{{title}}

{{message}}

Ghé thăm gần đây nhất
  • Trần Lâm Anh Kiệt
  • CÁT PHƯỢNG
  • Hồng Vi
Bài viết nổi bật
Hãy đến với Liên kết Việt

bởi - cập nhật lúc: 05:17:29 29/12/2015 - Lượt xem: 7,438 lượt



 

 

55 CHU LONG Cảm Xúc Cùng Bài Thơ VẦN THƠ TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN Của LÊ HIẾU

 

Năm 1972, Quân đội Nhân dân Việt Nam tổ chức tổng tấn công trên 3 chiến trường chính: Quảng Trị, Bắc Tây Nguyên, và Đông Nam Bộ (Bình Long), trong đó hướng chủ yếu là Quảng Trị. Sau khi mở Chiến dịch Trị Thiên từ tháng 3 năm 1972, sau 2 đợt tấn công, đến tháng 5 thì Quân đội Nhân dân Việt Nam đã chiếm được toàn bộ Quảng Trị. Giữa tháng 6, đến đầu tháng 7 đã tiến đến thị xã Quảng Trị. Cuộc chiến 81 ngày ở thị xã và thành cổ Quảng Trị bắt đầu.

Thống kê cho biết trong 81 ngày đêm, Hoa Kỳ đã sử dụng:
• 4.958 lần/chiếc B-52 (trung bình 60 lần/ngày đêm). 9.048 lần/chiếc máy bay phản lực các loại (trung bình hơn 100 lần/ngày đêm), ném tổng cộng hơn 120 nghìn tấn bom đạn (bằng 7 lần quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Hiroshima), nếu tính trung bình thì các chiến sĩ QĐNDVN tham gia trận đánh phải hứng chịu 4 tấn bom mỗi người.[5].

• Hơn 950 nghìn viên đạn pháo 105mm, 55 nghìn viên đạn pháo 155 mm, 8.164 viên đạn pháo 175mm, hơn 615 nghìn viên đạn hải pháo oanh kích (trung bình mỗi chiến sĩ QĐNDVN phải hứng chịu khoảng 50 viên đạn pháo). Tính riêng từ ngày 9 tháng 9 đến ngày 16 tháng 9 năm 1972, chỉ trong 1 tuần quân Mỹ đã sử dụng: 95.570 viên đạn pháo 105 ly; 11.002 viên đạn pháo 155 ly; 2.630 viên đạn pháo 175 ly; 14.223 viên đạn pháo từ hạm đội 7 và 163 lần/chiếc máy bay phản lực Mỹ.
Riêng ở khu vực thị xã Quảng Trị, tổng số bom đạn mà Mỹ sử dụng trong 81 ngày đêm bằng sức công phá của 7 quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Nhật bản. Có ngày số bom Mỹ ném ở Quảng Trị vượt xa số bom Mỹ ném trên toàn miền Nam trong các năm 1968-1969. Dữ dội nhất là ngày 25/7, thị xã phải chịu 35.000 quả đạn pháo chưa kể bom từ máy bay. Thành cổ Quảng Trị chỉ rộng 3 km vuông và vùng ven có ngày phải chịu hơn hai vạn quả đạn đại bác cỡ lớn. Với việc huy động một số lượng bom đạn không lồ, quân Mỹ hoàn toàn có ưu thế áp đảo về hỏa lực. (Tài liệu ghi lại )
Đau thương tổn thất mất mát đến vô cùng .Chiến trường ác liệt này đã để lại trong lòng những người đang sống người mất .Những người từng chiến đấu ,những người được nghe và đọc về Quảng Trị những khúc bi hùng..Đặc biệt là những nhà văn ,thơ ,những người làm báo nhiếp ảnh Họ đã để lại cho chúng ta hàng ngàn tác phẩm giá trị về văn hóa giá trị tư tưởng về tâm hồn .Dưới đây một bài thơ của LÊ HIẾU Anh cũng là một chiến sĩ trong quân đội nhân dân Việt Nam Anh chưa được trực tiếp cầm súng trên chiến trường Quảng Trị .Nhưng trong anh đã có âm hưởng bi tráng của một thời oanh liệt đau thương .Bài thơ 
VẦN THƠ TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN

Trên dòng sông linh thiêng và huyền thoại
Đọc tráng ca vang mãi khúc bi hùng
Thạch Hãn ơi sâu thẳm tới tận cùng
Dòng sông đỏ cháy ngời lên sắc đỏ

Máu thịt anh đã tan vào cây cỏ
Tan vào bùn vào đất để sinh sôi
Cho Việt Nam mãi mãi rực sáng ngời
Cho lịch sử ca vang lời chiến thắng

Đêm Thạch Hãn mênh mang và tĩnh lặng
Những linh hồn trộn lẫn ánh trăng tan
Những âm thanh réo rắt chốn tịnh đàn
Tiếng gọi mẹ xé lòng đau chới với

Đêm Thạch Hãn thuyền nhẹ chèo đi tới
Hồn ngược về tám mươi mốt ngày đêm
Những chiến công đổi tim óc ruột mềm
Mùa hè đỏ dòng sông xanh nhuốm đỏ

Mãi mãi tuổi hai mươi anh nằm đó
giữa lòng sông lòng mẹ Việt Nam ơi
Tiếng thơ rơi nấc nghẹn chẳng nên lời
Ghi nhớ mãi những con người bất khuất

Đêm Thạch Hãn đất trời như vô tận
Hồn các anh tan thành khói thành sương
Tiếng thơ ngân da diết nổi yêu thương...

…(Đất Quảng Trị kiên cường thành Cổ thép.)

Sông Thạch Hãn bờ Bắc là nơi tập kết của bộ đội ta chờ lệnh vượt sông sang thành Quảng Trị .cùng bao chuyến đò đưa bộ đội rút quân .Chính dòng sông này cũng là nơi an nghỉ vĩnh hằng của bao con người trên hai chiến tuyến Xương và máu của họ đã hòa trộn sông này.Để cho muôn đời nhắc nhở mãi chúng ta Bi và Hùng 
Lê Hiếu chưa từng chiến đấu nơi đây ,Thế mà trong anh đã chất chứa những nỗi đau thương mất mát quá lớn của một thời mà ngòi bút trong tư duy anh đã viết ra cho chính anh cho mỗi chúng ta.

Trên dòng sông linh thiêng và huyền thoại
Đọc tráng ca vang mãi khúc bi hùng
Thạch Hãn ơi sâu thẳm tới tận cùng
Dòng sông đỏ cháy ngời lên sắc đỏ

Máu thịt anh đã tan vào cây cỏ
Tan vào bùn vào đất để sinh sôi
Cho Việt Nam mãi mãi rực sáng ngời
Cho lịch sử ca vang lời chiến thắng

Nếu ai đã từng đến đây ,đã từng đặt những ngọn nến vào những bó hoa ,tự tay mình thả xuống dòng sông Thạch Hãn thì ta mới biết nó linh thiêng đến mức độ nào .Không ồn ào khuấy động ,không sô bồ xáo trộn ,mà lặng lẽ âm thầm ,không ai bảo ai ,mọi người đều như đã thuộc hết cả .Chỉ có trong tâm họ nghĩ gì thì không ai biết.
Mà đúng lắm ,những câu thơ dưới đây của Lê Hiếu viết rất đúng “im lặng ,im lặng cảm giác còn nghe được âm hồn quanh quẩn bên chúng ta .Có tiếng cười tiếng nói ,những tiếng ngân nga thơ ca thi phú của các anh các chị cùng với nỗi nhớ thương héo rầu tâm dạ hàng đêm của biết bao người mẹ.
( Viết đến đoạn này tôi không cầm được nước mắt –xin phép bạn đọc cho tôi viết thêm -Sư 325 của tôi con đẻ của mảnh đất Quảng Trị này e 18 ,e101 e 95 e pháo 84 ,đã biết bao nhiêu những người con đã nằm lại mãi mãi . và ngay cạnh dòng sôngThach Hãn bờ bắc thuộc phường AN ĐÔN gần chùa AN ĐÔN thành phố ĐÔNG HÀ đã mọc lên tượng đài chiến thắng của sư đoàn 325 đại đoàn BÌNH TRỊ THIÊN hùng dũng.để tưởng nhớ đến các anh các chị.)

Đêm Thạch Hãn mênh mang và tĩnh lặng
Những linh hồn trộn lẫn ánh trăng tan
Những âm thanh réo rắt chốn tịnh đàn
Tiếng gọi mẹ xé lòng đau chới với

Đêm Thạch Hãn thuyền nhẹ chèo đi tới
Hồn ngược về tám mươi mốt ngày đêm
Những chiến công đổi tim óc ruột mềm
Mùa hè đỏ dòng sông xanh nhuốm đỏ

Khi đọc những câu thơ của cuối bài của Lê Hiếu thì tôi lại nhớ đến một người , đã có 4 câu thơ được lưu mãi mãi

Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm

Anh là người trực tiếp chiến đấu trong lòng thành Cổ thuộc trung đoàn TRIỆU HẢI anh cũng là người nghĩ ra cách tri ân đồng đội là thả hương hoa trên dòng Thạch Hãn từ những năm 1987.Và mỗi khi anh cùng đồng đội trở lại chiến trường Quảng Trị ,thì các chợ ,đặc biệt là chợ Quảng Trị có bao nhiêu hoa là anh mua hết .Lê Bá Dương .

Nay chính Lê Hiếu ,đúng chính thơ anh ,đoạn kết của bài này ,anh đã làm trong tôi thức dậy ,những ký ức hào hung cứ lần lượt hiện lên đau thương và tự hào ngẹn ngào cùng xúc động .Chính những câu thơ của Lê Hiếu đã làm cho tôi nhớ đên những câu thơ ,nhớ đên những bài thơ bài báo những bức ảnh của những người đi trước .Cám ơn Lê Hiếu đã đánh thức tiềm thức của tôi .

Bài thơ VẦN THƠ TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN của anh thật là xúc động ,anh đã tri ân với những người đi trước bằng một tấm lòng vô bờ bến bằng sự biết ơn trân thành và trung thực qua lời thơ cây bút của anh Cả bài thơ không hề có tiếng bom đạn pháo .Mà lòng người như chúng tôi đây đang bị đạn pháo cày lên Ta không nói đến cái tài của Lê Hiếu ,mà ta nói cái thông minh trong cách viết của anh .Chỉ cần đọc thơ thôi thì mọi ký ức bỗng ầm ầm thức dậy .Mọi xung quanh ta hiện hữu đến rõ ràng .Chỉ cần nói vậy thôi ,thì đã đủ biết Lê Hiếu có cái nhìn sâu rộng ,một kiến thức về lịch sử vững vàng .một tâm hồn đầy xúc cảm .mà người đọc cảm thấy như anh đã từng là người lính thành Cổ Quảng Trị năm xưa .

Với những liệt sĩ ,với những người từng chiến đấu trên mảnh đất Quảng Trị nói riêng ,trên các chiến trường Miền Nam nói chung thì những việc làm ,nghĩa cử ,những bài văn thơ ca là chưa bao giờ đủ .Mà chỉ có cái tâm ,cái trung nghĩa trong ta mới làm nỗi đau mất mát nguôi ngoai phần nào

Mãi mãi tuổi hai mươi anh nằm đó
giữa lòng sông lòng mẹ Việt Nam ơi
Tiếng thơ rơi nấc nghẹn chẳng nên lời
Ghi nhớ mãi những con người bất khuất

Đêm Thạch Hãn đất trời như vô tận
Hồn các anh tan thành khói thành sương
Tiếng thơ ngân da diết nổi yêu thương...

…Đất Quảng Trị kiên cường thành Cổ thép. ( Lê Hiếu cho phép tôi nối thêm một dòng vào câu cuối bài thơ anh nhé )

Viết thì vô cùng ,mà với tri thức của tôi không đủ .Nay được đọc bài thơ của LÊ HIẾU đã làm tâm tôi thức dậy chính thơ anh đã làm cho bạn đọc hiểu về Quảng Trị 81 ngày đêm đỏ lửa .
Cho tôi mượn những câu thơ của Nguyễn Đình Lân làm phần kết .Mong bạn đọc hiểu tấm lòng tôi cũng như hiểu bài thơ của LÊ HIẾU ,Xin được cảm ơn mọi người .
Thành cổ rộng sao đồng đội tôi nằm chật
Mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật
Cho hôm nay, tôi đến nghẹn ngào
Bạn nằm lại nơi này, nơi nao?
Phía đông thành, tây thành hay
dưới dòng Thạch Hãn
Tám mươi mốt ngày đêm
đất trời ken dày bom đạn
Cát trắng rang vàng, nghiêng lệch
cả dòng sông
Xin cảm ơn bạn đọc –thi hữu –cùng tác giả .đã cho tôi được giãi bày cảm xúc .
Hải Phòng 17/4/2015 Chu Long

 


Hãy đến với Liên kết Việt

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẽ lên Facebook Chia sẽ facebook

Tự ghép hình ảnh dễ thương
Ghép khung ảnh dễ thương
Ghép khung ảnh dễ thương
Ghép ảnh online
Ghép ảnh online
Tùy ý thư pháp - Tạo chỉnh sửa chữ thư pháp theo ý
Tùy ý thư pháp
Tạo thiệp theo sự kiện - tạo thiệp 8/3, tạo thiệp 30/4
Tạo thiệp theo sự kiện
Viết lời yêu thương
Tạo album Slideshow hình có nhạc
Tạo album Slideshow hình có nhạc
Ghép tên lên ly Cốc
Ghép tên lên ly Cốc
Tạo ảnh avatar, tạo ảnh chibi, Vẽ ảnh chibi ngộ nghĩnh
Vẽ ảnh chibi ngộ nghĩnh
Tạo chữ - Thơ thư pháp - viết thư pháp đẹp
Tạo chữ - Thơ thư pháp
Chỉnh sửa hình ảnh với photoshop
Photoshop Online
Hãy đến với Liên kết Việt
Trở về trước