Tác phẩm TÌNH ANH HẬU ĐÀI (Vọng cổ) [Tác giả - Tác phẩm]

Thứ tư - 05/08/2015 04:53

Giới thiệu bài vọng cổ đặc sắc của Tác giả Ông Dung Thông hòa chung nhịp làn điệu phương Nam, âm nhạc dân tộc, di sản văn hóa phi vật thể.

 

 

 

Tác giả: Ông dung Thông

 

Cửa đóng lâu rồi, đêm diễn hết
Nhà hát mênh mông lặng ngắt buồn
Đêm nay, đêm cuối đời lang bạt
Sẽ chẳng bao giờ nữa… vấn vương.

 

VỌNG CỔ
1.Hồng Điệp ơi !Từ giả kiếp điếm cỏ cầu sương qua vạn nẻo đường lưu diễn, tôi sẽ ra đi để tự mình khâm liệm một tình yêu thầm lặng mấy... năm trường. .
Dù phải cắn răng nuốt lệ vào lòng.
Nhưng đã đến lúc tôi phải rời xa em mãi mãi, để cho chim hồng thỏa chí tung mây (+)
Qua suất diễn đêm này, chỉ rạng sáng ngày mai, tuổi tên em sẽ vang dội giới kịch trường.
Cô đào Hồng Điệp sẽ nghiễm nhiên bước lên ngai vương nữ hoàng sân khấu.

 

2.Tôi, anh hậu đài vừa đen vừa xấu, dù có yêu em bằng cả mối chân tình.
Nhưng Trương Chi kia với tiếng sáo mê hồn.
Vẫn không xứng chạm gót hài người ngọc, đành ôm khối tuyệt tình xuống tận mồ sâu.
Thôi thì, người tài hoa hãy ở lại với vinh hoa, kẻ bất hạnh xin lui vào vùng bất hạnh.
Tiếc làm chi một mối tình tuyệt vọng, để cuối đường định mệnh cũng lìa xa.

 

LỐI VÀO NAM XUÂN
Bao năm đêm đêm tôi đã cùng em thổn thức, đã vì em chia xớt nỗi…

NAM XUÂN
1. ...Bi ai
Ơi cô đào đôi mắt huyền liêu trai
2.Đang khóc mướn thương vay
Hay đang tưới lệ mình lên phận nổi trôi.
3.Em cuồng quay dưới ánh đèn màu
Thì tôi sau cánh gà
4.Cũng thương xót ngậm ngùi
Chia đau phận tằm long đong.
5.Kiếp tằm long đong
Sáng mai đây sẽ vĩnh viễn xa rời
6.Vầng hồng phía chân trời
Đang gọi mời tương lai em.
7.Em không còn khổ đau oằn oại
Thì tôi còn gì để sớt chia ?
8.Tình đơn phương sẽ theo gót kẻ tha phương
Đến tận cuối đời gió sương !

 

VỌNG CỔ

4.Em ơi từ nay cuộc gió sương không còn cận kề người yêu dấu, sẽ buồn như sân sân khấu chẳng lên đèn.
Tôi sẽ nhớ trọn đời tôi đôi mắt mơ huyền.
Ẩn chứa một trời u uất suốt những năm dài gạo chợ nước sông.(+)
Bềnh bồng trôi qua những làng mạc xa xăm trên những chiếc ghe bầu rệu rã
Nhớ những đêm ế giàn mưa tầm tã, mình co ro đói lạnh dưới hiên đình.

5.Ăn cơm tổ một ngày là trọn kiếp quyết đi theo tổ nghiệp, chẳng thay nghề.
Em đã bảo với tôi đó là một lời thề.
Lời thề đó, em khắc sâu vào tâm khảm suốt quảng đời ãm đạm tối tăm.(-)
Càng khổ đau bởi cuộc sống gian truân,tiếng em hát càng não nùng, sâu lắng
Càng chua xót kiếp hồng nhan bạc phận, em càng xuất thần hơn trong những vai diễn thương sầu

 

6.Hồng Điệp, cô đào của những gánh hát nghèo trôi nổi khắp làng quê, từ tăm tối đã bước ra ánh sáng.
Về thành phố, chỉ một lần ra mắt, sắc tài em đã thổn thức mọi con tim.
Sau cánh gà, tôi nước mắt rưng rưng, vừa hạnh phúc, vừa bẽ bàng thân phận.
Tôi tự biết giờ giờ chia ly đã tới, mộng ngàn đêm tan vỡ tự đêm này (-)
Ra đi, hồn phách vật vờ
Bước chân vô định, mịt mờ tương lai
Đèn khuya hắt bóng thân gầy
Mình thương mình:gã hậu đài đơn côi.

 

Người đăng tin: Dương Phước Lộc
 

Tác giả bài viết: Ông Dung Thông

Nguồn tin: Cộng Đồng ViệtLink


 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Đăng tin miễn phí tại Lienketviet.net
Đăng tin miễn phí tại lienketviet.net

Đăng bài viết thơ ca - văn hóa - lễ hội

Đăng tải hình ảnh trực tuyến miễn phí

Tạo chữ thư pháp, ghép ảnh trực tuyến

Đọc nhiều nhất
Trở về trước