TIỂU THUYẾT :VỤ ÁN HAI NGÀN NGÀY OAN TRÁI-4 [Tiểu thuyết]

Thứ sáu - 11/09/2015 22:46

              4- Lại nói chuyện ông Hoành mấy lần ra Hà Nội khiếu nại oan ức cho con trai. Thời gian trôi  biền biệt. Lời hứa hẹn của các ban ngành rơi tõm vào khoảng không vô định, nhưng ông không nản. Ngà...

 

 

 

  

     4- Lại nói chuyện ông Hoành mấy lần ra Hà Nội khiếu nại oan ức cho con trai. Thời gian trôi  biền biệt. Lời hứa hẹn của các ban ngành rơi tõm vào khoảng không vô định, nhưng ông không nản. Ngày qua, tháng lại, hết năm này sang năm khác, thu qua, đông tới, xuân về , hè đến, nắng mưa, rét mướt, trời nắng như đổ lửa, rét căm căm da thịt, hình ảnh ông già kêu oan với chiếc xà cột đựng giấy tờ, công văn, bản án, quyết định, thư trả lời chuyển đơn, ngày càng bổ sung đầy ắp. Gói gạo rang, bi đông nước, trở nên quen thuộc với một số người buôn bán trên chuyến tàu ra Hà Nội.        Một số người biết chuyện ông Hoành “oan trái”, gọi “ ông già đi kiện”. Trông thấy ông họ hồ hởi hỏi:

 - Tội nghiệp bố già, không hiểu các cơ quan công quyền làm ăn thế nào? Để người dân theo kiện chồn chân mỏi gối đến bao giờ?

      Có người thông cảm, giúi cho ông vài đồng, cái bánh mỳ, củ khoai lang với lòng thương cảm vô bờ. Con người oan ức mới đến cửa quan. Bao đời nay vẫn thế.“Một ngày tù nghìn thu ở ngoài”, những người cầm cán cân công lý sao không thấu hiểu nỗi khổ của dân đen nhỉ? Cán bộ là “đầy tớ” của nhân dân. Bác Hồ răn dạy thế. Oan có đầu, nợ có chủ. Có oan phải kêu, kêu trời không thấu, kêu đất không hay.

     Bước sang năm 1986, Lúy đi tù hơn hai năm, cũng thời gian ông Hoành  khiếu nại. Đất nước có sự chuyển biến, cơ chế quan liêu bao cấp tỏ ra kém hiệu quả trong mọi hoạt động xã hội. Cơ chế xin cho và tư tưởng ỷ lại vào cấp trên ảnh hưởng  mọi hoạt động và sinh hoạt người dân nhiều tầng lớp. Tác động của cải cách mở cửa Trung Quốc, cải tổ Liên Xô, biến động xã hội Đông Âu, ảnh hưởng  nước ta. Không khí dân chủ, đòi “Đổi mới tư duy” tràn vào. Người dân bàn tán cởi mở nhiều vấn đề. Các hoạt động kinh tế, sản xuất, xây dựng, tư pháp đòi thay đổi cách nghĩ cách làm hiệu quả thiết thực đem lại lợi ích toàn xã hội.

     Thúy công tác ở tờ báo, sau thời gian hợp đồng được anh Túy hết lòng nhờ bạn bè, người quen giúp đỡ. Anh bảo đảm lý lịch cho Thúy, giúp cô vào biên chế chính thức, cô làm việc ở bộ phận hành chính văn phòng. Có điều kiện tiếp xúc nhiều nguồn tin, học hỏi thêm. Cô cảm nhận luồng gió mới tràn vào, về nói với bố và các anh có thể hy vọng sự đổi thay trong cơ chế làm việc và giải quyết các tồn đọng xã hội, các ngành, các cấp trong những năm qua.Gia đình ông Hoành hy vọng việc giải quyết oan sai có bước tiến mới, hy vọng Lúy được minh oan sớm ra tù, trở về gia đình.

      Tuy nhiên, hy vọng là một việc, thực tế lại khác. Lý luận bao giờ cũng đi trước một bước, thực tiễn cuộc sống đi sau và chậm hơn nhiều. Việc giải quyết oan sai không đơn giản nhanh chóng như gia đình mong đợi. Các cơ quan giải quyết khiếu tố của dân chưa có biến chuyển đáng kể. Vẫn những bệnh thâm căn cố đế, quan liêu, cửa quyền, hống hách, hạch sách người dân của những người nắm trong tay quyền lực, quyền sinh sát, án “oan sai” vẫn xảy ra nhiều,  sửa sai càng ỳ ạch, chậm trễ, không có hiệu quả. Rồi luật chồng chéo luật, quyết định nọ chống quyết định kia. Văn bản dưới luật nhiều không đếm xuể. Vận dụng máy móc, thô thiển, tùy tiện theo chủ quan mỗi ngành, mỗi người, chưa có tình có lý. Ông Hoành vẫn kiên trì khiếu nại hy vọng được giải quyết nhanh. Cán bộ tiếp dân nhiệt tình chu đáo hơn, không kẻ cả, hoạnh họe như trước. Nhưng vẫn những lời hứa hẹn trên trời, dưới biển, chưa có hiệu quả thiết thực. Người đi khiếu kiện ngày càng đông, gặp nhau chan chát trên tàu xe, bến bãi, các văn phòng cơ quan tư pháp, Chính phủ, Quốc hội, ngày một nhiều. Có nơi đông như họp chợ, kẻ đứng người ngồi đến từ mọi miền đất nước, đủ các hạng, có ông già 80 tuổi con cháu phải đưa đi, có bà già chống gậy đi kiện con dâu cướp nhà, cướp đất đuổi mẹ ra đường, con trai sợ vợ chẳng dám hé răng. Có người đi kiện bố mẹ đòi chia nhà đất, kiện chính quyền tham ô công quỹ, người dân tranh giành nhau lối đi, anh em tranh giành nhau nhà đất bố mẹ để lại, đánh chửi nhau, giết nhau, cạn tàu ráo máng, chỉ nghĩ đến quyền lợi không tình nghĩa máu mủ ruột thịt. Quyền lợi vật chất làm con người tối mắt, không còn luân thường đạo lý, đạo đức xã hội xuống cấp nghiêm trọng, con người mua bán chụp giật lừa đảo nhau, không có liêm sỉ.             

       Nhiều người ở xa, mang chăn chiếu ngủ ngoài vườn hoa Mai Xuân Thưởng, trước cửa văn phòng tiếp dân của Chính phủ, văn phòng Quốc hội, Trung ương  Đảng, họ kêu khóc, cười nói, than thở, chửi bới cán bộ địa phương. Họ kiện cán bộ cướp đất của dân. Họ nói có tay Bí thư chi bộ trắng trợn: “ Cướp đấy, làm gì nào, có giỏi cứ đi kiện, con kiến kiện củ khoai”.

        Một ngày thu năm 1986, trên chuyến tàu từ Nam ra Bắc, lừ đừ tiến vào ga Hàng Cỏ. Ông già Hoành là người cuối cùng xuống tàu, chân chậm mắt mờ, đói khát, ông bối rối không biết ra bằng cách nào, khi lên tàu dọc đường không kịp mua vé, ông cứ nhảy đại lên. Ông đi tàu đã quen, nhảy lên, nhảy xuống như kẻ chuyên nghiệp, đang ngơ ngác, bỗng thấy người công nhân mặc quần áo đường sắt vác hai bao tải khá vất vả. Ông tiến đến gần: “ Anh để tôi giúp một tay”. Người công nhân ngạc nhiên nhìn ông già, nghi ngờ, nhưng vui vẻ trao một bao tải cho ông, thế là ông ra cửa trót lọt. Ông vào trong nhà chờ. Chọn một góc kín đáo. Mở túi “lương khô” gạo rang, trộn với muối, tý mì chính, nhấm nháp một ít, như sợ chóng hết. Tu một ngụm nước vối trong chiếc bi đông đeo bên người, vật bất ly thân trong những ngày đi kiện. Đỡ được đồng nào hay đồng ấy. Từ ngày xảy ra tai họa, ông không đi làm , bà vợ đau yếu luôn, nhà lúc nào cũng túng. Biết ông lại ra Hà Nội kêu cứu cho anh, Thúy cho ông ít tiền, ông không dám lấy, nó phải chi tiêu nhiều. Ông không lo cho con, cầm tiền của nó, ông áy náy vô cùng, cứ vứt đi vứt lại mãi, cuối cùng  ông phải nhận mấy đồng, bảo cầm lại cất để dành lo việc riêng sau này. Nó ngoài 20 tuổi, con gái tuổi đó quê ông lấy chồng có con hết. Gia đình ông gặp nạn ảnh hưởng tương lai con. Trong mấy đứa, ông thương  nhất nó và Lúy, hai đứa con thông minh ngoan ngoãn nhất. Hai anh em đều chăm chỉ học hành từ nhỏ, không bao giờ cãi bố mẹ anh chị. Nghĩ đến con, ông đau xót vô cùng, nước mắt chảy vào trong. Lúy đi tù, Thúy không được học lên. Khó tìm nơi xứng đáng nương tựa sau này. May có anh Túy giúp đỡ tìm việc ở tỉnh, nếu không chết già xó quê nghèo nàn lạc hậu, rừng thiêng nước độc, năm Thúy tốt nghiệp phổ thông, gia đình gặp khó khăn. Lý lịch gia đình có người phạm tội, người ta không phê duyệt. Sự nghiệp mấy anh trai đổ vỡ. Nói gì con gái. Thúy đi học lớp y tá mong về bệnh viện huyện hoặc trạm xá xã, nhưng không ai nhận, lý lịch gia đình có vết đen. Sao bất công vậy, gia đình có người phạm tội, cả nhà bạc ác sao? Việc ai nấy chịu. Nhưng anh cô không giết người. Sao mấy anh em bị vạ lây. Thói đời đen bạc thế. Cứ nghĩ anh trong tù khổ cực, bố rong ruổi  đường trường khiếu nại, ăn gió nằm sương bao năm chưa kết quả, lòng cô đau đớn. Thúy  mong sao giúp  bố nhưng không có cách. Cô chỉ biết nhịn ăn, nhịn mặc, mọi khoản chi tiêu. Dành dụm từng hào lẻ, giúp bố ít tiền tàu xe lúc ông đi kêu oan cho anh và gia đình. Cô phải xây dựng hạnh phúc, lo chồng con sau này, cô chưa nghĩ  trong lúc gia đình rối như mớ bòng bong. Cô không nghĩ đến hạnh phúc riêng mình.

      Nuốt nắm gạo rang, uống ngụm nước vối ông Hoành nghỉ trên nền xi măng giá lạnh, cô đơn trống trải, nằm đây ông nhớ các con, ông nghĩ Lúy nằm trên nền xi măng lạnh lẽo của trại giam, tê buốt tận tâm can, đau đớn vô cùng. Những lần ra Hà Nội ông ngủ ở đây, không có tiền vào nhà trọ.         Ông co ro chờ trời sáng. Trong lòng ngổn ngang trăm mối. Lòng người cha thương con cháy ruột gan. Những người bảo vệ nhà ga , biết “ông già đi kiện” vì nỗi oan ức, không xua đuổi, thông cảm với hoàn cảnh, nhắc nhở cẩn thận phòng kẻ gian, kẻo mất tiền bạc, ông cười ruồi, làm gì có tiền bạc mà lo. Mỗi lần cố lo tiền tàu xe đi về là may. Ai chú ý ông già nghèo khổ đói rách đi kiện. Ông có của nả gì, mà kẻ cắp hỏi thăm, mãi gần sáng mới chợp mắt, tỉnh dậy thấy người xếp hàng mua vé. Sờ vào túi giật mình, ôi thôi!Số tiền ít ỏi bị kẻ cắp móc sạch, ông không thốt nên lời, bứt hoài mái tóc bạc.Ông chủ quan, không nghe lời bảo vệ nhắc nhở. Già rồi còn  dại. Đêm tối đồng lõa của bọn đạo tặc. Chúng biết ông là ai, giàu hay nghèo? Đã ở bến xe, ga tàu, tất phải có tiền, không nhiều thì ít. Kẻ cắp khốn cùng, kiếm ăn qua ngày. Moi được vài đồng sống  vất vưởng gặp chăng hay chớ. Người giàu không  móc túi bến tàu bến xe, họ móc chỗ khác. Người giàu không nằm vạ vật bến xe bến tàu, họ vào khách sạn ăn nghỉ có gối đệm chăn êm, người phục vụ. Bọn móc túi không vào được, chúng quẩn quanh bến xe, bến tàu. “ Gà què ăn quẩn cối xay”. “ Chó cắn áo rách”. Người giàu đi công việc, đi xe con, không đi tàu xe công cộng. Kẻ cắp không kiếm ăn được ở họ. Chúng kiếm  ở người lao động cùng khổ, cùng cảnh ngộ. Thói thường thế. Đầu hai thứ tóc, sống già nửa đời người, sao ông không biết? Nghĩ nghèo khổ, đói khát đi kêu oan, kẻ cắp không hỏi thăm, thương xót mình. Ông ngây thơ quá, nghĩ ai cũng có lòng thương người.

      Kẻ cắp trấn lột nhau, tranh giành đất làm ăn. Người nghèo khổ đói khát tranh nhau miếng ăn. Vì đói không chịu được. Con người lúc đói mờ mắt, không còn nhân tính. Cha con, anh em, vợ chồng giành nhau miếng ăn, miếng ăn với người nghèo khổ đói khát phải đổi bằng mạng sống. Nhân loại ăn thịt nhau từ xưa xảy ra rất nhiều. Con người ăn thịt đồng loại nhiều nhất, dã man , đểu cáng, ti tiện nhất trên cõi đời.

     Ông Hoành nghĩ cũng may, giấy tờ ông đút lần áo trong  còn nguyên. Ông lại lầm, ai cần giấy tờ của ông? Kẻ cắp cần tiền, đâu cần giấy tờ, thứ phải giấu kỹ  không giấu. Giấy tờ ông để ngoài không ai tơ hào.  Bọn kẻ cắp khi “chôm chỉa”  ví của khách, chúng moi tiền, giấy tờ vứt rãnh nước hoặc trong nhà vệ sinh.

     Với người giàu, làm ăn buôn bán, cán bộ đi công tác, quan hệ ngoại giao giấy tờ quan trọng hơn tiền bạc. Kẻ khốn cùng như ông tiền bạc quan trọng, giấy  tờ  làm gì? Ai cần thứ giấy lộn của ông. Sao ông cạn nghĩ . Chỉ lo giữ giấy tờ, tiền bạc đi tàu xe ăn uống không giữ. Qua lần mất cắp, ông tỉnh ngộ nhiều. Ngay việc oan trái ông cho quan trọng, các cơ quan công quyền chẳng coi ra gì. Con ông đi tù, con họ có tù mà lo, mà xót? Con ông chết rục xương như con ong cái kiến trước mắt kẻ nắm quyền hành, con ông chết không ảnh hưởng hòa bình thế giới. Không phải bom nổ hạt nhân, không phải trời sập, ai lo. Cả nhà ông chết, nhân loại chẳng thiếu người. Con đường từ nhà ga đến Viện kiểm sát nhân dân tối cao ông Hoành quá quen thuộc, đi mòn chân mỏi gối. Ông nhớ từng căn nhà, góc phố, gốc cây, có thể nhắm mắt, đếm bước chân đi. Bà hàng nước cạnh cổng Viện thấy ông chào hỏi:

-“Ông già đi kiện” vẫn chưa được? Khổ thân quá! “Cá chuối đắm đuối vì con”. Không biết bao giờ họ giải quyết. Chắc khó khăn đấy. Tôi ngồi đây bao nhiêu năm, chứng kiến nhiều người  kêu oan. Có người oan thật, có người kém hiểu biết, cãi chày cãi cối. Họ không giải quyết. Nhưng việc con ông, tôi tin oan, nhưng khó lắm, có người kêu oan hàng chục năm, có được đâu. Ông yếu quá, sao không bảo con cháu đi thay,ông chỉ có mình cậu ấy ? Ông Hoành ngậm ngùi:

- Cũng còn vài đứa. Chúng phải lo kiếm ăn nuôi vợ con. Tôi ở nhà vô tích sự,tôi già rồi. Không ai thù ghét. Chúng nó còn trẻ họ đe dọa, ảnh hưởng tương lai,tôi không tiếc nắm xương già , nếu họ không giải quyết, tôi liều thân ở đây.

- Ông nói có lý. Già nua như ông, không ai dám đụng. Nếu ông chết ở đây, họ phải vạ.

- Mặc họ, có thế mới sáng tỏ sự việc.

- Nhưng đấu tranh thế cực đoan, thiệt thân. Không ai thương thân mình đâu.

- Mặc kệ, tôi chỉ cần con tôi được giải oan, thoát cảnh tù. Cụ tính, ngồi tù mười mấy năm hết đời. Nếu có tội phải chịu. Đằng này không có tội, sao phải ngồi tù? Có chết tại đây tôi cũng chấp nhận. Còn danh dự gia đình, dòng họ, tổ tiên. Tội giết người sao rửa sạch. Đời đời con đời cháu mang nhục. Gia đình tôi từ xưa  không ai phạm tội. Có phải ai cũng dám giết người. Con trai tôi từ nhỏ trói gà không chặt, sao dám giết người. Nó là giảng viên Đại học, biết luật pháp chứ. Vì họ đe dọa tôi, cho chết trong tù. Nó là đứa con có hiếu, thật thà nhận tội theo sự sắp đặt của họ. Cứ nghĩ  tôi ra khỏi trại giam kêu oan, không ngờ sự thể.

      Lúc trong tù, tôi ngăn không cho nhận, thương tôi già  đau yếu, không chịu nổi kìm kẹp nên nhận tội cứu cha. Cụ có biết cán bộ hỏi cung xách tai và tát tôi. Nó  đáng tuổi con tôi mà láo. Con tôi đấu tranh mãi, nghe họ nói thả tôi ngay. Thế là nó nhận tội. Nó có trình độ sao ngu đần? Nó tin tưởng đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước, tin tưởng sự công minh của luật pháp mới tạm nhận. Nó còn trẻ không biết sự lắt léo của pháp luật và lòng người, thủ đoạn đê hèn của kẻ xấu. Thành ra nông nổi, giờ hối hận đã muộn. Nếu nó nghe tôi không nhận, họ kết án sao được. một số người vì thành tích, quyền lợi cá nhân, muốn ra vẻ ta đây giỏi giang hơn người, cố ép người dân nhận tội họ không làm. Họ không có lương tâm con người. Tâm hồn họ đen tối, xấu xa. Họ có là con người? Tự nhiên đẩy người lương thiện vào tù, đẩy một gia đình tan nát, họ có xứng đáng con người, cán bộ “đày tớ” trung thành của nhân dân?

      Bà cụ hàng nước nghe than thở trách móc, chua xót cảnh ngộ ông. Khi ông  móc trả tiền nước, cụ xua tay không nhận, nói mời ông, có đáng gì. Ông cảm ơn lầm lũi bước vào Viện, lưng còng bởi sức nặng oan trái đè lên. Ông cõng trên lưng khối u lớn, bế tắc không vỡ để máu mủ thoát khỏi tấm thân còm cõi gầy guộc. Ông bước nặng nề như bị gông cùm xiềng xích lê thê vào phòng tiếp dân của Viện. Cán bộ chưa ra. Ông lại ngồi cùng bao người chờ đợi. Xung quanh toàn những khuôn mặt bi ai, u ám, buồn thảm, đến từ mọi miền Tổ quốc, từ hang cùng ngõ hẻm, rừng núi, xa thẳm tối tăm mù mịt vì những nỗi oan khuất của người thân, mong mỏi cơ quan công quyền thương xót giúp minh oan. Có người mới lần đầu, có người nhiều lần, nhiều tháng, nhiều năm. Có người vì quyền lợi vật chất. Có người vì sinh mạng người thân đang treo đầu sợi tóc, có người chưa thành án, có người đã chết, oan hồn về kêu cứu.

      Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận đắng cay. Có người đến xin cho người thân khỏi tội chết vì bị kết án tử hình. Cuộc sống phong phú, muôn hình vạn trạng. Kẻ phạm tội cũng đa dạng. Có người vô ý giết người, tự vệ lỡ tay làm chết người. Do không hiểu pháp luật mà giết người, do xung đột, mâu thuẫn trả thù riêng dẫn đến giết người. Hay bị kích động do hơi men, mất tỉnh táo. Có người vì ghen tuông bồ bịch, tranh vợ cướp chồng, giết con riêng của vợ hoặc chồng. Có kẻ giết cha mẹ, giết con, anh em ruột thịt, giết cả ông bà nội ngoại, nhiều nhất, những thanh niên giết người yêu, người tình do không được yêu, do người yêu đòi chia tay, phạm tội đủ các lứa tuổi, từ trẻ vị thành niên đến các ông bà già gần đất xa trời, nam phụ lão ấu.

      Tóm lại, họ phạm tội vì lý do rất vớ vẩn, không đáng có. Có khi  vài đồng bạc lẻ nhưng đều có tội. Con ông Hoành không có tội, bị oan ức. Gia đình ông bị oan ức. Nhưng án đã tuyên, rất khó thay đổi. Án cấp dưới nói hết quyền. Cấp trên nói  đã thi hành, hồ sơ khép lại. Không giở dói ra, trừ khi có tình tiết mới, hoặc phải sai nghiêm trọng trong quá trình tố tụng, cấp trên thường ngồi một chỗ xem hồ sơ,  có đến hiện trường tìm hiểu, nghe ngóng dư luận, dân tình, sao nắm bản chất sự việc.

      Họ nói nhiều thủ tục nhiêu khê, rườm rà, ảnh hưởng nhiều người, ảnh hưởng danh dự uy tín, quyền lợi chức tước, bỏ mặc người dân tù oan, làm vật tế thần để họ bước lên các nấc thang danh vọng, quyền lực và tiền tài. Tính mạng một người dân đáng gì mà làm cả bộ máy chao đảo?

Lần nào ông Hoành cũng được cán bộ đón tiếp niềm nở, đọc đơn, ghi sổ, viết giấy biên nhận, khuyên cứ yên tâm, tin tưởng. Họ hứa sẽ giải quyết, chuyển đơn về tỉnh giải quyết, sẽ nhanh thôi.

      Sau nhiều lần đi kiện, ông vỡ vạc nhiều. Án con ông tỉnh hết quyền. Chỉ trên này mới có quyền kháng nghị xem xét, thế mà họ cứ nói về tỉnh giải quyết, chứng tỏ họ không nắm vững luật pháp, nói quen miệng, với ai họ cũng nói thế. Ông quá quen với kiểu làm việc quan liêu, hình thức chiếu lệ. Nếu không nói là mị dân, bịp bợm. Ông lần xà cột lôi ra tất cả những tờ biên nhận, công văn trả lời, nói với cán bộ:

-Lần nào các anh cũng khuyên an tâm về chờ đợi hoặc tỉnh giải quyết, sẽ nhanh thôi.Tôi biết án con tôi, cấp dưới hết quyền. Các anh cứ gửi đơn lòng vòng  bao giờ giải quyết. Không may nó chết trong tù còn giải quyết gì? Ai chịu trách nhiệm giải oan cho nó. Chúng tôi ngu dốt không biết luật pháp, đi mấy trăm cây số, nằm bờ nằm bụi, ăn gió nằm sương, tốn bao công sức, tiền của, sự việc giẫm chân tại chỗ. Nếu lần này không được, tôi liều cái thân già xem có ai giải quyết. Tôi hết chịu đựng, con tôi ốm đau trong tù, họ không phát thuốc. Bảo nhà tôi đi kiện mãi, cho chết. Ăn cơm của dân của nước  nói thế có nghe được không?

    Thấy ông già căng thẳng, sợ ông liều, cán bộ với ống nghe gọi điện đi đâu đó rồi xoa dịu:

- Việc này chúng tôi không đủ quyền hạn giải quyết, ông cứ về, chúng tôi sẽ báo cáo cấp trên.

Ông Hoành ngẫm nghĩ nói:

- Anh có thể giúp tôi gặp cấp lãnh đạo ? - ông nói như van lơn.

- Không! Họ đi vắng cả, quy định không cho gặp trực tiếp. Nếu ai cũng đòi gặp, lãnh đạo tiếp sao hết. Lãnh đạo còn nhiều việc quan trọng khác. Sao chỉ lo mình con ông. Hàng ngàn, hàng vạn đơn từ khắp nước gửi về, có phải mình ông. Tội giết người phải tù chung thân, có khi tử hình, con ông mười mấy năm ăn thua gì.

     Nghe cán bộ nói, ông biết vật nài chẳng ăn thua. Một nông dân dốt đặc như ông cãi sao được cán bộ đầy mình luật pháp, nắm nhiều quyền lực.

    Ông ngao ngán trở ra ga, lấy vé tàu về quê, lòng quặn đau, thầm khóc:

 -Con ơi, Lúy ơi! Có lẽ cha không giúp được con. Ới!Ông trời có hiểu cho lòng tôi, thương tôi, thương cái thân già. Lúy ơi, giá con đừng  thương cha, lo cho cha sao ra nông nỗi? Con cứ mặc cha già ngồi tù, không mắc mưu họ. Con cứ để nắm xương này ngồi tù vài năm, cha chết hết chuyện. Con còn trẻ, còn tương lai. Cha già rồi, còn gì mà tiếc. Nếu cha được vào tù thay, để con ra ngoài có hơn không?

      Ông Hoành lẩm bẩm một mình, khóc nức nở như cha chết, mọi người chú ý hỏi han. Ông kể cho họ biết sự việc oan trái thế nào. Trước kia, ông không kêu ca với ai, có người hỏi ông chỉ nói đi kêu oan. Giờ ông nói hết cho vơi nỗi đau trong lòng chất chứa bao lâu, mình ông gánh chịu. Nhiều người nhìn ông già gầy gò, đen sạm ái ngại và thương cảm, lắc đầu. Có người rơi nước mắt, nói: “Tội nghiệp quá! Trông ông đáng thương quá! ”.

     Với thói quen nắn túi trước khi mua vé, ông Hoành chợt nhớ tối qua kẻ gian móc hết, còn đâu? Bụng đói cồn cào. Nắm gạo rang gói trong cái áo rách cũng mất  bao giờ. Hoạn nạn và cùng đường. Ông muốn hét to, kêu gào, đấm mạnh vào bộ ngực già nua lép kẹp trơ xương, may ra ông trời thấu hiểu chăng. Ông ngửa mặt kêu làm thế nào có tiền mua vé về quê. Hay ông đâm đầu vào bánh xe chết cho rảnh nợ? Ông không thể chết, ông phải sống, phải chiến đấu đến cùng. Chính nghĩa phải thắng. Ông lò dò ra quán bia, ngửa tay ăn xin may có tiền mua vé. Cả đời chưa một lần ngửa tay ăn xin, ông thấy nhục nhã. Nhưng không  cách nào khác. Qua sông phải lụy đò. Giữa chốn phồn hoa đô hội, ông không có người quen, bà con cô bác. Không có ai vay tạm ít tiền. Chỉ còn cách ăn xin. Chỉ một lần này thôi, lần sau ông sẽ cẩn thận. Ông phải giữ gìn cẩn thận. Xưa nay ông không coi trọng tiền bạc, nhưng lúc này với ông, nó quý giá vô cùng, là sự sống của ông, là thứ để ông trở về nhìn thấy vợ con, bà con hàng xóm, hy vọng còn sống nhìn thấy đứa con trong chốn lao tù trở về, ông phải sống, phải nhẫn nhục chịu đựng, phải ngửa tay mong người đời bố thí.Người ta có nhổ vào mặt ông, ông phải chịu. Ông phải nhịn vì con ông chưa được giải oan. Ông tin tưởng chân lý.

     Ông Hoành chui vào góc kín ga Hàng Cỏ, đếm số tiền xin được, đủ tiền mua vé, còn mua được cái bánh mỳ lót dạ. Ông về đến đầu ngõ, vợ con ông ra đón, nói cán bộ xã hỏi ông đi đâu. Khi biết ông lại ra Hà Nội, họ đe dọa nếu ông còn tiếp tục, con ông sẽ không ra khỏi trại giam. Nghe thế ông càng bừng bừng tức giận, hét lên:

- Mấy thằng chó chết, định dọa lão già này hả?

    Ông tức tối định lên xã hỏi, vợ con ngăn  mới thôi. Nhưng nào có yên. Mấy hôm sau có mấy tên côn đồ mặt mũi bặm trợn đến gây gổ. Vẫn giọng điệu đe dọa nếu ông còn đi kiện, chúng sẽ ra tay. Ông vào nhà vác con dao ra:

- Tao thí cái mạng già với chúng mày. Đứa nào dám xông vào. Tao không còn gì để mất, lại sợ mấy thằng nhãi ranh ?

     Thấy vẻ dữ tợn của ông, bọn kia lủi hết. Thói đời là thế. Mấy năm con ông đi tù, ông đã đi khắp nơi: Từ Viện kiểm sát, Tòa án nhân dân tối cao, Thanh tra Chính phủ, Quốc hội, Văn phòng Trung ương Đảng, có chỗ nào ông không tới. Ông còn sợ ai nữa. Chết không sợ, sợ ai. Mấy thằng nhãi ranh thò lò mũi xanh nơi xó quê đe dọa được ông? Ông sẵn sàng liều với chúng. Nếu cần mạng đổi mạng. Tay ông từng chặt đổ cây gỗ lim đường kính nửa mét. Chân ông lội biết bao con đường sỏi đá, ngập ngụa, ông tuy già vẫn còn đủ sức chọi mấy thằng công tử bột vắt mũi chưa sạch.

    Từ đó không ai dám ho he. Ông kể lại bước đường gian khổ, mất cắp, phải đi ăn xin khổ nhục thế nào. Vợ con ôm chầm lấy ông khóc nức nở. Các con ông cố cắn răng khỏi bật khóc. Chiều tối hôm đó, Thúy cũng về, biết chuyện không cầm được nước mắt. Cô giúi cho ông ít tiền  bồi dưỡng. Ông không nhận, cô quyết bắt ông phải nhận. Ông biết cô không có nhiều tiền, sống nơi phố xá phải tiêu. Cô nói  làm thêm ngoài giờ có ít nhiều, ông không phải lo. Cô nói tình hình đang có nhiều biến chuyển. Trải qua mọi chuyện cay đắng, ông vẫn hy vọng có ngày ánh sáng chân lý chiếu rọi gia đình. Đứa con dâu vợ Lúy đến bên ông khẽ thưa:

- Cha đi nghỉ cho đỡ mệt, cha lặn lội đi đường vất vả, để con vay bát gạo nấu cháo cha ăn cho lại sức.

   Ông Hoành nhìn đứa con dâu:

- Con à, thật phúc đức cho cha mẹ có nàng dâu hiền như con. Con không bỏ cha mẹ là mừng lắm. Con không phải lo, cha gắng gượng được, qua nạn này, chúng ta lại sống vui vẻ, con ạ, cha tin tưởng chúng ta sẽ vượt qua. Em Thúy vừa nói cha hay, tình hình có nhiều biến chuyển. Sắp tới có nhiều sự bất ngờ, chúng ta hy vọng chồng con sớm ra tù.

    Nói rồi, ông  gọi vợ và các con lại. Cả nhà vây quanh, xem ông bảo gì, ông ngân ngấn nước mắt, giọng cứng cỏi.

- Bà nó và các con nghe tôi nói: Tôi sẽ kiện đến cùng, dù phải bán tất cả gia sản. Dù phải cùng trời cuối đất tôi cũng đi. Nếu cha chết trước khi rửa  nỗi oan này, hãy cho xác cha vào quan tài, chở ra Hà Nội tới khi các cơ quan công quyền làm rõ sự thật mới được chôn cha. Các con hãy nhớ khắc sâu lời cha. Cha không tin công lý không tồn tại trên cõi đời này.

     Nghe ông nói cả nhà òa khóc, lo ông làm sao, có mệnh hệ gì, lại  nói những lời trăng trối, lo lắng bảo nhau đưa ông đi bệnh viện, ông trấn an mọi người. Ông nói tỉ dụ thế, không sao. Chờ xem tình hình thế nào, mấy hôm nữa ông lại ra Hà Nội, bấy giờ cả nhà mới yên tâm. Lúc trước tưởng ông ra Hà Nội biết mình có chuyện, nhắn nhủ vợ con. Nhưng không phải vậy. Ông lo xa thế thôi.


*


*      *



 

 

 

      Túy làm phóng viên được mấy năm, viết được một số bài đăng báo tỉnh và  trung ương. Công việc người phóng viên phải đi nhiều, không giúp  vợ con. Không khí gia đình ít vui vẻ. Vợ anh lúc đầu, thông cảm nhưng dần khó chịu vì sự đi vắng của anh. Do điều kiện công tác, lại có nhan sắc, cô được nhiều đồng nghiệp nam để ý ve vãn. Trong khi chồng không ở bên cạnh những lúc cần thiết, cô thấy khó chịu. những đêm ngủ một mình, cô khóc ấm ức. Từ ngày có con, đỡ cô đơn nhưng vẫn không bù đắp chỗ trống trong lòng khi vắng chồng. Cô hiểu công việc của chồng, phải chấp nhận nhưng còn trẻ, cơ thể đòi hỏi không được đáp ứng, dần chán nản, bị ức chế nín nhịn. Cô thuộc loại thực dụng, nhu cầu tình dục mạnh, không sống theo tình cảm thuần túy. Môi trường công tác của cô người ta hay đùa, nói chuyện tình ái tự nhiên kích thích rất mạnh.

      Trưởng khoa của cô, một bác sĩ cao to, mạnh mẽ, từng trải, hơn cô mấy tuổi, trẻ trung, bạo liệt. Cô nhiều lần bắt gặp ánh mắt anh ta nhìn cô khao khát dữ dội. Làm nghề y cô hiểu sự đòi hỏi của cơ thể, bản năng con người. Lúc đầu cố tránh gần gũi anh Trưởng khoa, cô muốn giữ hạnh phúc gia đình. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Với sự quan tâm chiếu cố hàng ngày của anh ta, cô xúc động. Cô  so sánh với người chồng chỉ chăm lo công việc, thờ ơ vợ con, không quan tâm lo lắng cho gia đình.

      Dần dần cô gần gũi anh Trưởng khoa hào hoa phong nhã có cặp mắt khát khao mãnh liệt cuốn hút. Họ hay trò chuyện riêng, liếc mắt đưa tình, có hôm mải nói chuyện, cô quên việc đón con. Nhiều lúc cô khao khát, lo nghĩ vẩn vơ khi anh ta đi vắng. Cô nhớ anh ta, tuy chỉ thoảng qua.Trái tim cô rung động khi gần anh ta. Cô xao xuyến khi ánh mắt anh ta chiếu vào cô, nhìn sâu vào mắt cô. Những lúc anh ta động chạm, cô xúc động run rẩy, má nóng ran, tim thổn thức. Sự khao khát trỗi dậy.

       Một buổi tối, cô và anh cùng kíp trực. Trời cuối thu bắt đầu lạnh, sau khi thăm khám bệnh nhân một vòng. Hai người khép cửa ngồi uống nước nói chuyện. Cô chợt thấy ánh mắt anh ta nhìn cô say đắm. Cô run rẩy, chưa kịp định thần, anh ta ôm nghiến cô, cô  không kịp phản ứng, anh ta gắn chặt môi vào môi cô. Cô chỉ ú ớ không thành tiếng, đôi tay anh ta sờ soạng phía dưới rồi áp bộ ngực vạm vỡ vào ngực cô. Anh ta bế thốc cô lên giường. Cái ấy của anh ta cứng ngắc. Anh ta giật phăng quần áo, đè cô xuống, tay lần cởi quần, thọc mạnh vào cô. Cô đau nhói toàn thân rung lên mãnh liệt. Cơ thể cô sẵn sàng tiếp nhận, anh ta xông lên như những đợt sóng ào ạt, dữ dội khủng khiếp. Cô rên lên sung sướng. Cô oằn mình dưới sức nặng của anh ta. Cô ôm cổ anh ta, kéo sát vào mặt hôn lên má, lên mang tai . Cô nhắm nghiền mắt, thần kinh tê liệt trong sự đê mê sung sướng.

       Cơ thể cô sau lần sinh con nở nang, phổng phao mũm mĩm. Gái một con đang độ chín, đòi hỏi mãnh liệt được đáp ứng mạnh mẽ. Họ quấn chặt nhau, quằn quại, anh ta bắn vào cô mấy lần. Người rũ ra, lăn xuống cạnh cô thở hổn hển, anh ta nghiêng người luồn tay dưới cổ cô, ôm chặt cô vào lòng, vẻ sung sướng mãn nguyện sau bao khao khát mong muốn, được toại nguyện. Cả hai  sung sướng hạnh phúc, ôm nhau ngủ suốt đêm. May không có bệnh nhân nào xảy ra việc gì  ngắt quãng giấc ngủ, họ ôm nhau say sưa trong niềm hoan lạc tuyệt vời.

      Thế là họ thành tình nhân, thỉnh thoảng làm tình với nhau. Có hôm biết chồng cô đi vắng, anh ta mò đến nhà cô. Khu nhà tập thể sát bệnh viện rất tiện lợi cho đôi tình nhân say sưa quên hết mọi chuyện. Họ hòa hợp trong chuyện ấy. Có lúc cô nghĩ giá anh ta là chồng cô. Không biết có được như thế. Cô nghe nói tình dục ngoài chồng ngoài vợ thường  cuốn hút mạnh mẽ, do cả hai cùng khao khát mới lạ. Một cái lạ bằng tạ cái quen. Đàn ông hay tham lam, không biết với vợ anh ta có mãnh liệt thế, cô thấy anh ta mạnh mẽ hơn chồng,  hay cảm giác do khác lạ. Cô không biết nữa. Cô vẫn quan hệ với chồng nhưng không ham muốn mạnh mẽ như với anh ta. Cô thấy có sự khác nhau giữa hai người. Cô yêu cả hai người đàn ông.        Nhưng với chồng cô không mặn mà như trước, chồng cô không biết sự thay đổi nơi cô. Mỗi lần với chồng cô thường nghĩ đến anh ta, nghĩ lúc hai ngươi ôm riết lấy nhau. Lúc với nhân tình cô nghĩ đến chồng. Cô giống con ngựa giữa hai bó cỏ. Nhiều lúc bối rối lo lắng.

     Từ sau cuộc  đổi mới, quan hệ giữa nam nữ thoáng hơn, không khắt khe như trước. Chuyện bồ bịch tùm lum, cơ quan nào cũng có. Đôi khi người ta công khai, không úp mở. Những mối tình công sở càng nhiều. Ban ngày họ sống với nhau. Tối ai về nhà nấy. Không ai để ý quan tâm. Các sếp  có tuổi nhưng sung sức mạnh mẽ có quyền hành bổng lộc với các nhân viên nữ dưới quyền trẻ đẹp nhiều tham vọng ham muốn, họ trao đổi cho nhau, đôi bên cùng có lợi. Người ta cho là quyền tự do cá nhân, riêng tư, không ai ngăn cấm rình mò như trước. Buổi trưa, họ rủ nhau cùng đi ăn, đi nghỉ. Nếu muốn, đưa nhau vào khách sạn, chỉ cần không để ai nhìn thấy, không đến tai vợ hoặc chồng. Nhà nghỉ bung ra khắp nơi, khách sạn đua nhau mọc lên. Có đôi ngang nhiên ngủ với nhau trong phòng làm việc, buổi trưa thường vắng không ai nhòm ngó. Chỉ cần hai người thích nhau, không xảy ra chuyện cưỡng ép. Ở  huyện K tay Ninh Bí thư huyện ủy với mụ Thanh, Hội trưởng phụ nữ bồ bịch với nhau, hú hí suốt ngày, cả cơ quan huyện ủy biết, có lần lão Ninh đi họp dưới tỉnh gọi điện về bắt mụ Thanh phải chờ lão về “chơi” rồi mới được về, từ đó con đường danh vọng của mụ tiến vùn vụt.

     Trước đây, tư tưởng tình cảm bị kìm nén, áp bức, giờ tháo cũi sổ lồng. Giống chuyện thay đổi cách làm kinh tế. Mạnh ai người ấy làm. Người mạnh bạo dám nghĩ dám làm. Kẻ yếu đuối rụt rè đành chịu. An phận với cái mình có, không dám bứt phá, không dám thay đổi. Khi thay đổi cơ chế, kinh tế bung ra, tư tưởng tình cảm thoải mái, tự do, cũng được cởi trói. Người ta đùa. Trước kia chỉ quanh quẩn gần bờ, bây giờ phải đánh bắt xa bờ mới phát triển. Cứ ở mãi trong vũng ao tù, sao thay đổi? Con người vốn giỏi lý sự và ngụy biện, quá mù ra mưa, không cần bao biện nữa. Lúc đầu vợ Túy còn bao biện do chồng không quan tâm gia đình vợ con, dẫn tới cô có tình cảm với người khác. Khi đã say mê, cô coi là chuyện bình thường, người ta bồ bịch đầy ra, lúc đầu cô chia tình cảm cho hai người đàn ông như nhau. Sau cô ngả dần về tình nhân, giành hết tình cảm cho anh ta. Vì anh ta chiều chuộng cô, quan tâm chăm sóc cô nhiều hơn, cho cô nhiều quyền lợi bổng lộc, thỏa mãn ham muốn vật chất của cô,  cô mến anh ta hơn. Cô càng hờ hững thờ ơ với chồng, hai người như người dưng ở cùng nhà, họ chỉ có sợi dây ràng buộc, đứa con. Cuộc sống gia đình lục đục căng thẳng, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, cô không coi trọng Túy, một phóng viên quèn tờ báo tỉnh lẻ không quyền lực, địa vị, tiền tài, danh vọng, không phải là chỗ dựa vững chãi, hai người không nói chuyện nói với nhau. Cô không biết gì về báo chí. Túy không biết việc của cô.      Tư tưởng, tình cảm  ngày càng xa nhau. Trước kia họ yêu nhau, lúc nào cũng có chuyện để nói. Giờ ngôn từ biến  hết, họ như hai cái bóng vật vờ cạnh nhau.

      Khi Túy đăng bài oan trái gia đình ông Hoành, bị Tổng biên tập chỉnh  một trận. Ông Tổng biên tập xuất thân giáo viên cấp 2, không có nghiệp vụ báo chí hay tài năng văn chương, ông đi lên từ cơ sở, từ một huyện nhỏ, nhờ tài xoay sở luồn cúi nịnh bợ, nhận hết người này, người khác bố nuôi. Toàn những người có chức sắc. Từ hiệu trưởng cấp 2, lên Phó phòng, Trưởng phòng giáo dục. Phó Chủ tịch huyện, bí thư huyện ủy. Mỗi nấc thang danh vọng  do một bố nuôi nâng đỡ. Cuối cùng do phe phái tranh giành ở huyện. Các bố nuôi quyền lực có hạn, ông ta được đẩy lên tỉnh, được cử lãnh đạo báo tỉnh. Lĩnh vực ông không hiểu mô tê gì. Khi bài báo của Túy đăng, đụng chạm đến các ngành chức năng có nhiều quyền lực trong tỉnh. Họ hạch sách Tổng biên tập. Ông ta không hiểu thế nào, về trút lên đầu phóng viên viết bài. Nhưng Túy viết đúng sự thật, không sai, chỉ là sự thông tin sự việc  không có lý do trách cứ.

      Vì động chạm cấp lãnh đạo và uy tín của tỉnh, anh tự nguyện không đưa sự việc đó nữa. Anh biết ảnh hưởng tương lai sự nghiệp, con đường đi lên của anh. Báo chí là quyền lực thứ tư, không nằm trong giới báo chí, nằm trong tay một số người có chức quyền không hiểu biết nghiệp vụ, hoặc do ý kiến chủ quan của họ, có người lợi dụng báo chí như cây gậy để đánh nhau, hạ bệ đối phương, tranh giành quyền lực, đấu đá nội bộ.

      Có một ông Trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy tố cáo một ông nguyên Chủ tịch huyện trong thời kỳ bán đất đai được các xã “chiếu cố” mấy chục xuất đất. Ông này nhờ quan hệ với phóng viên đi điều tra khui nhà ông Trưởng ban tổ chức có 4 bằng giả. Tin tức ầm ỹ toàn tỉnh. Quyền lực thứ tư được người ta sử dụng như thế. Nó có sức mạnh thật to lớn. Việc Túy bị chỉ trích, bị đe  dọa kỷ luật đến tai vợ . Cô ta tức, coi thường, nói anh không lượng sức mình, không tự biết mình. Một phóng viên quèn dám đụng chạm người có quyền lực. Không khí gia đình căng thẳng, vợ chồng lục đục.        Anh gắt với vợ:

- Cô biết cái quái gì mà nói.

     Cô ta dẩu mỏ, vênh mặt:

- Vâng!Tôi không biết, anh biết, nhưng cái biết của anh làm nên trò trống gì,  vô tích sự,anh trêu người ta chỉ có chết, anh đối chọi với họ khác nào trứng trọi đá.

- Việc của tôi không liên can đến cô.

- Sao lại không liên can, anh làm liên lụy gia đình, ảnh hưởng công tác của tôi.

     Cứ thế, họ đôi co truyện nọ sọ truyện kia, không ai chịu ai. Giận nhau mấy tuần. Anh lấy cớ đi công tác không về, mặc cô ta. Anh vắng nhà, cô ngang nhiên đưa bồ về đú đởn, không kiêng nể, hai vợ chồng hàng tháng không quan hệ. Cô ta có anh Trưởng khoa phục dịch, đáp ứng ham muốn mãnh liệt.Tỉnh cảm vợ chồng xa dần, rồi lãnh đạm. Suy bụng ta ra bụng người. Cô nghĩ anh bồ bịch ở ngoài không cần cô .Dù không thiết tha với chồng, cô vẫn ghen tức khi nghĩ anh có người khác. Cô để ý theo rõi anh có quan hệ tình cảm với ai ở cơ quan hay đâu đó.

    Cô dò la biết việc anh xin cho Thúy vào làm việc, một cô gái trẻ xinh đẹp,  cô biết đó là em người bạn cùng học của anh. Họ không có quan hệ qua lại chơi bời thân thiết, cô biết người bạn của chồng đi tù vì  giết người. Cô nghe phong phanh sự oan ức. Cô cũng nghi ngờ người bạn của chồng không giết người. Mặt mũi anh ta thư sinh, vẻ trói gà không chặt, sao giết người, giờ đây quan hệ gia đình căng thẳng cô lại nghĩ, biết đâu anh ta giết người, người ta điều tra xem xét và tòa kết án, sao oan trái.

     Khi biết chồng cô viết báo bảo vệ bạn, ảnh hưởng gia đình cô bực tức. Hơi đâu lo việc người khác. Chồng cô lại giúp em gái anh ta vào làm cơ quan, cô ghen tức. Tuy không có bằng chứng, cô vẫn nghi ngờ chồng quan hệ với cô gái trẻ xinh đẹp. Cô biết đàn ông thích gái đẹp. Cô chợt nghĩ, chồng cô có ý đồ? Cô ta trẻ hơn mình, anh ta say mê cô. Họ cùng công tác với nhau, dễ phát sinh tình cảm. Giống cô với tay Trưởng khoa. Có thể lắm. Những lúc quan hệ tình dục với Trưởng khoa cô rất thích thú, cô toại nguyện, con người ta rất lạ. Có voi đòi tiên. Tất cả đều tham lam. “Sẩm ơi tao cũng như mày…”. Cô thấy tay Trưởng khoa  từng trải trong chuyện ấy, không biết anh ta có chung đụng với ai? Nhiều lúc cô ghen tức khi nghĩ việc ấy. Cô phải giữ riêng anh ta, cô muốn độc chiếm. Có lúc cô nghĩ bỏ chồng theo anh ta. Nhưng anh ta có gia đình. Anh ta có bỏ vợ lấy cô. Anh ta say mê cô, cô trẻ đẹp hơn vợ anh ta. Cô không muốn cứ sống kiểu gìa nhân ngãi non vợ chồng. Cô muốn hợp pháp hóa, không biết anh ta thế nào?

       Cô đang suy nghĩ việc đó, một buổi sáng vợ anh ta đến đánh ghen ầm ỹ bệnh viện, lúc này chồng cô mới biết quan hệ với tay bác sĩ Trưởng khoa, thế là vợ chồng ly thân. Túy dọn đến phòng làm việc, không về nhà. Thế là Thúy biết gia đình anh lục đục, nhiều lúc cô thấy vẻ mặt anh ưu tư lo lắng căng thẳng. Lòng cô trào dâng một tình cảm mơ hồ, khó tả. Cô thương anh. Cô lo  gia đình anh đổ vỡ, lo hạnh phúc của anh. Cô muốn an ủi anh nhưng không biết nói gì? Những lúc gặp  cô, anh vẫn mỉm cười như không có chuyện, anh vẫn giữ tình cảm bình thường với cô, cô muốn gần gũi anh, thân thiết với anh, hay nghĩ đến anh, nằm mơ thấy anh, mỉm cười với anh trong mơ, tuổi cô đang khao khát yêu đương. Cô thấy nhớ nhung da diết. Nhiều lần cố tình gặp anh, chỉ để nhìn thấy anh, mỉm cười với anh. Cô muốn chăm sóc anh nhưng sợ. Cô sợ người ta dị nghị. Cô mong anh đến chơi. Cô không dám đến  anh, sợ ảnh hưởng công việc của anh. Khi gặp anh cô chào hỏi không dám nói chuyện. Anh  gật đầu chào, mặt ưu tư, cố giấu sự lo lắng, buồn phiền.

      Một buổi tối cô đọc sách, có tiếng gõ cửa, cô  mở cửa và ngỡ ngàng thấy anh. Cô đứng sững mở to cặp mắt nhìn anh, ấp úng luống cuống. Cô mời anh vào nhà, lúng túng tìm nước uống. Cô không có chè, không có ấm chén. Cô không có khách đến chơi, cô có mỗi chiếc cốc để uống nước. Cô cứ loay hoay mãi không biết làm thế nào.Thấy cô loanh quanh tìm kiếm, anh hỏi:

- Sao thế?

Cô  ấp úng:

 - Em không có chè, anh uống nước lọc nhé!

Anh cười buồn nói:

- Không cần, anh uống  ở nhà rồi, chốc về phòng uống.

     Anh ngồi trên chiếc ghế cạnh bàn, tay nắm lại vẻ bất lực mắt nhìn ra  khoảng  đêm ngoài cửa tối om. Cô ngồi ghé đầu giường chăm chú nhìn anh nghĩ vẩn vơ. Anh hỏi thăm cô tình hình gia đình, bố mẹ các anh chị em, anh không nhắc đến Lúy sợ cô buồn và lo lắng. Anh biết việc khiếu nại của chú Hoành chưa có  kết quả. Sau lần chú Hoành ra Hà Nội, mất cắp, ngày càng yếu chú không đi được. Hàng tháng chú gửi đơn đến các cơ quan công quyền như viện kiểm sát, tòa án, Thanh tra Chính phủ, Văn phòng Quốc hội, kêu oan. Lúc đầu gửi thư bảo đảm, sau tốn tiền, gửi thư thường. Thỉnh thoảng nhận được thông báo, đã nhận đơn hoặc công văn báo chuyển đơn; Vẫn giọng điệu sẽ xem xét giải quyết theo luật định sẽ nhanh thôi, ngôn từ hành chính khô khan, như một khẩu hiệu lặp đi lặp lại, nó như hòn đá ném xuống ao bèo. Sau dòng chữ khô khan, không có tình người.

      Gia đình chú Hoành nhiều lúc bi quan. Kiểu này Lúy khó ra lắm, còn bao nhiêu việc phải lo. Lượng chưa chịu lấy vợ sau lần người yêu bỏ, khép lòng sống âm thầm nhẫn nhục,Thúy chưa lấy chồng, chưa có nơi có chốn. Hiền lớn bổng thành người lao động chính, giúp đỡ bố mẹ công việc nặng nhọc.

      Thời gian trôi biền biệt, sự việc giẫm chân tại chỗ, những năm tháng khó khăn, kinh tế yếu kém. Chuyện giá lương tiền làm rối loạn xã hội. Đồng tiền mất giá đến chóng mặt, lạm phát với tốc độ phi mã. Người mua kẻ bán không biết đằng nào mà lần. Người ta nhận thấy nếu bán cái gì, phải mua ngay cái khác. Cầm tiền trong tay như bị cướp. Cán bộ viên chức phải ăn độn ngô khoai, bột mì, bo bo  thay gạo. Có khi cả phân bón tính vào tiêu chuẩn. Cán bộ không dùng phân, mua về bán cho nông dân, mua gạo. Mua đi bán lại hao hụt nhiều. Vòng luẩn quẩn không ai  biết vì sao?    Người ta ca cẩm bắt cán bộ ăn “phân”. Phân phối bình chọn từ cái khăn mặt, bánh xà phòng.

       Túy ngồi chơi vẻ gượng gạo. Cả hai không nhắc chuyện gia đình anh, việc vợ con anh, có điều gì khó nói. Họ nói chuyện vẩn vơ, thời sự xã hội, kinh tế, đồng tiền mất giá, hàng hóa khan hiếm, có người được phân cái khăn rửa mặt cắt làm đôi cho mỗi đứa con một nửa, không có lốp thay phải buộc dây giữ khỏi lòi ra ngoài vành. Đi một lúc dây đứt lại ngồi buộc, Lúy đi tù mấy năm ở mãi cũng quen và ổn định tư tưởng. Chờ ngày  minh oan, mãi không đến, người trong song sắt, người ngoài song sắt lo lắng chờ đợi phép nhiệm màu chưa xảy ra. Không biết cơ quan công quyền làm gì, có biết người tù oan mấy năm. Lòng người bạc bẽo vô cảm.

        Túy chơi một lúc rồi về, khi chia tay hai người bịn rịn không nói nên lời. Có sợi dây ràng buộc họ như xa như gần. Thúy không hiểu gia đình anh thế nào, sẽ ra sao, không dám hỏi, sợ chạm nỗi đau riêng tư.Túy biết cô lo cho anh, thương anh như cô em gái.

         Khi Túy về, cô đứng ở bậc cửa nhìn theo bóng anh lầm lũi trong đêm tối, lưng như gù bởi sức nặng, cô nghĩ vẩn vơ, không biết gia đình anh có giữ được hạnh phúc, mái ấm gia đình anh nghiêng ngả chao đảo trong cơn sóng gió, con thuyền tình chòng chành có thể bị lật úp lúc nào, cô chợt lo thân phận mình, có nhiều người tìm hiểu, cô  từ chối. Cô không rung động trước bất kỳ ai. Nỗi đau của gia đình đè nặng trái tim cô. Nếu lấy chồng cô phải lo cho gia đình riêng. Không giúp được bố mẹ. Cô lờ mờ nhận thấy trái tim cô lang thang vô định, hướng vào một điểm nào đó, một nơi nào đó rất xa xôi, cô chưa mường tượng, trong mơ cô đến một bến bờ định mệnh, cô  nhớ đến Túy, không hiểu tình cảm gì? Anh em ruột thịt không phải. Túy là bạn thân anh cô. Không có quan hệ huyết thống. Cô thấy anh như gần như xa. Anh có ơn giúp cô và gia đình trong lúc khó khăn.         Cô nghĩ phải đền ơn. Nhưng đền thế nào. Và bao giờ, cô chưa biết. Khi tình cảm vợ chồng anh rạn nứt có nguy cơ đổ vỡ. Cô thấy nao lòng, không hiểu tình cảm gì, cô mong đợi điều gì. Có một ngọn lửa nhen nhóm trong lòng cô mơ hồ, khó hiểu. Cả đêm cô cứ nghĩ vẩn vơ, hình ảnh anh hiện ra trong giấc mơ, cô thấy anh cùng cô chơi trò trốn tìm. Có lúc cô gần bắt được anh, anh lẩn mất vào không mờ mờ ảo ảo, có lúc anh đuổi theo cô, cô chạy mất dạng, họ chờn vờn đuổi bắt nhau ở một nơi vắng vẻ cô quạnh, chỉ có hai người lúc ẩn lúc hiện như bóng ma trong đêm tối mịt mùng, cô mơ thấy vợ chồng anh đánh nhau rồi chia tay. Đứa con nhỏ của họ khóc thét gọi cha, cô phải dỗ mãi nó mới nín. Cô mơ thấy anh trai được ra tù, người gầy trơ xương. Cô và anh Túy đi đón anh. Cô khóc nức nở, Túy lấy khăn lau nước mắt cho cô, vỗ về an ủi. Cô gục vào vai, khóc ướt áo anh, người khuỵu xuống, anh phải ôm đỡ cô đứng. Cô thấy người cai ngục lôi anh Lúy vào trại, cô khóc thét chạy theo đòi anh, cửa trại giam đóng sập lại. Cô đứng ngẩn ngơ rồi òa khóc, Túy phải dỗ dành, âu yếm , ôm cô vào lòng vỗ về an ủi, lấy khăn lau nước mắt cô.

       Cả đêm cô mộng mị, hình ảnh đứt quãng, lúc tỉnh, lúc mê. Cô chập chờn đến sang, tỉnh dậy nhớ lại giấc mơ, mỉm cười ngắm mình trong gương, mặt mũi phờ phạc, tóc rối như tổ quạ. Cô không biết mình muốn gì. Ngồi thẫn thờ trước gương, mãi sau,vệ sinh cá nhân, ăn qua quýt rồi đi làm, lòng cô bối rối khó tả, cả ngày cô làm việc uể ải, đầu óc mông lung, nghĩ vẩn vơ, mỉm cười một mình,buổi trưa cô nhai cơm oải ra, không muốn nuốt. Mọi ngày, với sức vóc trẻ khỏe, cô ăn ào ạt nhanh chóng, loáng cái xong bữa. Hôm nay cô ngồi mãi, miếng cơm búng trong miệng không muốn nuốt. Cô thấy buồn, nhưng không hiểu. Mắt cô nhìn vào khoảng không xa xăm vô định. Cả ngày cô nhớ nhung xao xuyến, trông ngóng, thấy cô đơn khủng khiếp giữa dòng đời sôi sục. Cô như sống một mình trong ốc đảo xanh tươi, trái tim như hoang mạc, trống vắng, tự nhiên cô thấy lo lắng, hay ở nhà xảy ra việc gì? Bố mẹ làm sao,anh trai  trong tù xảy ra chuyện gì? Cô bồn chồn đứng ngồi không yên, thổn thức xao xuyến.


*


*        *

           (CÒN NỮA)

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước