TIỂU THUYẾT :RA THÀNH PHỐ -CHƯƠNG 1 [Tiểu thuyết]

Thứ sáu - 04/09/2015 07:07

                 1- Tôi đang ngồi uống nước một mình, buổi sáng trời âm u khó chịu, nghe tiếng lao xao ngoài cửa, ngó ra thấy một phụ nữ ngoài năm mươi,thấp đậm, hơi sồ sề,mặt có những đốm tàn nhang, cùng hai niên trạc ba m...



 

 

 

           1- Tôi đang ngồi uống nước một mình, buổi sáng trời âm u khó chịu, nghe tiếng lao xao ngoài cửa, ngó ra thấy một phụ nữ ngoài năm mươi,thấp đậm, hơi sồ sề,mặt có những đốm tàn nhang, cùng hai niên trạc ba mươi đang nói ầm ĩ…

          Họ sững lại khi thấy tôi, nói một thôi một hồi, lúc đầu tôi chưa nghe ra chuyện gì.Tôi mời mấy người vào nhà, nói rõ chuyện, họ là hai mẹ con, người kia là bạn anh con trai…

          Sau khi nghe họ nói, tôi từ ngỡ ngàng đến bàng hoàng sửng sốt, tưởng họ từ trên trời rơi xuống đem tai họa. Tôi bần thần suy nghĩ, không nói được gì, suy nghĩ mãi đến lúc họ ra về, tôi như bừng tỉnh sau cơn mơ…Đó là biến cố lớn nhất, bước ngoặt bất ngờ tôi không tưởng  tượng nổi .

         Lòng tôi tan nát đau đớn, đất như sụt dưới chân, tôi cứ ngồi yên trên ghế sa lông không biết bao lâu, thời gian như ngừng lại, trái đất ngừng quay, mọi thứ đảo lộn trước mặt, quay cuồng trước mắt, đầu óc tôi mụ mị, giông tố nổi lên trong lòng… .

Sự ghen tức làm tôi lồng lộn như con thú, tôi vớ mấy cái chén đập xuống nền nhà.

        Có người đi qua giật mình ngó vào dò hỏi, họ nhìn tôi im lặng dửng dưng, hai giọt lệ lăn dài trên gò má.Tôi muốn khóc nhưng không sao cất tiếng, ngực như có tảng đá đè nặng, vợ con không có nhà, tôi cô đơn trống vắng vô cùng, tôi như đứng giữa hoang mạc hoang vu lặnh lẽo không bóng người; không có tiếng người, không có âm thanh nào ngoài tiếng gào thét trong lòng, trời oi bức như sắp nổi cơn giông.          

 

                                                …………….

 

         Bố mẹ tôi nông dân, sống ở nông thôn cách xa nơi thị thành, tôi sinh ra ở đó, gốc gác nông dân từ bao đời, ông cha cụ kị, các thế hệ trước nữa không biết bao nhiêu đời, họ hàng không  ai sống thành phố. Không có mối quan hệ với dân thành phố . Quan hệ bạn bè cũng không. Làng tôi thuần nông, xa tỉnh xa huyện, từ bao đời dân không ra khỏi làng, không ai sống ở thành phố. Đối với tôi thành phố là một thứ rất mơ hồ, mờ mịt như một thế giới xa lạ. Mãi năm mười bảy tuổi vừa tốt nghiệp phổ thông mười năm, lần đầu tiên bước chân vào thành phố Hà Nội dịp Mỹ tuyên bố ném bom hạn chế miền Bắc.Tôi theo mấy đứa bạn cùng lớp xả hơi sau kì thi tốt nghiệp căng thẳng, rủ nhau ra thành phố vui chơi và mở mang đầu óc. 

          Chúng tôi lội bì bõm trong công viên Thống nhất, hăm hở vô cùng, lần đần tiên nhìn thấy thành phố rất tò mò háo hức,cái gì cũng lạ mắt …

Chúng tôi đạp xe từ mờ sáng, khoảng tám giờ tới công viên là điểm dừng chân duy nhất.Gửi xe đạp xong,chúng tôi dạo chơi trong công viên,vì không biết chơi đâu. Mấy đứa nhà quê, người đi dép, đứa chân đất, quần áo nhàu nhĩ, toàn quần nâu áo vá trông rất thảm hại, nhưng chúng tôi vô tư không để ý..

          Mặt mũi ngây thơ ngơ ngác của mấy anh nhà quê lần đầu ra tỉnh gây ngạc nhiên cho những người xung quanh, chúng tôi đi loanh quanh chỗ nọ chỗ kia,lúc bấy giờ công viên vắng như một cánh đồng hoang, thỉnh thoảng có hố bom ngập nước, hàng quán rất ít. Đang có chiến tranh, kinh tế nghèo nàn lạc hậu, người đi lại lèo tèo, các lều quán tạm bợ lợp bằng giấy dầu hoặc che bạt ni lông, kê vài cái bàn,vài ba chiếc ghế gỗ cũ kỹ .

         Đạp xe mấy giờ lại đi mấy vòng trong công viên, nhịn đói từ sáng bụng cồn cào, gặp cửa hàng bán mỳ nước chúng tôi rủ nhau mua mỗi người hai bát, hai hào một bát, xì xụp khen ngon rối rít.

         Hồi mới vào cấp ba trường huyện, có lần ở cửa hàng ăn chúng tôi ăn phở nước, có người nói “phở không người lái” bị công an đứng gần mắng, sợ xanh mặt. Chúng tôi cắm cúi ăn, bỗng phì cười vì nhìn thấy một bà trung niên quần thâm áo cánh nâu chân đất vén quần đái ngay gốc cây trước mặt chúng tôi, chuyện đó mấy chục năm sau còn diễn ra nên lúc bấy giờ không có gì lạ.

        Lần đầu ra thành phố, từ thuở cha sinh mẹ đẻ, chúng tôi thưởng thức món mỳ nước, thấy ngon vô cùng.Vì đạp xe từ sáng lại nhịn đói, ăn mỳ nước cũng sướng, thêm tinh thần thoải mái hưng phấn được xem nhiều cảnh lạ, thấy nhiều cái mới không có nơi làng quê tối tăm nghèo nàn lạc hậu từ bao đời.                

       Lần đầu nhìn thấy Thủ Đô ai cũng khoái, ăn gì chẳng ngon? Sau này đi khắp nơi dự nhiều bữa tiệc thịnh soạn, thưởng thức nhiều món ngon nhưng không để lại cảm giác ngon miệng bằng bữa mỳ nước hôm đó, dù bao nhiêu năm trôi qua tôi vẫn nhớ, ấn tượng thời thơ ấu thường sâu đậm trong ký ức không dễ phai mờ.

        Lần thứ hai tôi ra thành phố lấy giấy nhập học.Không biết do thất lạc hay bị chính quyền xã giữ, tôi không nhận được. Hồi đó nhiều người bị giữ, họ lấy cớ giữ lại để đi bộ đội. Có khi lý do vớ vẩn của những người ghen ghét đố kỵ không muốn người khác hơn mình. Nhờ có người quen của gia đình ở ban tuyển sinh tỉnh, mới biết  tôi có giâý gọi của một trường đại học. Bố tôi xin được giấy giới thiệu đến ban tổ chức trường đại học lấy giấy  nhập  học lần hai.

         Tôi theo bố ra thành phố lấy giấy. Lần đâù tiên bước vào ngôi nhà cao tầng, tôi hơi ngỡ ngàng, quê tôi chỉ nhìn thấy nhà một tầng, nhiều nhà tranh vách đất, thỉnh thoảng mới có nhà gạch lợp ngói của những người giàu hay cán bộ huyện xã, nhà tầng kiên cố không có.

Hai bố con được giới thiệu lên tầng bốn một ngôi nhà rất dài; bước vào căn phòng vài chục mét vuông, kê nhiều tủ xung quanh tường, sau này tôi mới biết tủ hồ sơ .

      Ngồi sau một cái bàn dài chứa đầy sổ sách là một người đàn ông cao lớn trạc tuổi bố tôi, đeo kính trắng, rất oai vệ.Tôi rụt rè, miệng ngậm không nói gì. Bố trình bày với người cán bộ. Người cán bộ gọi tôi lại gần, ông hỏi việc học rồi tìm quyển sổ to tướng dò tìm.

      Tôi xúc động lo lắng, liệu có trở ngại việc đi học. Một lúc sau người đàn ông ( sau này tôi mơí biết ông là Trưởng phòng tổ chức của trường Đại học) đưa bố tôi tờ  giấy báo nhập học.Bố tôi hớn hở cầm giấy chào ông cán bộ ra về, tôi lầm lũi theo sau như người giúp việc ông chủ…

Lúc đầu tôi tưởng được học trong thành phố nên rất thích.Về nhà xem giấy báo mới biết học nơi sơ tán tại một vùng quê cách nhà vài chục cây số ở bên kia con sông chảy qua làng.

       Đó là lần thứ hai tôi ra thành phố và lần đầu tiên vào một cơ quan của trường Đại học tại Thủ Đô Hà Nội. Sau này tôi có dịp trở lại ngôi nhà đó một vài lần, không còn cảm giác sợ sệt như lần  đầu. Suốt khóa đại học tôi đều học nơi sơ tán vùng nông thôn như quê tôi, sống cùng bà con nông dân.Chúng tôi trọ nhà dân, sống ở nông thôn không được học ở thành phố như sinh viên đại học sau này khi đất nước thống nhất hòa bình, một sự thiệt thòi của thế hệ chúng tôi. Học xong ra trường tôi về công tác tại huyện, cách nhà mấy cây số.Tôi lại tiếp tục sống nơi làng quê tôi sinh ra và lớn lên. Không có hy vọng sống và làm việc ở thành phố.

       Tôi xây dựng gia đình, sống ở khu tâp thề cơ quan nơi phố huyện hai mươi năm. Dù là cán bộ nhà nước, tôi vẫn sống ở nông thôn, cùng nông dân như một người nhà quê từ bao đời .Cuộc sống nơi đô thành với tôi là sự xa vời mờ mịt, tôi không nghĩ có ngày sống ở đó. Nơi gọi phố huyện cho oai, không khác làng quê, cũng nhà cửa ọp ẹp, lều tranh vách đất, toàn nhà một tầng mái ngói mái tôn hay lợp rạ. Chỉ có cơ quan huyện có nhà mái bằng một tầng.

        Hai mươi năm cuộc đời công chức ở một huyện lỵ nhỏ, gia đình tôi sống cùng nông dân, nông thôn vui vẻ, êm đềm như bao đời nay vẫn thế; không có ước vọng cao sang, như một định mệnh an bài, không thể thay đổi. Nghĩ mình sẽ sống như thế cho đến lúc nghỉ hưu, về quê sống nốt quãng đời còn lại tuổi xế chiều bên anh em con cháu. Có lẽ tôi vẫn sống hết đời nơi làng quê nghèo nàn lạc hậu, con cháu tôi lại tiếp tục sống như thế, hết đời này đời khác như cha ông.

      Một vài ngươì quen của vợ chồng tôi trước kia cùng nơi phố huyện ra thành phố sống và làm việc có lần  nói chúng tôi cứ sống mãi nơi xó quê à. Không tìm cách ra phố. Chúng tôi nói không có cách nào và cũng không hy vọng thay đổi. Làm sao có thể ra . Không thể chuyển được. Nhiều người gốc thành phố còn không ra nói gì mình. Rôì còn bao nhiêu thứ, chúng tôi không lo nổi, nhà cửa công ăn việc làm. Chúng tôi không bao giờ ra thành phố. Nhưng ở đời ai học chữ ngờ, cuộc đời có sự đổi thay không biết trước.Trong xu thế đô thị hóa, người nông dân rục rịch ra thành phố làm ăn buôn bán. Những người làm việc ở Thủ Đô tìm cách đưa vợ con ra. Làng quê tôi lác đác có người  đưa gia đình ra thành phố sống; họ được phân nhà, phân đất, hợp lý hóa gia đình. Nhiều người có tư tưởng muốn thay đổi cuộc sống tối tăm lạc hậu  muốn ra thành phố.Tư tưởng chuyển biến thay đổi nhiều nếp sống nếp nghĩ bảo thủ từ bao đời.

       Những sinh viên đai học tốt nghiệp ra trường có tư tưởng bám thành phố không muốn về quê công tác như ngày xưa. Chỉ những ai không trụ được nơi phồn hoa đô hội mới lầm lũi trở về địa phương, từ bỏ giấc mộng nơi đô thành về công tác nông thôn, tự nhủ:  “Quê hương là chùm khế ngọt”. Những người nông dân rủ nhau ra thành phố kiếm việc làm tăng thu nhập, kiếm tiền học phí, bút sách cho con, một số đi cửu vạn, xây dựng, bán hoa quả, đồng nát. Ai có khả năng gì làm việc nấy, người đi làm ô sin, bán hàng thuê .

        Xã hội có sự thay đổi xáo trộn rất lớn tác động nhiều người. Mặc dù vậy chúng tôi vẫn chưa nghĩ tới việc chuyển ra thành phố vì chưa có cơ hội và điều kiện , chúng tôi vẫn an phận như nhiều người, không có sự đổi thay

       ( CÒN NỮA)

                                                           

 

 

 

 

Người đăng tin: Lê Văn Thọ

Tác giả bài viết: LÊ VĂN THỌ - HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước