TIỂU THUYẾT: RA THÀNH PHỐ - Chương 9 [Tiểu thuyết]

Thứ ba - 25/08/2015 01:45

                              (Hình chỉ có tính minh họa)             Từ mờ sáng đạp xe ra bến đò về cơ quan, từ xa nhìn thấy có người lúi húi đào bới bên lùm cây; tôi tò mò đến xem ai làm gì lúc sớm thế. Nhận ra...

 

 

 

            

          (Hình chỉ có tính minh họa)

 

          Từ mờ sáng đạp xe ra bến đò về cơ quan, từ xa nhìn thấy có người lúi húi đào bới bên lùm cây; tôi tò mò đến xem ai làm gì lúc sớm thế. Nhận ra bà cụ Quý cùng khu phố, tôi hỏi cụ làm gì ở đây một mình lúc còn sớm? Nghe thế cụ giật mình ngó quanh ngồi thừ ra lẩm bẩm:

- Tôi làm phúc nhưng sợ người ta nghi ngờ nên phải vụng trộm thế này đây, cụ nói rồi chỉ cái bọc.

-Tôi bới rác, sáng sớm nhặt được cái gói này, mở ra xem; trong bọc là đứa trẻ sơ sinh, cuống rốn còn lòng thòng, người tím ngắt đã chết từ bao giờ,định vứt lại nhưng chạnh lòng thương đứa bé vô tội,tôi gói kỹ giấu mang ra đây chôn. Phải giấu giếm, sợ người khác biết báo công an thì rầy rà, nào người ta có biết mình làm phúc. Lại cho mình giết người, có thanh minh được cũng bị giam vài ngày, chỉ khổ cái thân già này thôi, ai thương xót mình? Con cái còn chả thương nói gì người khác.

     Nghe bà cụ nói giọng thương cảm, tôi vứt xe bảo cụ để cháu giúp một tay. Tôi cùng bà cụ chôn đứa trẻ, đắp ngôi mộ nhỏ,bà cụ lôi bó hương chuẩn bị sẵn đốt rồi khấn vái cho linh hồn đứa trẻ khỏi ngậm ngùi mong nó siêu thoát.

     Chia tay bà cụ ra bến đò lòng chua xót, từ nhỏ tôi rất sợ người chết, lần đầu tiên nhìn thấy trẻ con chết do bà cụ gói kín mặt mũi đứa trẻ nên đỡ sợ, tôi không dám sờ vào; tôi chỉ giúp cụ đào hố rồi lấp đất không phải mó tay vào đứa bé, một mình chắc tôi không dám làm, tôi loáng thoáng chuyện gia đình cụ.

       Quê cụ mãi Nam Định, những năm sáu mươi do mâu thuẫn gia đình, cụ đem đứa con trai mấy tuổi lên đây tìm việc làm kiếm sống, ngày ấy các xí nghiệp thiếu người, xin việc cũng dễ. Cụ xin vào làm ở một xí nghiệp gia công, hai mẹ con được phân nửa gian nhà tập thể non chục mét vuông, thế là tốt lắm. Ngoài đồng lương ít ỏi cụ làm thêm buôn bán lặt vặt cũng đủ cho hai mẹ con trang trải cuộc sống nhì nhằng đạm bạc trong thời kỳ bao cấp khó khăn thiếu thốn.

        Đến thời mở cửa, xí nghiệp giải thể, cụ được giải quyết chế độ một cục, thành vất vưởng, đứa con trai lêu lổng học hành dở dang không nghề nghiệp, may không thành bụi đời và theo băng nhóm, sa vào tệ nạn cờ bạc rượu chè hút hít,không có nghề nghiệp  đi làm cửu vạn, ai thuê mướn thì làm thu nhập không cao nhưng tạm đủ sống, hai mẹ con lần hồi rau cháo nuôi nhau.

          Nhà nghèo ít quan hệ chơi bời giao du, đứa con trai gần ba mươi vẫn không xây dựng gia đình. Nếu ở nhà quê thì dễ, ngó xem nhà nào có con gái đến tuổi phù hợp nhờ mối manh dạm hỏi là lấy được vợ. Nhưng thành phố không làm thế được, không quen biết lại tự ti mặc cảm thân phận nghèo hèn, hai mẹ con đều hiền lành không biết xoay sở ra sao. Người thân thiết ruột thịt không có, ở nông thôn mình không chủ động vẫn có người đánh tiếng gả con gái.  Ở thành phố không ai biết ai,con gái cũng có khi chết già không có người hỏi,vì ở gần không có, ở xa không ai biết.

       Một lần đi bán hàng gặp người con gái ngoài hai mươi nhanh nhẹn tháo vát, biết cô mồ côi bỏ làng ra phố kiếm ăn không nơi nương tựa, thấy hợp hoàn cảnh nhà mình nên tỉ tê rủ về nhà chơi có ý ghép với cậu con trai, thế rồi thành. Cụ rất phấn khởi vì con trai có gia đình, cụ có con cháu như ai. Thời gian đầu vợ chồng mẹ con sống hòa thuận vui vẻ được mọi người quý mến. Bà cụ xưa nay ăn ở hiền lành phúc đức, nhưng ở đời ai học chữ ngờ, sông có khúc người có lúc, lòng người có lúc đổi thay.

     Khi chỉ có hai mẹ con, tình thương yêu dành hết cho nhau, khi có người thứ ba xuất hiện chen vào sự chia sẻ mất mát xảy ra. Người con trai từ khi có vợ quên mẹ, càng ngày càng quý vợ hơn mẹ, cứ vô tư âu yếm hôn hít trước mặt mẹ, cô con dâu lúc đầu còn quan tâm, biết ơn mẹ chồng giúp đổi đời mang lại hạnh phúc cho mình, mang lại mái ấm cho mình,nhưng dần tình cảm phai nhạt, lòng biết ơn mai một.

    Đôi lúc còn khó chịu thấy sự có mặt của bà làm cô mất hứng, những lúc vợ chồng đang âu yếm hôn hít, bà lù lù xuất hiện, nhà cửa chật chội càng thêm bực mình, mâu thuẫn ngày càng tích tụ. Bà cụ cố tránh nhưng không được, cô ta tỉ tê ỏn thót với chồng nói xấu mẹ. Bà cụ cũng có lúc nhẫn nhịn mãi không được nên ca thán với con trai. Những cuộc cãi cọ giữa mẹ chồng con dâu xảy ra, lúc đầu còn ít sau thường xuyên hơn, cô con dâu ngày càng bộc lộ bản chất lưu manh của dân bụi vô học. Mẹ chồng bản chất hiền lành chỉ kêu ca phàn nàn với con trai nhưng lại bị con dâu cho là nói xấu sau lưng,con trai lúc đầu im lặng, sau ngả dần theo vợ, bênh vợ, mắng mẹ,cô vợ thấy thế càng lên mặt, có hôm cô nói bà cụ:

-    Nâú nướng thế, cho chó ăn à?

       Bà cụ cúi đầu im lặng nhẫn nhục, nuốt nước mắt vào trong để yên cửa yên nhà, bà làm quần quật suốt ngày đến bữa đưa bát cơm lên miệng còn bị nó nói như móc cơm ra.

      Có lần mẹ con xô sát, nó xỉa vào mặt chồng:

-   Có con gái già kia thì không có tôi, anh liệu thế nào thì liệu!

     Uất quá bà than:

- Nhục thế, thà tao đâm đầu xuống sông cho rồi.

      Nó giục thằng con:

-    Mày đi mua sẵn bánh pháo về đây, lúc nào bà ấy đâm đầu xuống sông thì đốt.

     Thằng con trai còn quát:

- Thôi câm mồm hết đi cho tôi nhờ, người nào cũng to cả.

   Đứa cháu cười hô hố:

- Bà nhảy xuống sông không sợ bị uống nước à?

    Hàng xóm láng giềng có đôi lần can ngăn không được đành thôi, người ta không muốn can thiệp việc người khác. Cực nhục quá bà bỏ đi bói rác kiếm sống qua ngày, gặp đâu ngủ đó.  Con trai con dâu cũng không đi tìm. Thỉnh thoảng bà nhớ cháu về thăm, có mua cho cháu đồng quà tấm bánh; đứa con dâu biết giật tót ném vào thùng rác:

-          Không ăn những thứ dơ bẩn.

     Vì thế bà không về nữa,không biết cuộc đời bà sau này thế nào? Giờ nhiều người già lang thang không nơi nương tựa, con cái bất nhân bất hiếu, đạo đức xuống cấp băng hoại chưa từng thấy trong chế độ mà những người cầm quyền luôn kêu gọi xây dựng con người mới XHCN, vừa hồng vừa chuyên.

 

       Khu phố tôi còn có một bà cụ khi cụ chết cuộc đời cụ mới hé lộ, cách đây vài năm xuất hiện một bà cụ lam lũ, bà được con trai công tác trên ủy ban thành phố đưa từ quê ra. Nghe nói trước bà cụ ở với người con trai cả ở quê, con trai bị bệnh mất, cụ bị người con dâu hắt hủi nên người con thứ cán bộ trên thành phố đón ra chăm sóc, bận công việc cứ đi biền biệt bỏ mặc bà lão ở nhà lủi thủi một mình. Buồn quá lại do ở quê quen tay, bà tha thẩn quét dọn vớt rác, túi ni lông ở rãnh nước khu tập thể, nên có người nói cụ lẩn thẩn, bị điên, làm công việc không ai nhờ, không phải phận sự của mình. Việc đó do môi trường vệ sinh thành phố làm, cũng có người thương cảm nhìn cụ với ánh mắt kính trọng, vì cụ góp phần làm sạch đẹp thành phố. Nếu ai cũng tự giác như cụ thì môi trường tự nhiên sẽ sạch đẹp và không bị hôi thối.

     Có lần người ta nghe thấy thằng cháu nội quát bà bị điên làm cả khu tập thể sửng sốt. Rồi người ta bàn tán không hiểu bà cụ có phải bà nội thằng bé? Bà có bị điên thật không mà đứa cháu dám hỗn hào thế? Người ta nghi ngờ nền nếp nhà ông cán bộ thành phố, có người còn nghe thấy thằng bé nói trống không với bà như:

   - Đi đâu về đấy? Vào nhà đi, ăn cho lắm vào rồi làm bẩn hết nhà vệ sinh, đúng là ăn hại

    Có người hỏi tại sao lại nói với bà như thế? Nó nói thì bà ấy ăn hại thật mà, việc nhà không làm lại vác tù và hàng tổng, ăn thì rất khỏe, mẹ nó nói thế? Hôm nọ bà ấy đang ăn thì ho bắn cả cơm vào bát canh phải đổ đi làm cả nhà không dám ăn nữa. Bố mẹ cháu phải để bà ăn riêng ở phòng của bà. Hôm qua bà ấy lại đổ nước mắm ra phòng, mùi khắm lặm. Mẹ cháu không cho bà ăn nước mắm nữa, mà chỉ dùng bột canh hòa nước lã.

      Nửa năm sau bà cụ mất. Con trai làm ma rất to cả khu phố đến viếng, con dâu mặt mũi hớn hở cười nói oang oang mắt ráo hoảnh không có ý thương xót,nhiều người họ còn biết giả vờ đau xót che mắt thế gian, đằng này mặt cứ nhơn nhơn câng câng trơ tráo,đứa cháu lỉnh ra ngoài chơi với bạn.Có người hỏi bà cháu ốm đau thế nào? Nó nói bà cháu ốm từ lâu rồi, bệnh già ấy mà, có chữa cũng chẳng khỏi, mẹ cháu bảo thế, nên chẳng đưa đi viện làm gì cho tốn kém. Hôm trước bà ấy còn mua rượu về phòng uống trộm, nửa đêm bĩnh cả ra quần, mẹ cháu phải lôi vào nhà vệ sinh lấy vòi phun nước cọ rửa mãi. Sáng ra bà ấy chết cứng rồi, bố cháu bảo chắc bị cảm lạnh!

     Mọi người nghe sởn gai ốc, bàn tán râm ran khắp nơi. Cái chết bí ẩn của bà cụ mới vỡ lở, từ đó rác rưởi ở cống rãnh không ai dọn, nước đọng lại không chảy được nên mùi thối xông lên nồng nặc, người ta nhớ bà cụ và tiếc nuối mãi.

      Bà cụ tưởng được ra thành phố  với con, sống sung sướng ai ngờ lại chết thảm. Đời có còn công bằng nữa không nhỉ. Nếu bà cứ ở quê, có khi vẫn sống bình thường như mọi người?

 

 (CÒN NỮA)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ -HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước