đớn cùng cực vì tội ác trên trần gian.

      Anh có thể thoát búa rìu luật pháp, không thoát búa rìu dư luận. Thoát  tòa án nhà nước, không thoát tòa án lương tâm. Linh hồn em trai oán hận anh, không được siêu thoát. Trong lòng anh lo sợ linh hồn em hiện về. Lúc tôi qua mộ em anh, thấy  cỏ mọc hoang vu, không ai chăm sóc. Anh sợ nhìn mộ em, linh hồn hiện diện. Anh cố tình lẩn tránh. Nhưng tôi tin ban đêm anh  đau khổ vì giữ kín tội ác trong lòng. Nỗi đau không thoát được. Như khối u trong người, đau đớn âm ỉ, không được chữa chạy, hằng đêm linh hồn em hiện về chất vấn anh, hỏi sao không chịu sám hối, đổ tội cho người khác. Linh hồn em vương vấn cõi trần không siêu thoát,anh nên suy nghĩ, nếu không hối không kịp. Các con anh gánh tội thay. Anh chết không nhắm mắt. Hôm nay anh mệt rồi, tôi thấy thần kinh anh căng thẳng,cứ nghỉ ngơi bình tĩnh suy nghĩ việc làm, tội của anh và những điều tôi  nói. Anh còn cơ hội làm lại. Anh còn trẻ, cuộc đời còn phía trước. Tôi sẽ trở lại một ngày gần đây. Bây giờ tôi phải  giải quyết một số việc quan trọng.

      Những đêm sau đó Lưu không ngủ được, dằn vặt đau đớn. Đêm đêm ác mộng hiện về, lời oán trách của người oan ức văng vẳng bên tai. Linh hồn em kêu khóc không được siêu thoát. Lưu chưa đánh mất lương tâm. Nếu lúc đó những người điều tra hỏi, Lưu nhận tội, không làm  oan người khác. Với tội vô ý giết nhầm em trai, Lưu bị phạt tù mấy năm. Giờ thụ án xong, ra trại, cuộc sống bình yên. Không ai bảo anh là kẻ giết người. Không bị dằn vặt đau khổ bao năm qua, tâm hồn thanh thản, lương tâm trong sạch, không mang tiếng làm oan người lương thiện, không đẩy một gia đình tan nát đau khổ, làm hại mấy số phận, dẫn tới bi kịch  cuộc đời những con người thật thà chất phác.


*


*       *



 

 

      Sau lần anh Túy đến chơi, tư tưởng tình cảm Thúy biến chuyển. Cô nhớ anh, những ngày anh đi vắng không ở tòa soạn, cô  thấy trống vắng, mong anh trở về,  nhìn thấy anh cô đỡ nhớ. Từ khi biết gia đình anh không hạnh phúc, cô thương anh nhiều. Người tốt như anh lại bất hạnh, ông trời có công bằng? Cô không hiểu vợ anh có một người chồng tốt lại bồ bịch, ảnh hưởng hạnh phúc gia đình, con cái, làm anh đau khổ. Con người có voi đòi tiên. “Thả mồi bắt bóng”. Cô có chồng như anh, sẽ gìn giữ hạnh phúc. Nếu gia đình anh tan vỡ thì sao nhỉ? Cô bỗng đỏ bừng mặt, hai má nóng ran khi ý nghĩ thầm kín vụt đến. Có lúc cô rình nhìn anh từ xa, hôm cố tình gặp chào và mỉm cười với anh.Anh có vợ con, quan tâm cô  chi.              Anh coi cô là em gái, tình cảm của anh chỉ có vậy. Cô  khao khát nhớ nhung, khi biết vợ chồng anh ly thân, anh sống một mình phải tự lo sinh hoạt cá nhân hàng ngày. Cô muốn giúp đỡ anh một số công việc nội trợ nhưng  ngại, sợ người ta dị nghị nên không dám, cô sợ anh và mọi người hiểu lầm, tìm cách gần gũi anh, sợ vợ anh nghi ngờ. Tình cảm  cô giấu kín trong lòng. Những lần ở gần anh, cô thổn thức trái tim đập loạn xạ, phải tỏ ra thờ ơ lãnh đạm, nếu anh không có vợ, cô sẽ thổ lộ, đằng này, cô  bối rối, không chế ngự được cảm xúc dâng trào. Cô không biết muốn gì? Cô nghĩ  do anh giúp đỡ, cô biết ơn nên xúc động khi nghĩ đến anh. Cô chưa yêu bao giờ, dù  ngoài hai mươi tuổi. Tâm hồn cô trong sáng, trái tim chưa có hình bong,cô tự hỏi, có yêu anh không nhỉ? Giả dụ anh chưa có vợ, hoặc gia đình anh tan vỡ, cô có thể yêu anh? Có xứng đáng với anh, cô là em kẻ mang tội giết người. Gia đình cô có xứng với anh. Lý lịch gia đình cô có ảnh hưởng sự nghiệp của anh nếu yêu anh, lấy anh. Cô lo lắng, nếu yêu anh, có dẫn đến bi kịch. Khi lần đầu tiên anh chú ý,  trái tim cô  rung động, thổn thức. Cái lần đến chơi khi anh trai cô đi tù, anh hỏi thăm việc học hành, anh quay đầu nhìn cô, hai ánh mắt va chạm như hai luồng điện, ngón tay anh chạm tay cô, cô thấy khác lạ, cô bị sức hút mãnh liệt từ anh, dự cảm  có điều bí ẩn tác động cuộc đời cô, ánh mắt anh nhìn cô khác những lúc trước. Trước đây khi anh và anh Lúy thân nhau, anh đến nhà chơi, không để ý cô, cô cũng không để ý anh vì cô còn bé, mới hơn mười tuổi. Lần đó cô đã 18 tuổi, là một thiếu nữ trưởng thành, như một bông hoa hứa hẹn nhiều hương sắc. Cô nghĩ chỉ là xao xuyến của tuổi mới lớn, khi người khác giới chú ý đến mình. Cảm giác rung động qua nhanh. Lúc đó gia đình cô đang gặp nạn nên rất buồn. Rồi anh xin cho cô về tòa báo. Anh cùng cô đi thăm anh trai, cơ thể hai người đụng chạm, lưng anh chạm vào đầu vú căng cứng mới phát triển làm cô rung động như có bàn tay sờ nắn, cô đỏ bừng hai má. Lúc đó cô có cảm giác rất lạ. Cô nghĩ người đàn ông này sẽ ảnh hưởng cuộc đời cô, nhưng nó thế nào, cô chưa thể hình dung, nó ở mãi trong tầng sâu vô thức của con người, là linh cảm kỳ diệu của tâm hồn con người...những ngày làm việc cùng cơ quan, cô  nhớ nhung, khi anh mỉm cười cô đứng tim. Lần anh đến chơi, cô lúng túng bối rối, may  đêm tối anh không nhìn thấy. Cô thương anh gia đình lục đục, vợ anh bị tình địch đánh ghen gây tai tiếng làm anh đau đớn.              Cô thấy  mình đau đớn vì sự phản bội, cô thương anh rất nhiều, lo hạnh phúc gia đình anh tan vỡ, nhưng cô lại hy vọng điều gì mơ hồ, tình cảm cô mâu thuẫn.

        Một thời gian sau cô biết yêu anh, một tình yêu đơn phương, cô phải đè nén, giấu kín trong lòng không bộc lộ ra. Cô biết anh không thể đáp lại tình yêu của cô. Có nhiều người muốn đến với cô, cô khép lòng, cô tự nhủ trái tim đã trao cho người khác. Cô không thể yêu ai. Do hoàn cảnh gia đình cô không thể, có thể sau này, hiện tại chưa thể, cô sống khép kín như nữ tu, không chơi bời giao du cả bạn gái. Cô không muốn ai biết nỗi đau, oan ức của gia đình, họ coi thường, cô không muốn chia sẻ. Bố mẹ biết tâm sự con gái không dám nhắc nhở chuyện chồng con. Chuyện yêu đương tìm hiểu cũng không, vì họ có bài học anh trai cô bị gia đình người yêu ruồng rẫy, lảng tránh khi gia đình gặp nạn. Họ xúc phạm gia đình cô.             Ông Hoành không muốn quan hệ với ai, nếu con gái có người yêu, khi biết hoàn cảnh gia đình lại chê bai, không chịu nổi, ông hy vọng con trai được giải oan, gia đình trở lại bình thường như trước kia. Mọi sự  trở lại bình thường. Còn bây giờ, gia đình đang thế yếu. Các con lép vế khi quan hệ với người khác.Thúy nhận thức như vậy nên khép lòng, chờ đợi sự thay đổi, anh cô được giải oan, cô có thể ngẩng cao đầu, quan hệ bình đẳng với mọi người, cô muốn thế,  trái tim cưỡng lại. Cô chỉ yêu thầm, không bộc lộ, mới hai mươi tuổi, hy vọng điều kỳ diệu đến với gia đình, cá nhân cô.


 


*


*       *

       Mấy tháng sau, người khách lạ trở lại nhà Lưu, thái độ nghiêm nghị, đưa Lưu bức thư ngỏ. Lưu run run mở thư đọc chăm chú. Người khách bình thản ngồi chờ Lưu đọc thư, theo dõi diễn biến trên mặt anh ta, lúc tái xanh, lúc đỏ lừ.

Bức thư viết:

 “Trại giam 28 tết...

       Anh Lưu đáng trách và đáng thương, tròn ba năm, ba lần tôi định viết thư về thăm gia đình anh. Ba lần muốn gửi đến hương hồn em anh những lời tâm niệm chân tình. Đêm nay, ngày giỗ em anh, qua những dòng chữ này, tôi thành tâm chia buồn. Lời đầu tiên, xin chúc sức khỏe gia  đình, năm mới làm ăn phát đạt, xin cầu nguyện trước vong hồn em anh. Tôi biết gia đình, họ hàng dòng tộc anh coi tôi là kẻ thủ ác. Tuy không ai nhìn thấy, nhưng có trời biết, đất biết, anh biết, linh hồn em anh biết, tôi không giết người, trời đất chứng giám lòng thành của tôi, anh và những người cầm cán cân công lý khoác cho tội giết người và đang thụ án. Nhưng tôi không giết người, đó là  khẳng định chân lý. Chân lý chỉ một, trời cao xanh thấy hết. “Sát nhân giả tử”, ai giết người, phải đền tội. Dù sớm hay muộn, dù bị kết án hay không, lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt. Ai có tội bị trời trừng phạt.

       Anh Lưu ạ, cứ ngày này tôi không ngủ được. Khi em anh còn sống, tôi chưa một lần gặp mặt. Thế mà ngày này hàng năm, em anh hiện về rõ ràng. Khóc lóc kể lể với tôi. Nói tại sao phải chết? Nó còn rất trẻ, chưa hưởng thụ cuộc đời cha mẹ, trời đất cho. Nó trách anh rất nhiều, nói nó chết do anh. Thế mà chuyện hương khói anh không quan tâm chu tất, mồ cỏ dại mọc hoang vu, không người chăm sóc. Nó lạnh lẽo và cô đơn, nói anh chỉ biết hú hí vợ đẹp con đàn. Sống trên sự đau khổ của người khác. Anh không có lương tâm con người,không bằng loài cầm thú, dám làm, không dám chịu. Anh là kẻ tiểu nhân bỉ ổi. Không đáng mặt đàn ông, phần tôi,  hận anh nhiều, anh đẩy tôi vào cảnh ngộ oan trái. Anh hãy bình tâm suy nghĩ việc làm của mình. Tôi mấy năm sống trong tù vì sự vu khống của anh và những kẻ nắm chức quyền, anh cũng có gia đình vợ con, cũng làm cha hai đứa trẻ. Anh  biết thế nào khi đứa trẻ thiếu bàn tay chăm sóc của người cha. Công cha như núi Thái Sơn. Anh có hiểu người xưa nói. Anh có xứng làm cha  con anh, khi anh cướp  cha  đứa trẻ khác. Con anh lớn lên có kính trọng anh với tư cách người cha. Vợ anh có coi anh là người chồng mẫu mực, khi  đưa người khác vào cảnh mất chồng, cũng là phụ nữ, họ hiểu thế nào khi người chồng yêu quý phải chịu tù oan do người khác đem lại. Khi biết sự thật, vợ con khinh bỉ anh ích kỷ, tàn ác, có tội không nhận, lại đẩy cho người khác, khiến vợ con người khác mất chồng mất cha. Có người nào  cam tâm sống sung sướng hạnh phúc trên sự đau khổ của người khác. Loài cầm thú còn biết thương yêu đồng loại. Anh là người lính của quân đội anh hùng, vì nhân dân phục vụ. Một quân nhân cách mạng có thành tích trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, Tổ quốc và nhân dân khen thưởng anh vì những thành tích đó. Anh làm hoen ố danh dự người lính. Có lúc nào anh ngửa mặt nhìn tấm giấy khen, bằng khen, huy chương anh treo trên tường,tự hỏi có xứng đáng với những cái đó? Thật lòng tôi căm thù anh. Nhiều lần tôi nghĩ phải rửa mối thù  bằng máu, nhưng nghĩ thù hận trả bằng thù hận, thù hận càng chồng chất. Máu trả bằng máu, máu càng chảy. Cuộc sống con người quý nhất trên đời, không ai có quyền cướp của người khác, có ngày anh sẽ nghĩ lại khi lương tâm cắn rứt. Nếu kéo dài sự đau khổ của tôi, hậu quả anh gánh càng nặng. Hối hận không kịp, anh phải biết rằng chưa bao giờ kẻ giết người thoát tội. Sớm hay muộn tội ác sẽ bị phanh phui. Luật đời là vậy, vì oan hồn người chết sẽ chỉ ra kẻ giết người.

      Linh hồn con người rất trung thực, ngay thẳng, công bằng, chính trực bất vị thân, không che chắn cho ai, thế giới linh hồn bình đẳng, trong sáng, vô tư, không thiên vị, rẻ rúng ai, trước sau anh phải gánh chịu.Vì anh giết người, dù  không cố ý. Do đêm tối, nhầm lẫn, người bị hại là em anh, mới nói anh không cố ý. Nếu người khác chết, anh phạm tội cố ý giết người.Tôi khuyên anh nói ra sự thật che đậy bấy lâu, chỉ có sự thật và sự thật giải thoát cho anh gánh nặng trong lòng.Tội của anh vơi nhẹ, lương tâm thanh thản, anh vui vẻ sống nốt quãng đời còn lại bên con cháu, ăn ngon ngủ yên, con cháu anh tránh được tai họa trời giáng bất cứ lúc nào. Anh không phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ từng giờ, từng ngày, tâm hồn anh không một ngày yên ổn khi  chưa nói ra sự thật đắng cay trong lòng.

      Anh Lưu ạ, như anh rõ, tối hôm xảy ra sự việc, tôi không nhìn thấy bóng dáng anh em anh, gia đình tôi không biết anh. Chính anh gây sự với cha tôi, vì ông vô tình chiếu đèn pin vào anh. Trời tối, cha tôi không chủ ý. “Kính lão đắc thọ”. Anh là người lính quân đội nhân dân anh hùng. Chỉ đáng tuổi con cháu, anh đá cha tôi ngã rồi bỏ chạy. Anh ném lựu đạn vào nhà tôi. Thêm  tội tàng trữ và sử dụng vũ khí trái phép, quân đội không dạy anh làm việc đó, lựu đạn để tiêu diệt kẻ thù dân tộc, đất nước, không phải để  ném vào nhân dân.

       Trong lúc anh chủ định chém người khác, không ngờ đâm chính em trai, đó là quả báo, gậy ông đập lưng ông, anh lợi dụng sự dốt nát của những người điều tra làm án, vu khống gia đình tôi. Đẩy tội cho người khác. Đó là việc làm đê tiện đểu cáng thấp hèn của kẻ tiểu nhân bỉ ổi.Những người điều tra  tin lời khai một phía. Không xem xét kỹ.Vô trách nhiệm, quan liêu cửa quyền, cố buộc tội gia đình tôi bằng mọi cách, lấy thành tích.            Cái bệnh cố hữu tồn tại dai dẳng bao nhiêu năm...vì sợ cha  chết trong tù, tôi nhẫn nhục chịu đựng. Họ cố tình ép cung, mớm cung, dùng cực hình với cha con tôi. Tôi cân nhắc mọi lẽ thiệt hơn, chọn cách thiệt hại ít nhất cho gia đình. Cứu cha già thoát tù, trời xanh thấu lòng tôi. “Công cha như núi Thái Sơn”.Tôi chưa  báo hiếu cha nuôi tôi ăn học thành người.

        Gia đình tôi đang khiếu nại các cơ quan công quyền. Với luồng gió đổi mới của Đảng và nhà nước, những việc làm sai trái trước đây sẽ được xem xét giải quyết, theo tinh thần nói thẳng, nói thật, ở ngoài  anh biết rõ, tôi mong anh cẩn thận suy nghĩ, sao đúng lương tâm con người. Người đời nói: Oan hồn, hồn hiện. Anh có thể che giấu được vài năm, cái kim trong bọc lâu ngày lòi ra. Xưa nay có kẻ ác nào thoát khỏi trừng phạt, không cách này thì cách khác.

        Tôi tin anh thành khẩn khai sự thật, do anh không cố ý. Người bị hại, em ruột anh, bố anh xin bãi nại, anh sẽ được khoan hồng. Dù sao người cũng chết rồi, nấm mồ xanh cỏ. Bố mẹ, gia đình không có lý do bắt anh chịu tội, nói thật, tôi suy nghĩ đắn đo cân nhắc rất nhiều. Nếu không tôi trốn về giết anh và vợ con rửa hận. Nhiều người bạn tù biết tôi bị oan ức, anh là kẻ gây tội, giết người, không nhận tội. Họ đòi xử anh. Tôi phải can ngăn, không nên gây thù chuốc oán, cuối cùng chúc anh và gia đình sang năm mới gặp nhiều may mắn, mong tối nay  gặp linh hồn em anh, nó cho tôi nhiều tin vui.


Nguyễn Sĩ Lúy”

      Đọc xong thư, Lưu sụt sịt mắt đỏ hoe, đầu gục xuống rã rưỡi, không đợi anh ta ngẩng đầu, người khách lạ nói tiếp:

- Nếu thăm gia đình ông Hoành, chứng kiến nỗi đau khổ, oan trái  do anh gây ra, mấy năm sống trong dằn vặt đau khổ do đâm nhầm em, làm oan người vô tội anh sẽ ân hận. Anh không là người duy nhất có tội trong vụ oan trái.  Những người ép cung Lúy, không điều tra kỹ, làm sai luật pháp, gánh một phần trách nhiệm, họ dùng quyền lực làm oan người dân là có tội. Anh tự thú, pháp luật giảm nhẹ tội cho anh.

      Người khách lạ đứng dậy, thắp nén nhang thờ Linh, nhẹ nhàng đến bên cạnh Lưu:

- Trước pháp luật và trước vong linh em trai, anh hãy can đảm nói sự thật...

Thời gian như đứng lại, bỗng Lưu ngẩng đầu, nghẹn ngào:

- Vâng… chính tôi... dẫn đến cái chết …tôi xin nhận tội và khai báo.

Nói xong, như trút gánh nặng, Lưu gục xuống khóc nức nở. Sự thật chôn trong long giờ nói ra, như khối ung nhọt  cắt bỏ. Những giọt nước mắt  nén  bao ngày, tràn  như suối gột rửa hết bụi bẩn tích tụ.

Người khách an ủi động viên anh ta:

- Trong giờ phút này, anh là người dũng cảm, các con anh sẽ rất tự hào, có người cha như anh.

Trước sự chứng kiến của người khách lạ và Chủ tịch UBND xã Nghĩa Xương, Bùi Văn Lưu viết hai bản tự thú. Sau khi cảm ơn Chủ tịch xã, người khách nói với Lưu:

- Anh thấy tư cách, tác phong làm việc của tôi thế nào?

- Thưa anh, tôi thấy tư cách ôn hòa, dịu dàng đúng mực có tình có lý, tôn trọng người khác, không đe dọa hay bức bách như một số người có quyền lực trong tay. Người khách bắt tay Chủ tịch xã và Lưu, vỗ vai thân mật:

- Tạm biệt, anh yên tâm về nhà nghỉ không phải lo lắng, việc đâu có đó. Cấp trên xét xử đúng người đúng tội, chiếu cố sự chân thành của anh. Nạn nhân  là thân nhân anh, không phải người ngoài. Anh cũng  là nạn nhân của sự nhầm lẫn do đêm tối. Anh không có động cơ giết em trai. Đó là một vụ án hy hữu.

      Anh  cải tạo một thời gian, tâm hồn thanh thản, lương tâm khỏi áy náy, như đi lao động xa nhà, anh còn trẻ, tương lai  phía trước. Sau này, anh sẽ hiểu khi từng trải việc đời, anh sẽ thấy không gì đau khổ hơn lương tâm cắn dứt dằn vặt cả  đời. Cắt đi cái ung nhọt, đau một lúc nhưng bình yên mãi. Linh hồn em anh  siêu thoát về cõi vĩnh hằng, cho tôi gửi lời chúc sức khỏe ông cụ, chị và các cháu.

      Dứt lời, người khách lạ ra đường quốc lộ, vừa lúc có chiếc xe  tới, anh vẫy tay. Chiếc xe dừng lại. Anh thì thầm với người tài xế, bình tĩnh lên xe ngồi bên cạnh. Mọi người nhìn theo, thấy cung cách, dáng đi đàng hoàng, chững chạc, đôi mắt chân tình sắc sảo của người khách, có ai nói: “Đúng là công an mật”.


*


*        *



 

     

 

       Hết giờ làm việc, mọi người về hết, Thúy vẫn loay hoay với đống tài liệu ngổn ngang. Cố làm cho xong để mai các phòng ban nhận đủ công văn giấy tờ cần thiết.

    Trời mùa thu se lạnh, chỉ phong phanh chiếc áo sơ mi, người nổi da gà. Không gian im lặng, Thúy chổng mông cúi xuống giấy tờ, có người bước vào cô không biết. Đó là Trưởng phòng hành chính, người to ngang, mặt ngắn, cằm bạnh, môi dày dâm dục. Anh hay nhìn cô  vẻ ham muốn thèm khát, Thúy biết, cố tránh… Anh hay bỡn cợt ỡm ờ  ghẹo cô. Có dịp đi ngang, hích tay vào ngực, ve vảy đánh vào mông cô. Cô lờ đi không dám phản ứng, sợ anh ta gây khó khăn trong công việc. Anh ta là sếp trực tiếp của cô, gần bốn mươi, vợ con đàng hoàng, nhà ngay thị xã. Nhiều lần rủ đi chơi, cô khéo léo từ chối, thoái thác lúc bận, lúc mệt, nhức đầu, có lúc anh ta tỉ tê nói chuyện, hỏi thăm tỏ ra quan tâm săn sóc, cô biết anh ta muốn gì, im lặng không tiếp, mặc anh ta nói một mình, chán thì thôi, cô không ghét anh ta, không để xảy ra việc gì, có lần anh ta nắm cổ tay, cô khéo léo gỡ ra, nói năng nhẹ nhàng tế nhị. Đôi lúc cười tình, mong anh ta không làm  khó.

     Hôm nay, thấy anh ta vào phòng, mọi người xung quanh về hết, cô lo lắng hoảng hốt. Anh ta bước vào tiện tay khép cửa lại, nháy mắt với cô.

- Để anh giúp một tay.

- Kệ em. Xong ngay  mà.

       Trong lúc không để ý, từ sau anh ôm chầm lấy cô. Cô giãy giụa trong vòng tay cứng như thép,  không dám kêu. Cô hiểu thân phận mình. Cố trườn khỏi anh ta không được. Anh ta lần cởi cúc áo ngoài, cô cố nín nhịn nghiến răng giằng ra. Đúng lúc anh ta định cởi áo ngực cô thì có tiếng hét:

- Buông  cô ấy ra!

     Nghe có người phá đám, mắt anh ta long lên sòng sọc hằn tia máu, ngoái ra cửa xem ai. Nhìn thấy Tuý anh ta buông cô, lủi mất. Thúy  cài cúc áo, ôm chầm lấy Túy khóc như cha chết. Túy phải vỗ về, nước mắt cô thấm ướt  áo anh. Thúy úp mặt vào ngực anh, áp bộ ngực êm dịu, anh vội nhìn quanh, sợ có người nhìn thấy hiểu lầm. Không gian yên tĩnh, hoàng hôn sắp tắt, bầu trời một màu vàng tuyệt đẹp quyến rũ, anh đỡ Thúy ngồi xuống ghế, cô cứ níu cánh tay anh không muốn rời, ngước cặp mắt mở to hết cỡ nhìn anh dịu dàng  say đắm, anh nhìn vào mắt cô thấy cả  bầu trời mùa thu vàng trong đó, anh như mê man, bồng bềnh, đắm chìm, chợt bừng tỉnh khi tiếng ô tô ngoài đường vọng vào. Anh lấy khăn lau  nước mắt cho cô. Hỏi sự việc xảy ra. Thúy hỏi anh sao biết mà đến kịp. Do lúc giằng co, chiếc ghế đổ phát ra tiếng động, anh ở tầng trên nghe, tưởng trộm cắp lò dò xuống đúng lúc tay Trưởng phòng sắp sờ vào ngực cô. May anh đến kịp, tay Trưởng phòng tưởng không có ai, chỉ mình cô, hắn để ý thấy cô chưa về, chờ mọi người về hết định giở trò, nhưng không ngờ, Túy khuyên cô từ nay không nên ở lại khi mọi người về hết. Công việc, hôm sau làm tiếp, không phải cố, việc cơ quan. Năm rộng tháng dài.  Cần đề phòng.

      Anh khuyên Thúy không nói với ai sự việc xảy ra. Thúy gật đầu. Cô thu dọn giấy tờ, khóa cửa văn phòng về đến chỗ ở, cô bàng hoàng mãi, thổn thức nhớ lại lúc áp vào ngực Túy, cảm xúc gần gũi cơ thể anh, một cảm giác đê mê, an toàn dễ chịu, cô an tâm được che chở. Khi ngực anh áp vào ngực cô nén cặp vũ nảy nở xuống, cô xúc động vô cùng, tim thổn thức, cô muốn thế mãi, giữ mãi cảm giác, ước gì được ôm anh mãi. Cả đêm nghĩ về anh, nằm mơ thấy anh. Sự việc bất ngờ đem lại cho cô cảm giác hạnh phúc, không ngờ tình thế  thay đổi nhanh thế. Lúc đầu bị tay Trưởng phòng, cô tức  như điên, cố kìm nén, máu  sôi lên. Nhưng đến lúc ôm anh Túy cô thấy êm dịu, cơn nóng giận biến mất. Chỉ còn tình cảm âu yếm.

     Suýt nữa bị làm nhục, được gần gũi anh, cô khao khát  từ lâu, được áp vào bộ ngực vạm vỡ của anh, cô không muốn rời, nếu anh không gỡ cô ra. Anh đang cô đơn, buồn rầu về gia đình. Nếu anh có ham muốn, cô sẽ, nhưng anh chỉ coi cô như em gái. Vợ chồng anh ly thân, chưa ly hôn. Anh chưa là con người tự do, anh không phải loại lợi dụng, anh cảm tình thương xót cô. Cô là em bạn anh đang gặp nạn. Người ta nghĩ  anh lợi dụng cô trong lúc khó khăn. Cô yêu anh từ lâu, nhưng  anh có vợ, dù họ ly thân, vẫn vợ chồng hợp pháp. Cô biết vợ anh đòi li dị. Cô sợ bị coi là tác nhân đẩy họ li dị. Cô nghĩ nếu họ ly hôn, cô có cơ hội không nhỉ? Anh có yêu cô? Hoàn cảnh cô, gia đình cô, có xứng với anh. Cô nghĩ nếu gia đình không gặp nạn, chẳng có vấn đề gì. Anh lớn hơn cô mười tuổi, không còn trai tân. Cô trẻ trung xinh đẹp, xứng với anh. Nếu anh không yêu cô, cô đau khổ, nhìn ánh mắt âu yếm, cô hy vọng. Lúc nép vào ngực anh, cô yên tâm. Anh là bờ vai vững chãi để cô dựa. Cô hy vọng và chờ đợi. Cô không có ý định cướp chồng người khác. Tại gia đình anh tan vỡ, vợ anh không đem lại hạnh phúc, cô sẽ đem lại cho anh, vợ anh không biết giữ gìn thứ có trong tay. Lại thả mồi bắt bóng nếu muốn, cô có thể đẩy vợ chồng anh nhanh chóng ly hôn. Cô nghĩ không nên, làm thế anh biết, sẽ không yêu cô, chấp nhận cô, cứ để sự việc xảy ra tự nhiên.

      Sau khi về phòng, Túy suy nghĩ nhiều về cô và sự việc xảy ra. Sao cô  ôm riết lấy anh không muốn rời, anh thấy không được tự nhiên. Lúc cô mới đến làm việc, anh thấy một cô gái xinh đẹp trẻ trung đầy sức sống, nhưng  khép mình.  Cô không yêu đương, tìm hiểu, chơi bời, như những cô gái cùng trang lứa. Có nhiều người quan tâm để ý, muốn tìm hiểu để xây dựng hạnh phúc, cô  lảng tránh hết. Hay mặc cảm hoàn cảnh gia đình, lý lịch, hay lý do nào anh không biết.  Anh  rất lạ, liệu có vấn đề gì? Trở ngại cơ thể, hay tâm sinh lý. Anh thấy bí hiểm, khó giải thích. Khi áp vào ngực  cô rất xúc động, tim đập mạnh, thổn thức. Cặp vú mềm mại áp vào ngực truyền hơi ấm sang anh, rất dễ chịu, cảm giác lan tràn khắp người. Anh không phải chàng trai mới lớn, có vợ con, từng trải nhiều, anh vẫn thấy xúc động. Có điều  khó nói, cảm nhận cô và anh có sự hòa hợp trong tâm hồn, tình cảm. Anh thoáng nghĩ hay là sự việc xảy ra bất ngờ quá. Anh muốn cho thằng cha đểu cáng bài học, sợ ảnh hưởng đến cô nên bỏ qua.               Đàn ông ai không ham muốn con gái trẻ trung xinh đẹp. Phải biết kiềm chế, có lòng tự trọng. Giữ thể diện, bây giờ người ta bồ bịch tùm lum, mỡ để miệng mèo, sợ hắn giở trò với cô anh phải dọa, cho hắn sợ không dám, nếu xảy ra việc gì, anh ân hận. Không biết ăn nói thế nào với chú Hoành và Lúy. Họ tin tưởng giao cô cho anh,  anh phải quan tâm, săn sóc bảo vệ, nghĩ về cô, hình ảnh tươi mát, chập chờn trong giấc ngủ nhiều mộng mị. Việc gia đình gây cho anh nhiều suy nghĩ. Có thể không giữ được, anh còn trẻ, sẽ làm lại cuộc đời, anh thương đứa con gái,chờ ít nữa xem sao. Nếu vợ anh không thay đổi, anh chấp nhận chia tay. Nhiều người nói anh hiền quá. Biết làm thế nào? Non sông dễ cải, bản tính khó dời.              Số phận đã vậy, vì thương con, không anh bỏ lâu rồi, từ từ xem thế nào. Anh biết mình có phần trách nhiệm. Do bận công việc không quan tâm đến cô ta, kinh tế khó khăn, đồng lương eo hẹp. Một phóng viên quèn, nghèo hèn, biết làm thế nào? Ai cũng khó khăn, không  riêng  gia đình anh, so với người nông dân mình còn khá hơn, nhất là vùng sâu, vùng xa. Anh đi nhiều nên hiểu, vợ anh chỉ sống ở phố xá không biết. Con người ta phải bằng lòng với số phận. Có voi đòi tiên, đứng núi này trông núi nọ. Biết khi nào thỏa mãn ham muốn, lòng tham của con người không đáy.                   Đọc sách nhiều, anh hiểu. Anh không có tham vọng lớn. Anh muốn cống hiến cho sự nghiệp, Tổ quốc và nhân dân, muốn sống lương thiện, khó lắm thay. Anh biết từ ngày mở cửa, kinh tế bung ra, tình trạng làm ăn buôn bán chụp giật xảy ra khắp nơi. Người tranh mua tranh bán, giành giật nhau, dùng mọi thủ đoạn lừa bịp, nhờ đó một số người giàu lên nhanh chóng, có của ăn của để. Trong khi đa số vẫn nghèo, khó khăn thiếu thốn.

          Lúc đầu nghe đổi mới, mở cửa thay đổi cơ chế làm ăn. Nhiều người ảo vọng tưởng thay đổi đến nơi, giàu có đến ngay, của cải hàng hóa của thế giới tư bản tràn vào tha hồ mà dùng. Không hiểu rằng thay đổi cơ chế nhưng vẫn con người, vật tư nguyên liệu máy móc ấy, làm sao phát triển nhanh dược. Chủ nghĩa Tư bản chả cho không. Người giàu không cho ai, ai cũng tự phải kiếm  ăn. Đất nước xã hội cũng thế. Cái gì cũng từng bước, từ từ, sao đốt cháy giai đoạn? Sau vài năm, nhiều người vỡ lẽ, vỡ mộng. Thói quen tư duy cũ kỹ, bảo thủ lạc hậu, thay đổi một sớm một chiều sao được. Phải vài chục năm mới có sự phát triển, kinh tế từng bước đi lên, đời sống dần cải thiện, cứ tưởng thay đổi cơ chế sẽ giàu có sung sướng ngay. Còn lâu nhé. Nhà báo tiếp xúc nhiều thông tin, hiểu biết nhanh, Túy hiểu phát triển kinh tế không đơn giản, do đụng chạm quyền lợi, những người bảo thủ phá và kìm hãm vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, phe phái.


 


 


***


 

(CÒN NỮA)

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước