TIỂU THUYẾT: RA THÀNH PHỐ - Chương 14 [Tiểu thuyết]

Thứ ba - 25/08/2015 22:45

CHƯƠNG14                       (Hình chỉ có tính minh họa)             Từ mờ sáng, trời cuối thu se lạnh, một chiếc xe ba gác chở một chiếc quan tài, do một người kéo hai người đẩy; theo sau một quả phụ ngoài ba mư...

CHƯƠNG14

 

                 

  (Hình chỉ có tính minh họa)

 

 

        Từ mờ sáng, trời cuối thu se lạnh, một chiếc xe ba gác chở một chiếc quan tài, do một người kéo hai người đẩy; theo sau một quả phụ ngoài ba mươi, nét đau khổ hằn lên khuôn mặt nhàu nhĩ, tay dắt hai đứa trẻ ngơ ngác, nhìn vành khăn trắng trên đầu mọi người như cố tìm hiểu. Chúng còn bé không hiểu sự mất mát quá lớn, hai ông bà ngoài 60 tuổi co ro trong bộ áo cánh mỏng, cùng vài ba người, tất cả đều chít khăn tang, họ lầm lũi đi hết con phố dài ba trăm mét, hai bên  các ngôi nhà ống, từ một tầng đến ba tầng, mọi người cúi gầm mặt, không nói năng trò chuyện, thất thểu bước đi.

       Hai bên đường, một số người đứng ở cổng chỉ trỏ,bàn tán thì thầm.Có người đứng trong nhà nhìn qua lỗ khóa. Con phố làng hình thành từ những năm cuối thế kỷ 20, do dân số phát triển,trong làng đất chật, nhân khẩu tăng nhanh, hộ gia đình tăng. Chính quyền địa phương bán đất hai bên trục đường chính chạy qua giữa làng, với chính sách đổi đất lấy hạ tầng và chương trình: đường ,trường,trạm.Các hộ mua đất giãn dân ,xây dựng các căn hộ hình ống như thành phố thị xã. Biến con đường làng thành con phố nhỏ,có đủ các dịch vụ làm ăn buôn bán,vui chơi.

       Vài cửa hàng sắt, nhôm kính, đồ gỗ, hai phản thịt lợn, cửa hàng thịt chó, vài ba sạp rau, cửa hàng bún riêu,tiết canh cháo lòng, quán bia hơi, may vá, đủ các ngành nghề, lộn xộn, lung tung không có quy củ, mạnh ai nấy làm. Các hộ dân còn trẻ từ hai mươi đến bốn mươi.Các gia đình đa phần hai thế hệ. Nếp sống có nhiều thay đổi, tự do làm ăn, sinh sống, không gò bó như trong làng. Các hộ ở cạnh nhau không có quan hệ ruột thịt máu mủ từ các họ trong làng phát triển ra. Nhà nào cũng kín cổng cao tường cửa trong cửa ngoài như thành phố.

       Bà chị tôi có một suất, xây căn nhà một tầng, sống một mình, thời kỳ chống mỹ bà đi thanh niên xung phong mở đường Trường sơn, sau chiến tranh về làng, qúa tuổi lỡ thì lại thương tật, giờ ở một mình, gần bảy mươi thành bà già khó tính, lắm điều nếp sống cổ hủ lạc hậu.Tôi ra thành phố hơn chục năm, ít về quê, thỉnh thoảng có v iệc về chốc lát, có lúc ghé qua, hôm nào vội không vào thăm bà. Một hôm nhận điện thoại bà gọi, tôi bận nên hôm nay mới về, biết có chuyện cãi cọ giữa bà với cô em dâu; cô em dâu đanh đá so với bà, kẻ tám lạng người nửa cân.

        Sự việc chẳng có gì nhưng lời ra tiếng vào đôi co thành mâu thuẫn, năm trước bà ốm tưởng không qua, tôi ở xa, chỉ chạy đi chạy lại, nên giao cho vợ chồng người em trông nom, có công thì hưởng.

       Cô em dâu tham lam keo kiệt, chỉ muốn hưởng thụ không muốn bỏ công, “Muốn bắt con sắt phải thả con rô”. Cô em dâu ngu đần bần tiện chỉ muốn bắt không muốn thả, nhiều  người chỉ nhìn thấy quyền lợi nhỏ nhoi trước mắt, không thấy quyền lợi lâu dài,toàn hạng tham bát bỏ mâm.

        Chị tôi có nhà cửa ruộng vườn, có chế độ, lúc ốm đau cần người giúp đỡ, có làm có hưởng, gái có công chồng chẳng phụ, cô em dâu ngu dốt không hiểu lẽ đời. Bà chị không vừa, từ nhỏ đã nổi tiếng ghê gớm, giờ sống một mình không chồng con, lại thương tật, ốm đau càng khó chiều.

        Tôi đứng ở cổng nhà bà chị thấy lạ, một đám ma sơ sài lùi xùi thế, không có lễ nghi kèn trống, lèo tèo vài người, không có tiếng khóc, hỏi đám tang ai thế? Bà chép miệng:

- Ếch Si đa, người ta sợ không ai dám đi đưa, khốn nạn thế, nhố nhăng quá.

    Thời kỳ đầu chưa hiểu biết “HIV” người làng quê rất sợ,không ai dám đến gần, qua lại chơi bời. Cô vợ có sạp bán rau, không ai mua phải bỏ. Con cái đi học,đi mẫu giáo, người ta không nhận, còn xa lánh xua đuổi, lúc hắn chết không ai đến viếng, vài người ruột thịt khâm liệm qua loa, rồi tống táng cho xong, họ cũng sợ lây?

       Đám tang như người ta chở con lợn chết dịch đem chôn. Làng tôi xưa có người mắc bệnh phong, chưa chết đem thả trôi sông,vì sợ lây con cháu. Khi bè chuối chứa người hủi nằm đẩỷ ra nó lại quay vào bờ, phải thuê người kéo ra giữa sông cho dòng nước cuốn đi.

        Tôi hỏi con cái nhà ai? Bà nói :

-Con lão Sến còi, cậu nhớ không?

-Lão Sến tôi biết, thằng con không biết.

-Cậu đi học nó chưa đẻ nên không biết, lúc đầu lái xe khách, khi mắc nghiện hút nên không ai đi, bán xe khách mua xe vận tải, cũng không ai mướn. Nó chán đời càng nghiện nặng, rồi bị Si đa lở loét khắp người.

      Cũng may nó hiền lành không trộm cắp đánh đập vợ con, suốt ngày nằm trong nhà không ra ngoài, đã lâu tôi không nhìn thấy nó, dân làng sợ không dám đến hỏi thăm, phúng viếng, phải lén lút chôn sớm,nhố nhăng thế, khốn nạn quá. Tập quán ở đây hay chôn buổi chiều cơ, thương con vợ nó mới ngoài ba mươi đã góa chồng, một nách hai con nhỏ.

-Làng mình có nhiều Si Đa?

-Tôi cũng không biết, nhưng bọn nghiện thì khối, dăm bảy đứa, không biết chúng có Si Đa, may họ nhà mình không có ai nghiện, chỉ vài ông nghiện rượu với cờ bạc.Nhà ông Điền cả hai thằng nghiện, chúng toàn dọa ông bà ấy đòi tiền, nhố nhăng thế, khốn nạn thế.

-Ông Điền chủ nhiệm hợp tác xã?

-Ông ấy đấy, nhưng nghỉ lâu rồi, giờ túng lắm, bà ấy bán nước ở cổng trường cấp một, nhếch nhác lắm, người cứ quắt quéo.

-Chúng có vợ con?

- Đứa nào cũng vợ con.

-Thế vợ con khổ lắm.

-Nghe nói chúng chỉ hút thuốc phiện, có mắc Si Đa ?

-Phải tiêm chích và dùng chung kim tiêm mới lây, hút không bị.

-Dân họ nói cứ nghiện bị Si Đa hết.

-Họ không hiểu biết, chỉ dùng chung kim tiêm mới lây, giao tiếp không lây.

-Thế đỡ sợ, người ta sợ lây không ai dám đến nhà bọn nghiện,Si Đa thì người nhà còn sợ, khốn nạn thế, nhố nhăng thế.

      Hơn chục năm làng quê thay đổi chóng mặt. Các gia đình phá hết nhà một tầng mái ngói, xây nhà mái bằng.  Biệt thự đua nhau mọc lên, phá vỡ không gian sinh tồn truyền thống xưa kia.Trong nhà sắm nhiều tiện nghi đắt tiền.Cuộc sống sôi động, nhộn nhịp suốt ngày đêm. Không êm đềm tĩnh lặng như xưa?  Đám thanh niên trẻ khỏe đi làm ăn buôn bán khắp trong Nam ngoài Bắc,trên biên giới, làng quê toàn ông già bà cả, trẻ con và những người khoèo chân hở rốn, đần độn.

       Con phố làng ngày xưa là một ngõ dõng, hai bên tre mọc um tùm rủ xuống che kín bầu trời, ban ngày mát mẻ. Ban đêm tối mò, những đêm có trăng, ánh trăng lọt qua kẽ lá thấp thoáng rất thơ mộng.Trẻ con thường rủ nhau chơi trò trốn tìm, đuổi bắt reo hò ầm ĩ khắp thôn xóm, trèo tít lên ngọn tre. Bây giờ tre không còn một cây, đường tôn cao, đổ bê tông, hai bên nhà cửa san sát như đường phố nhộn nhịp, ban ngày xe chạy ầm ầm, tối đèn điện sáng trưng, tiếng nhạc sập sình inh ỏi, đinh tai nhức óc.

        Cuộc sống đô thị tràn về làng quê. Kinh tế văn hóa  đều thay đổi. Nề nếp mới chưa hình thành, nếp cũ xóa bỏ? Những ông bà già ca cẩm suốt ngày, hoài niệm quá  khứ xa xăm, về ngày xưa cuộc sống yên bình, họ không theo kịp nhịp sống mớiNhiều tệ nạn phát sinh, rượu chè cờ bạc, trai gái đĩ điếm, nghiện hút hò hát, nhiều người vỡ nợ phá sản, ly hôn, gia đình tan nát, con cái bơ vơ, làng quê xáo trộn. Bịp bợm lừa đảo tranh giành nhà cửa đất đai giữa cha con anh em vợ chồng, bè bạn, hàng xóm láng giềng.

      Vài anh đi Tây về làng bị bọn cờ bạc bịp  trắng tay nhà cửa đất đai mất hết, vợ con bỏ đi, chán đời suốt ngày vùi đầu vào rượu. Một cán bộ huyện ủy cá độ bóng đá thua mấy tỷ, ông bố bán nhà trên Thủ đô trả  nợ  giúp. Cánh gá bạc cầm đồ,chủ đề phất lên nhanh chóng. Bà chị tôi ca cẩm: “Bây giờ loạn hết, nhố nhăng thế, khốn nạn thê, chả ra thể thống…”

(CÒN NỮA) 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước